Nhóm dịch: Uất Kim HươngCố Giai Tuệ không hề biết những chuyện xảy ra ở bên ngoài, người nhà họ Thẩm cũng tạm thời yên tĩnh, không dám nói gì trước mặt cô.
Cô còn đang bận may áo cho Đại Oa, Tiểu Oa, vải còn thừa cô tận dụng may một cái túi đựng sách nhỏ, đồng thời còn cắt tóc cho Đại Oa nữa.Đại Oa đã lâu chưa được cắt tóc nên đầu cổ lúc nào cũng luộm thuộm, sau khi cắt tỉa gọn gàng, đường nét gương mặt cậu mới lộ ra.
Bé trai mới mười tuổi nhưng sự bầu bĩnh của trẻ con hầu như không có, đôi mắt rất sâu, mũi cao thẳng, môi mỏng mím chặt làm người ta không biết cậu đang nghĩ gì.Đại Oa ngồi trên chiếc ghế cũ kỹ trong phòng, lưng thẳng tắp, tóc tai gọn gàng làm cậu trông tràn trề sức sống dưới ánh mặt trời, Cố Giai Tuệ khen liên tục: "Quá đẹp trai!"Đại Oa mím môi cúi đầu không nói.Chăm chút cho Đại Oa xong, Cố Giai Tuệ lại đi gội đầu cho Tiểu Oa, Đại Oa thì tự giác lấy sách mới về đọc.
Ngày mai cậu được đi học rồi.Tóc bé gái mượt mà đen bóng, sờ mượt như tơ, Cố Giai Tuệ ghen tị cực kỳ, nghĩ thầm không hổ là tóc của ngôi sao lớn.Gội đầu xong, cô lấy khăn lau cho cô bé rồi để bé ngồi phơi nắng một lúc cho tóc khô.Cố Giai Tuệ rảnh rỗi không còn việc gì làm bèn tết tóc cho Tiểu Oa, trên bím tóc cài chiếc kẹp hoa xinh xắn màu hồng nhạt, Cố Giai Tuệ cười khen: "Thẩm Ngọc Thanh nhà mình xinh quá!"Tiểu Oa cười thẹn thùng, giọng nói lanh lảnh: "Mẹ, mẹ thực sự là mẹ tốt nhất thế giới, xinh nhất thế giới!"Hai mẹ con tự khen nhau trong sân nhà, Đại Oa ngồi cạnh cửa học bài ngẩng đầu nhìn họ, mỉm cười.Cố Giai Tuệ ước lượng thời gian, nghĩ chắc những người khác sắp tan làm về nhà.
Cô không muốn làm cơm cho đám người ấy ăn, cũng chẳng muốn ăn cơm họ làm.
Dù sao bây giờ đã có bột mì với trứng gà, thế là cô vào bếp nấu một nồi mì trứng ngon lành, mấy mẹ con ăn một lúc là hết