Nhược Lan viên.
Thu Sương đứng trong viện nhìn sắc trời một lần nữa, sau đó hỏi thăm Cao ma ma đang đến gần: “Ma ma, hiện tại có phải là nên gọi tiểu thư dậy rồi không?”
“Để ta gọi, còn không dậy nữa thì sẽ trễ giờ thỉnh an mất.”
Cao ma ma đứng ở ngoài cửa gõ gõ: “Tiểu thư, tiểu thư rời giường chưa? Không phải tiểu thư muốn đi thỉnh an phu nhân sao? Sắp đến giờ thỉnh an rồi.”
“Vào đi.”
Mấy người chờ ở bên ngoài đẩy cửa ra đi vào, bóng dáng Thu Sương nho nhỏ đi theo sau nha hoàn bưng đồ rửa mặt đang đi phía sau.
Cao ma ma trước tiên là vắt khăn mặt, cầm trên tay rồi mới đi về phía bên giường, vén rèm lên, quả nhiên không ngoài dự liệu mà nhìn thấy tiểu thư nhà mình đang ôm chăn mền, mặt mũi tràn đầy sự mê man ngồi ở giữa giường.
“Tiểu thư, nhũ mẫu lau mặt cho tiểu thư trước nhé.”
Mãi đến khi khăn mặt ấm áp trùm lên mặt, Diệp Cẩn Dư mới chậm nửa nhịp mà “A” một tiếng.
“Tối hôm qua tiểu thư ngủ rất sớm mà, sao hôm nay lại có vẻ không có tinh thần thế? Là ngủ không ngon sao?”
Mặc dù bình thường tiểu thư cũng là dáng vẻ này, bình thường sẽ tự mình tỉnh lại rồi gọi người, phải cần người gọi dậy như hôm nay cũng rất ít thấy.
Cao ma ma có chút lo lắng: “Nếu như tiểu thư thấy không thoải mái chỗ nào thì nhất định phải nói ra đấy.”
Diệp Cẩn Dư nghe vậy thì chỉ lộ ra vẻ mặt hơi ngại ngùng, sau đó gật gật đầu xem như đáp lời.
Tối hôm qua, sau khi mọi người cho rằng nàng đã ngủ rồi thì nàng lại chuồn êm đi vào không gian.
Nước ngon mà Diệp Minh Dương nhắc tới hôm qua thật ra là hà lộ(*) trong không gian của nàng, lúc trước khi bọn họ còn chưa dọn nhà, nàng viện cớ thu dọn để bỏ hoa sen ở nhà cũ vào trong không gian của mình.
(*) Hà lộ: rượu, nước sương hoặc là chất lỏng có hương thơm của hoa sen.
Tối hôm qua nàng đã suy nghĩ thật lâu, cuối cùng vẫn quyết định tặng nước sương chứa linh khí cho Ngộ An ca ca.
Đối với Tô Ngộ An hiện tại mà nói, có lẽ không có thứ gì thích hợp với hắn hơn là đồ có chứa linh khí.
Nhưng những dược liệu bổ trong không gian thì nàng lại không tìm được cớ để lấy ra, trái cây cũng thế, cuối cùng chỉ có thể tặng hà lộ dán nhãn hiệu không gian, hà lộ cũng chứa linh khí nhưng lại không quá nồng đậm.
Thật ra thì còn có hoa đào lộ, nhưng khoảng thời gian trước nàng đã quên để dành ở ngoài hiện thực, hiện tại thì hoa đào cũng tàn rồi nên cũng chỉ có thể coi như thôi.
Lúc đoàn người Diệp Cẩn Dư đi đến viện của Vân Thu Uyển, Diệp Minh Dương lại khó được mà tới sớm hơn nàng.
Vân Thu Uyển thấy nữ nhi xuất hiện liền buông nhi tử đã quan tâm đủ rồi xuống, sau đó kéo nữ nhi mềm mại thơm tho qua: “Hôm nay Cẩn Nhi tới muộn hơn một chút này, tối hôm qua ngủ không ngon sao?”
Diệp Cẩn Dư vội vàng nói trước khi nhũ mẫu lên tiếng, nàng trả lời giống như làm nũng: “Không có, chỉ là ngủ nướng thêm một chút thôi ạ, chỉ thêm một chút thôi hà.” Nói xong còn dùng hai ngón tay khép lại thành một đường nhỏ như so sánh.
Nhũ mẫu của nàng cái gì cũng tốt, chỉ là quá dễ lo lắng, một giấc ngủ nướng xíu xiu thôi mà có thể bà ấy sẽ nói thành tình hình nghiêm trọng gì đó.
Nghe lời giải thích non nớt của nữ nhi, Vân Thu Uyển nhịn không được mà cười khẽ một tiếng: “Vừa rồi ca ca con nói, Thôi sư phụ bắt nạt con, giao cho con rất nhiều bài tập, có phải là thật không?”
“Không phải đâu, ca ca cho rằng cái tráp của con lớn hơn là bài tập sẽ nhiều hơn huynh ấy, thật ra thì không phải, tính tình của Thôi sư phụ rất tốt ạ.”
“Ca ca, lần sau huynh đi học với muội đi, huynh sẽ biết, hôm qua Thôi sư phụ tặng cho muội bánh mà bà ấy mua bên ngoài, ăn rất ngon đó.”
