Công an lắc đầu: “Cái này không được đâu, tự mình làm hộ khẩu riêng là không thể, thôi thế này cô có thể về nhà mẹ đẻ một chuyến, mang hộ khẩu nhà mẹ đẻ đến đây cũng được.
”Nói xong công an liếc mắt nhìn Triệu Chanh một cái, nói thêm: “À đúng rồi, nhớ đến lúc đó để ba cô đi chung, ba cô là người đứng tên trong sổ hộ khẩu nhà mẹ đẻ phải không?”Núi Áo Tử cách trấn trên cũng không gần, công an khá tốt bụng, sợ Triệu Chanh chỉ nghe được nửa vời không hiểu rõ chuyện đến lúc đó tự mình chạy đến đây lại thành ra tốn công.
Triệu Chanh nghe thì hơi đau đầu, nhưng vẫn nói cảm ơn rồi xoay người đi.
Trong trí nhớ lúc cô sốt cao nhìn thấy, nguyên chủ ở nhà họ Triệu cũng không tính là được coi trọng, hiện tại lại muốn cho người cha già họ Triệu tự mình chạy xa như vậy chỉ vì để giúp cô nhập tên vào sổ hộ khẩu sợ là cũng không dễ như vậy.
Xem ra chuyện này còn phải từ từ mới tính tiếp được, cũng may Lâm Đại Thuận nói lần này ba nó đi làm ăn cũng tính là xa, đi qua đi về đoán chừng hai tháng, Triệu Chanh nghĩ nghĩ cảm thấy vẫn là hai ngày tới nên về nhà mẹ đẻ ở núi Áo Tử một chuyến mới được.
Về phần kiếm cớ để cho nhà mẹ đẻ chịu bỏ thời gian ra để làm hộ khẩu giúp cho cô, cái này cũng dễ, tóm lại là cứ tiên lễ hậu binh.
Chỉ sợ đến đó lại phải ầm ĩ với một đám người, còn phải cẩn thận để không đánh nhau, nghĩ thấy cũng khiến đầu Triệu Chanh đau nhức, mệt mỏi.
Đồn công an ở ngay giữa chợ và phố cổ, sau khi Triệu Chanh đi từ đồn công an ra liền trực tiếp chạy lên phố cổ.
Phía trên kia là phố cổ, ở dưới là phố chính, có điều từ khi trấn Táo Tử cho xe khách vào trong thành phố, vậy nên