Chào mọi người, ta tên Tưởng Lạc Vân, ta là một kẻ mới vừa bị bạo lực gia đình xong hắc đạo thiếu phu nhân.
Ta quỳ rạp trên mặt đất hộc máu, sư muội ta sợ tới mức chạy tới túm lấy bả vai ta lắc lắc, một bên lắc một bên nói: "Sư -- không phải, ngươi đừng có chết!"
Ta bị nàng lắc đến chóng mặt hoa mắt, ngay tại chỗ phun máu đầy trên mặt nàng.
Ma giáo giáo chủ cũng không nghĩ tới ta sẽ phun máu nhiều như vậy, đó là tất nhiên, loại chính đạo thiếu hiệp như chúng ta đều tràn đầy nhiệt huyết, máu của chúng ta lúc nào mà không sôi trào!
Vì thế đợi tới lúc hắn ôm ta trở về phòng ta cũng phun máu đầy mặt hắn, dọa hắn sợ tới mức cho rằng chính mình giết người rồi.
Rất rõ ràng là Ma giáo giáo chủ đang hoảng hốt, ngẫm lại cũng phải, về sau trong võ lâm có ai mà không biết kẻ này bạo lực gia đình đánh vợ nhà, muốn kết hôn lần hai cũng rất khó.
Không nghĩ tới hắn thế mà còn trả đũa, ngay trước lúc ta mở miệng đã đổ thừa, "Sao ngươi không né đi."
"Mẹ ngươi!!" Ta bóp cổ hắn, "Ngươi đánh ta còn hỏi ta vì sao không né? Ngươi có bệnh à?"
Hắn bị ta bóp đến trợn trắng mắt, sau đó hai người chúng ta lại đánh nhau, ta cảm thấy rất là bi thương.
Đây là hôn nhân ư, sad, lòng ta so với hàn thiết đại bảo kiếm của sư phụ còn lạnh hơn.
Đánh một hồi ta cảm thấy rất không thú vị, ta không muốn nằm vùng, ta quyết định đem nhiệm vụ này chuyển giao cho sư muội, dù sao nàng dụ dỗ nam nhân rất có thủ đoạn, để nàng tới làm giáo chủ phu nhân sau đó phá hủy Ma giáo, cuối cùng còn có thể một chân đạp giáo chủ và tiểu soái ca cùng song túc song phi*, ta bảo đảm sư muội mà nghe thấy cái kế hoạch này nhất định sẽ hưng phấn đến kêu ngao ngao.
Khi còn nhỏ sư phụ từng hỏi chúng ta, lớn lên các con muốn làm loại người gì? Chúng ta đều nói phải làm đại hiệp, chỉ có sư muội ta ngao một tiếng nhảy dựng lên, lớn tiếng nói ta phải làm yêu nữ Ma giáo đem nam nhân đùa bỡn trong lòng bàn tay!
Nàng bị sư phụ đập cho một trận về sau cũng không nói nữa, nhưng ta tin tưởng nàng vẫn luôn duy trì sơ tâm, bằng không ta cũng sẽ không ở chỗ này nhìn thấy nàng, nghĩ cũng biết sao nàng có thể vì đại sư huynh phái Hằng Sơn mà nhảy vực, đại sư huynh vẫn luôn là liếm cẩu** của nàng có được chưa!
Vì thế ta ngừng tay trước, ta nói với Ma giáo giáo chủ: "Trương Trùng Cửu, chúng ta ly hôn đi."
Trương Trùng Cửu lập tức trợn tròn mắt ếch, hắn không nghĩ tới ta sẽ nhắc tới ly hôn, bởi vì hắn vốn là loại người quan niệm hôn nhân tương đối mộc mạc, cảm thấy đã kết hôn thì không thể ly, vì thế hắn nói gần nói xa, nói câu: "Ta cho rằng ngươi sẽ tránh thoát", sau đó đi ra ngoài tìm thuốc cho ta.
Lúc này ta nghe có người gõ cửa sổ, ta mở ra vừa thấy, là sư muội ta.
Ta và sư muội liếc nhau, sư muội lập tức ôm ta khóc ngao ngao, nàng nói: "Sư huynh muội rất nhớ sư huynh a a a a a lúc sư huynh không ở thì không có ai làm dấm trứng tráng bao cho