Vân Thu Uyển sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của nữ nhi, dáng vẻ liệu sự như thần: “Vậy là tốt rồi, nếu Cẩn Nhi thật sự thích Thôi sư phụ thì phải chăm chỉ học người ta.”
Sư phụ, tiên sinh mà bà tìm cho hài tử của mình đương nhiên là đã trải qua tra xét nhiều lần, huống chi Thôi sư phụ và Bùi tiên sinh giúp hai huynh muội vỡ lòng đều là do nhà mẹ bên kia của bà giới thiệu làm mối, đều là người có tài, có học, rất có tiếng tăm.
Qua nhiều lần tra xét, tình huống tiên sinh chèn ép đệ tử giống như Dương Nhi nói gần như là không xảy ra.
Hai vị tiên sinh đều dựa vào năng lực của đệ tử để quyết định phương pháp dạy học, thấy lão sư giao nhiều bài vở cho nhi tử nghịch ngợm nhà mình như vậy, Vân Thu Uyển còn cảm thấy là lão sư nghĩ nhi tử có năng lực đấy.
“Dương Nhi quan tâm muội muội, không để muội muội bị người ta bắt nạt cũng rất giỏi nha.”
Dưới ánh mắt của mọi người, Diệp Minh Dương kiêu ngạo mà nâng cái cằm nọng lên.
Vân Thu Uyển cười ra hiệu cho Lục Tường đứng ở bên cạnh, Lục Tường liền xoay người rời đi một lát.
Lúc nàng ta xuất hiện trở lại, trên tay đã bưng một chồng sách nhỏ.
Trong ánh mắt tò mò của hai huynh muội, Vân Thu Uyển cầm lấy quyển sách nằm trên cùng, mở ra để trước mặt bọn họ.
Trên trang giấy vẫn trống không.
“Ngày 12 tháng 5 là sinh thần của hai đứa, các con có thể mời bằng hữu lần trước quen ở trên yến hội tới nhà chơi, các con quay về suy nghĩ thật kỹ xem muốn mời ai.”
Bây giờ mới là 20 tháng 4, cách ngày đó còn rất xa.
*
“Cho nên hai đứa cũng không biết sinh thần của mình phải mời người nào đúng không?”
Tô Ngộ An để quyển sách trên tay sang một bên, kết luận thay cho hai huynh muội đã thảo luận được hơn nửa canh giờ ở bên cạnh.
“Nếu thật sự nghĩ không ra thì không mời nữa, người một nhà tự mình vui vẻ cũng được.”
Vốn dĩ là một chuyện đáng để vui mừng thì bọn họ lại xoắn xuýt do dự ở đây rất lâu, suy cho cùng, vẫn là người quen không đủ nhiều, giao thiệp cũng không sâu.
“Đệ không muốn, trước kia đều là như vậy, năm nay đệ muốn đón sinh thần cùng bạn tốt.” Diệp Minh Dương phản đối, hắn không vui nói.
“Vậy trong khoảng thời gian này các đệ xin bá mẫu đưa ra ngoài tham gia yến hội đi, làm quen nhiều người một chút, đến lúc đó thích ai thì gửi thiếp mời cho người đó là được.”
Đôi mắt to của Diệp Cẩn Dư sáng lên: “Đúng rồi, như vậy sẽ biết được ai thích hợp để mời hơn, Ngộ An ca ca, huynh thật lợi hại.”
Tô Ngộ An cười cười, cầm lấy quyển sách bên cạnh lên: “Bây giờ có thể học cho tốt chưa?”
“Chờ một chút.” Diệp Minh Dương nhảy xuống ghế, chạy đến trước cái tráp lớn mà mình cố ý chuẩn bị trong hôm nay, dùng sức lôi ra một chiếc bình lớn lớn chừng bàn tay.
Đựng cái bình lớn như vậy, chẳng trách hôm nay hắn ta lại phá lệ để nha hoàn hỗ trợ cầm tráp sách, cái bình này đối với người lớn thì không nặng gì, nhưng đối với tiểu hài năm tuổi thì quả thật là rất nặng.
Diệp Minh Dương giống như khoe khoang mà đặt cái bình lên trên bàn trước mặt Tô Ngộ An.
“Cái này, chính là nước ngon mà hôm qua ta đồng ý tặng huynh.”
Thấy hắn không có bày tỏ gì, Diệp Minh Dương nhíu nhíu mày, có chút không vui: “Chẳng lẽ huynh không muốn uống một ngụm thử sao? Rất…”
“Rầm rầm.”
Mặc Thạch đột nhiên xuất hiện ở cửa ra vào ngắt lời Diệp Minh Dương: “Thiếu gia, Cao ma ma bên cạnh Cẩn Dư tiểu thư đến đây rồi.”
“Đúng đúng, là ta bảo nhũ mẫu tới.” Diệp Cẩn Dư nhảy xuống khỏi ghế, chạy ra bên ngoài, lúc nàng đi ngang qua Mặc Thạch thì dừng lại quét mắt một cái: “Mặc Thạch ca ca, huynh đi ra ngoài lấy đồ với ta đi.”
Trong giây lát Mặc Thạch còn chưa phản ứng kịp: “A? Lấy cái gì… được ta ra ngay.”
Thấy thiếu gia nhà mình nhẹ nhàng nhìn lướt qua một cái, Mặc Thạch theo bản năng mà đổi giọng.
Lúc cả hai quay lại, trên tay Mặc Thạch và Diệp Cẩn Dư đều bưng hai