Thanh Xuân Của Em Đều Liên Quan Đến Anh

Thiếu


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Mẹ Bầu

Lộ Vân Phàm luôn luôn che ở trước người An Hồng. Cậu ta dùng thân thể cùng cánh tay chống đỡ người ở phía sau lưng, hộ tống An Hồng lên xe. Có đôi khi không có vị trí, hai người liền cùng nhau đi xuống đứng chờ. Lộ Vân Phàm sẽ tiếp nhận túi của An Hồng, lấy từ trong chiếc ba lô hai quai kia ra chiếc tai nghe không dây đưa cho An Hồng, mỗi người một người một cái đút vào tai để nghe nhạc.

Có đôi khi cướp được một vị trí, Lộ Vân Phàm sẽ ép buộc An Hồng phải ngồi xuống. An Hồng duỗi tay về phía cậu ta, cậu ta chỉ biết cười sau đó đặt chiếc ba lô của mình lên trên đùi An Hồng.

Thời điểm gặp vận khí tốt nhất, hai người sẽ ngồi ở song song trên ghế ngồi. Không bao lâu nữa, An Hồng trong lỗ tai nghe âm nhạc, còn đầu sẽ gật gù theo nhịp xóc nảy của xe bus công cộng, giống gà con mổ thóc vậy. Lộ Vân Phàm nhìn thấy mà buồn cười. Cậu ta tự tay kéo vai cô qua, để cho cô dựa thoải mái vào ở trên vai mình. Mỗi khi lúc này, chung quy trên khóe miệng của chàng trai mới mười bảy tuổi kia, sẽ treo lên một ý cười. Trên xe buýt chật chội có không ít người đánh giá đối với ngoại hình phát triển của chàng trao cô gái. Trong lòng của Lộ Vân Phàm thì có một chút kiêu ngạo nho nhỏ, ít nhất trong lúc này, bọn họ thoạt nhìn liền giống như là một đôi tình nhân.

Có đôi khi An Hồng cảm thấy buồn rầu, cô cảm giác mình kết giao cùng Lộ Vân Phàm như vậy rất nguy hiểm. Nếu cứ tiếp tục như vậy mãi thì không biết giữa hai người sẽ còn phát triển trở thành bộ dáng gì nữa. Nhưng mà cô lại có chút hưởng thụ cái cảm giác được Lộ Vân Phàm cưng chiều như vậy. Loại cảm giác này, hoàn toàn khác hẳn với cảm giác khi cô ở bên cạnh Hàn Hiểu Quân,. lại càng không giống cảm giác khi ở bên cạnh Vương Lực Bồi. Khi ở bên cạnh Lộ Vân Phàm, An Hồng sẽ không cảm thấy không được tự nhiên. Tuy rằng bọn họ vẫn cãi nhau như trước, nhưng An Hồng sẽ cảm thấy vui vẻ. Dù sao, bọn họ đã biết nhau rất nhiều rất nhiều năm rồi, phi thường hiểu biết lẫn nhau. 

Thẳng cho đến một ngày, An Hồng phải đi làm công không về nhà, trong lúc vô ý cô nhìn thấy một chiếc xe hơi màu đen đến trường học đón Lộ Vân Phàm đi. Sững sờ đứng ở ven đường nhìn xe đã chạy đi xa, An Hồng mới hiểu được, rốt cuộc cậu nhóc thối kia vì cô mà đã bỏ qua một vài thứ gì đó.

Đầu tháng mười một, Lộ Vân Phàm lôi kéo An Hồng tham gia
cuộc tụ hội mừng sinh nhật Hứa Lạc Phong tròn 20 tuổi. Nói là tụ hội, kỳ thực chính là một nhóm người học ở đại học Z ra một nhà hàng nhỏ đã định ở ngoài trường rồi đặt một căn phòng bao để cùng nhau ăn cơm.

An Hồng không muốn đi, Lộ Vân Phàm nói: "Lạc Phong là người anh em tốt nhất của tôi, tôi vẫn muốn giới thiệu để hai người làm quen với nhau đó!"

An Hồng từ chối vài lần không xong, đành phải đi theo cậu ta đến chỗ hẹn.

Đây là cô lần đầu tiên có tiếng cũng có miếng cùng gặp mặt cùng với Tam cây. Lộ Vân Phàm cười giới thiệu với An Hồng Thọ tinh công (*) Hứa Lạc Phong, nói: "Kỳ thực đã sớm biết nhau rồi, đúng không? Ha ha ha ha ha..."

(*) Thọ tinh công: Nghĩa đen: Ngôi sao sống lâu. Cụm từ này thường được dùng với nghĩa bóng: Người được chúc thọ - đối với người cao tuổi, người được mừng sinh nhật – đối với người trẻ tuổi.

An Hồng có chút không được tự nhiên, bởi vì cô cảm thấy ánh mắt của Hứa Lạc Phong nhìn cô tỏ vẻ cũng không được thân thiết.

Vài năm không gặp nhau, thiếu niên áo trắng lúc trước chạy trốn ở trong màn đêm, lúc này đã trở nên chín chắn hơn rất nhiều. Bất quá ngoại hình của cậu ta thì vẫn xuất sắc như trước, làn da trắng nõn, gò má gầy yếu, ngũ quan xinh đẹp, tóc mái đen nhánh xòa xuống ngang trán che đi hàng lông mày. Diiễn~đaàn~leê~quyý~đoôn Một đôi mắt phượng hẹp, dài lộ ra vẻ lạnh lùng. Đối mặt với An Hồng, cậu ta chỉ mím môi gật gật đầu, không nói không rằng rót bia cho cô.

Nhưng là Trình Húc thì vẫn luôn luôn mỉm cười, An Hồng nhìn cậu ta, chung quy có cảm giác như mình đã từng gặp ở đâu đó thì phải. Lộ Vân Phàm thấy bộ dạng cô trầm tư suy nghĩ, liền cười cười, vỗ vào đầu của cô: "Thật ngu ngốc, trí nhớ của cậu thật kém, A Húc là con trai của bác sĩ Trình đó. Hồi chân tôi bị gãy xương, lúc ấy bác sĩ Trình đã trị thương cho tôi, nhớ ra được chưa?"

An Hồng bừng tỉnh nhớ ra. Cô nhớ tới một đêm kia ở trong một phòng khám bệnh nhỏ, người thiếu niên thanh tú này đã đi theo bên cạnh bác sĩ Trình. Hóa ra đó chính là Trình Húc. Cô chào hỏi với bọn họ, lại phát hiện trong ghế lô còn có khác mấy cô gái và mấy cậu con trai khác. Lộ Vân Phàm lại nhất nhất giới thiệu cô với mọi người. 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện