Thập Niên 70: Nàng Dâu Là Thanh Niên Tri Thức

9: Một Cái Đùi Gà Lớn 1


trước sau


Cô không biết mổ cá, cũng không biết mổ lươn vàng giống vậy, đời trước khi đi đến chợ mua cá ông chủ tên là gì đó mổ xong hết rồi chỉ việc mang về nhà rửa sau đó trực tiếp cho vào nồi.

Chờ Vệ Thế Quốc dậy rồi lại nói đi.

Tô Tình vào trong phòng bếp nhìn bếp lửa một hồi, thật ra thì cô có chút hài lòng với lần xuyên sách không giải thích được này.

Bởi vì điều kiện sống nơi đây cũng tạm được, nếu để cho cô ở trong nhà gạch mộc (gạch phơi nắng không nung), dùng vại sành để nấu cơm, vậy thì cô thật sự là muốn choáng đầu đó.

Đừng tưởng rằng không có ai dùng vại sành để nấu cơm, trong thôn có không ít nhà không có nồi, đúng thật là có rất nhiều người đều dùng vại sành để nấu cơm, cho nên so ra thì Tô Tình cảm thấy bản thân nên thỏa mãn vui mừng.

Nhìn lửa xong rồi thì rửa hai quả trứng gà rồi để vào trong nồi.


Sau đó đi tới sân sau xem gà con, ba con gà con có hơi sợ người lạ, chen chúc vào một chỗ ngủ cùng nhau, bây giờ còn chưa dậy.

Tô Tình cũng không làm gì khác, chỉ ở trong sân vận động nhẹ nhàng một chút, cũng không dám vận động mạnh, chỉ vặn hông rồi duỗi chân, nhưng không dám gập mình.

Lúc Vệ Thế Quốc đi ra, thấy cô đang uốn éo cái mông ở trong sân.

“Bây giờ vẫn còn sớm, sao không ngủ nhiều thêm một lát?” Rốt cuộc thì vẫn là sống cùng với nhau, mặc dù người ta đối xử với cô bằng thái độ rất lãnh đạm, nhưng cũng nên chào hỏi người ta một câu, nếu không thì mắt lớn trừng mắt nhỏ có biết bao lúng túng chứ?“Vại nước hết nước rồi.

” Vệ Thế Quốc nói.

Tối hôm qua khi anh về đã nhìn thấy, cho nên cũng phải đi gánh nước.

“Vậy anh đánh răng xong rồi đi đi.

” Tô Tình nói.

Vệ Thế Quốc mặt không biểu cảm đánh răng rửa mặt, sau đó gánh hai thùng nước đi ra khỏi cửa.

Anh em tốt Vương Cương của anh cũng đúng lúc đi ra gánh nước, nhìn thấy anh liền cười nháy mắt nói: “Thế Quốc, có phải là thanh niên tri thức Tô đã bị cậu thu phục rồi hay không? Tôi thấy ngày hôm qua cô ấy đến tìm tôi hỏi thăm cậu, vậy là có quan tâm đến cậu rồi đó.

”Người trong thôn có ai mà không biết chuyện kia của thanh niên tri thức Tô chứ, vô cùng vi mê thanh niên tri thức Bùi, nhưng ngày hôm qua lại tới chỗ anh ấy hỏi thăm Vệ Thế Quốc, đây chính là rất quan tâm, Vương Cương cảm thấy người anh em này của anh ấy có thể là mây đen bay đi thấy trăng sáng rồi.


Vệ Thế Quốc khịt mũi.

Người phụ nữ kia thay đổi thái độ với anh là vì cái gì anh đều biết, chờ ba mẹ cô gửi tiền và phiếu lên, đến lúc đó sẽ khôi phục bộ dạng vốn có thôi.

“Sao thế?” Vương Cương nhìn bộ dạng mới vừa rồi của anh thấy khó hiểu nói.

Vậy là còn chưa thu phục được sao?“Người ta là thanh niên tri thức, sau này muốn trở về thành phố.

” Vệ Thế Quốc nói.

Vương Cương

không nhịn được mà chậc một tiếng: “Tôi nói cậu rốt cuộc là có bị ngu hay không vậy, tôi và cậu bằng tuổi nhau, con trai lớn của tôi năm nay cũng năm tuổi, con trai nhỏ năm nay hai tuổi, cậu không thấy thèm sao? Người tri thức Tô là người có ăn học, nếu như cậu để cho cô ấy sinh con cho cậu, về sau cũng đã cắm rễ ở đây rồi, sẽ không đi đâu, còn có sau này con của cậu cũng sẽ có một người mẹ có ăn học!”Vệ Thế Quốc không đáp lời.

Nếu như nói anh nhìn thấy hai con trai của người anh em tốt mà không thèm là giả, người anh em tốt kết hôn năm mười tám tuổi, mười chín tuổi làm ba, năm hai mươi tư tuổi con trai lớn năm tuổi.

Nhưng anh lại chẳng có gì cả.


Trước khi Tô Tình đến, mặc dù thành phần không tốt nhưng cũng có không ít người vừa ý anh, chỉ là anh không hài lòng với điều kiện nhà người ta.

Đừng tưởng rằng anh là phú nông thành phần thì anh sẽ kết hôn tùy tiện, mặc dù trầm mặc ít nói nhẫn nhục chịu khó, nhưng trong thực tế anh vẫn yêu cầu rất cao với một nửa kia.

Chỉ là không ngờ tới cuối cùng lại vì nhảy xuống sông vớt người lên mà lại bị người ta bám vào.

Bị bám víu thì cũng thôi đi, cam chịu số phận là được rồi, nhưng khổ nỗi là người ta hoàn toàn không có tình cảm gì với anh cả, chỉ là ôm một loại tâm tính lợi dụng anh thôi.

Cho nên thấy thèm hai đứa con của Tiểu Phát thì cứ thèm đi, nhưng Vệ Thế Quốc thật sự không có một chút ý muốn nào cả.

“Cậu đừng có ngu ngốc, mặc dù bây giờ thanh niên tri thức Tô chưa nghĩ thông, nhưng cõi đời này có ai là không thể sống thiếu người nào đó chứ? Hôm nay đã gả cho cậu, nhất định là không thể tiếp tục với thanh niên tri thức Bùi nữa, cậu phải nắm chắc lấy cơ hội, cậu nhìn tướng mạo của thanh niên tri thức Tô đi, lại còn là học sinh tốt nghiệp trung học, nếu như không phải bây giờ không có cách nào thi lên đại học thì có khi người ta còn là sinh viên nữa đó, đây chính là một con thiên nga trắng đó biết không, cậu phải dỗ dành nhiều vào, dỗ cho người ta ở lại sống với cậu, về sau phúc của cậu vẫn còn ở phía sau đó!” Vương Cương nói với vẻ mặt của người sành sỏi: “Tương lai đức bé vừa được sinh ra, thanh niên tri thức Bùi gì đó toàn bộ đều bị vứt ra sau đầu hết!”.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện