Dì út Cảnh Thiến là giáo viên trung học, chú út Vệ Kiến Viễn là phó cục trưởng cục công an.
Cha Lâm mẹ Lâm quanh năm phục vụ trong quân đội, đến tuổi Lâm Tiêu Đồng đi học liền đưa đến nhà dì út chú út sinh hoạt.
Có thể nói Lâm Tiêu Đồng đã ở đây mười tám năm qua, phần lớn thời gian đều là sinh hoạt trong sân nhà khu nhà này.
Lâm Tiêu Đồng dừng xe xong, giúp đỡ xách những món nhẹ nhàng như bánh trứng gà, sau đó hai người sánh vai nhau đi vào bên trong.
"A, Tiêu Đồng trở về rồi đấy à, cậu nhóc bên cạnh trông cũng không tệ nha, lớn lên cao lớn, mặt mũi cũng anh tuấn.
"Các bác gái nói chuyện phiếm dưới lầu nhìn thấy Tạ Nghệ mặc một thân quân trang màu xanh lá cây liền tấm tắc khen ngợi.
"Trên tay còn xách nhiều đồ như vậy, đến tám phần là người yêu của Tiêu Đồng rồi.
"Tạ Nghệ vừa nghe đã vui vẻ, quay đầu nhìn Tiêu Đồng bên cạnh, khóe miệng cong cong.
Lặng lẽ ưỡn thẳng lưng, ngẩng đầu ưỡn ngực bước lên lầu.
"Chị ơi, sao giờ chị mới về? Đậu Đậu chờ chị lâu lắm rồi.
"Người mở cửa là một bé con nhỏ như hạt đậu, bé trực tiếp nhào tới, ôm lấy đùi Lâm Tiêu Đồng.
Hạt đậu nhỏ là con trai nhà dì út, tên là Vệ Lai, năm nay năm tuổi, từ lúc nó sinh ra Lâm Tiêu Đồng đã ở trong nhà họ Vệ, Đậu Đậu luôn dính chặt lấy Lâm Tiêu Đồng.
“Tiêu Đồng, Tạ Nghệ, mau vào đi, sáng nay lúc Đậu Đậu rời giường vẫn luôn chờ bọn cháu trở về, nhắc đi nhắc lại làm