Nhà cũ của nhà họ Lục bây giờ chỉ có ông cụ Lục và bà cụ Lục ở lại, về phần ba anh em nhà họ Lục thì mấy năm trước đã tự mình xây nhà mình ở riêng rồi.
Bây giờ hai ông bà cụ vẫn còn khỏe mạnh, có thể tự mình lo chuyện ăn uống.
Ông cụ đã dành cả đời để chăm sóc hoa màu trong ruộng rồi, bây giờ đến cái tuổi này rồi nhưng mà làm việc cũng không thua kém thanh niên là bao.
Ba anh em nhà họ Lục mỗi năm đều cho hai ông bà cụ một chút tiền hiếu kính, ăn Tết cũng có lễ.
Về phần cho cái gì, cho bao nhiêu, trước nay ông cụ và bà cụ chưa từng nói gì, cho thì nhận, không cho thì trong lòng biết thể là được rồi.
Phòng ở của nhà cũ không lớn, sân cũng không rộng, dưới mái hiên bên cạnh còn bày dụng cụ làm nông.
Lục Kiều đi vào trong, người đầu tiên Lục Kiều nhìn thấy là ông cụ và bà cụ đang ngồi trong sân.
Tướng mạo của ba anh em nhà họ Lục đều giống ông cụ, mày rậm mắt to, ngũ quan đoan chính, còn dáng người cũng rất cao.
Bây giờ tuy ông cụ đã là một ông cụ tóc bạc hết hai bên thái dương nhưng mà nhìn vẫn là một ông cụ đẹp lão.
Lần đầu tiên Lục Kiều trông thấy bà cụ là quan sát đôi chân nhỏ của bà cụ, khí chất cao nhã, tóc được bà cụ chải thành búi buộc sau gáy, ngũ quan rất tinh xảo và thanh tú, là một