Ngôn Lạc Hi trợn mắt há hốc mồm nhìn cánh cửa treo ở đó, anh làm sao làm được? Cửa này hẳn là rất rắn chắc, kết quả anh một cước liền đá văng.
Lệ Dạ Kỳ đứng lại trước mặt cô, cúi người nắm cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt anh.
"Đang nháo cái gì, hả?"
Ngôn Lạc Hi kinh ngạc nhìn anh, vẻ mặt người đàn ông rõ ràng không vui, lông mày nhíu ra nhuệ khí sắc bén, cô hiếm khi thấy anh tức giận thành như vậy, bởi vì cô nhốt anh ở ngoài cửa?
Cô cắn chặt môi dưới, cụp mắt không lên tiếng.
Sức mạnh cằm đột nhiên tăng lên, giọng nói người đàn ông hàm chứa tức giận, "Nói chuyện!"
Ngôn Lạc Hi đau đến nước mắt đảo quanh hốc mắt, cô ngước mắt trừng anh, nổi giận đùng đùng nói: "Tôi không muốn nói chuyện với anh, không muốn nhìn thấy anh càng không muốn bị anh ngủ, anh hài lòng chưa?"
Liên tiếp ba chữ không muốn, nói đến chữ cuối cùng, quả thực hàm chứa hàm ý nghiến răng nghiến lợi.
Lệ Dạ Kỳ cúi đầu nhìn cô, giọng nói thanh đạm, "Xem ra, em rất bất mãn với anh"
"Đâu chỉ bất mãn còn chán ghét anh cực độ"
Ngôn Lạc Hi thở hổn hển, nhìn sắc mặt dần âm trầm của anh, trong lòng có chút nghĩ mà sợ, nhưng lời đã nói cũng không sợ đắc tội anh ác hơn.
"Tôi ghét sự tự cho mình là đúng của anh, ghét anh nói cưới là cưới mà không hỏi ý kiến tôi, ghét anh dây dưa không rõ với Lê Trang Trang, còn bảo tiểu tam tìm tới cửa khiêu khích tôi, tất cả mọi thứ của anh, tôi đều ghét hết"
Ngón tay Lệ Dạ Kỳ siết chặt cằm sau đó buông ra, lui về phía sau hai bước, vẻ mặt lạnh như băng nhìn cô, "Ghét anh như vậy?"
"Đúng! "Ngôn Lạc Hi nói chắc như đinh đóng cột.
Lệ Dạ Kỳ lạnh lùng một khuôn mặt anh tuấn, cứ như vậy thẳng tắp nhìn cô, một lúc lâu sau anh không nói một lời xoay người đi ra ngoài.
Bả vai Ngôn Lạc Hi lập tức sụp xuống, vừa rồi ánh mắt anh nhìn cô, kh ủng bố như muốn ăn thịt người, cô sợ tới mức cho rằng sẽ bị anh đánh một phát.
Nguy cơ giải trừ, trong lòng lại đột nhiên trống trải, cô nằm ngửa ở trên giường, nhìn trần nhà không chớp mắt, nhớ lại vừa rồi ầm ĩ cái gì, cô bi thảm phát hiện tựa hồ còn chưa tiến vào chủ đề, đã chọc giận người nào đó.
Trong thư phòng, Lệ Dạ Kỳ đứng trước cửa sổ sát đất, giữa ngón tay kẹp một điếu thuốc, khuôn mặt tuấn mỹ bị sương khói trắng nhạt lượn lờ thành mơ hồ, mày nhíu chặt, sắc mặt cũng khó nhìn đến cực điểm.
Trước mắt hiện lên sự chán ghét không chút che giấu của phụ nữ kia.
Anh nặng nề hút một hơi thuốc, khói thuốc sặc vào cổ họng ho một trận nghiêng trời lỡ đất.
Cưới cô, là chịu trách nhiệm đã lấy đi sự trong sạch của cô, không muốn yêu cô, cứ như vậy bình bình đạm đạm cả đời đến già, không động tâm, sẽ không đau lòng, không khổ sở.
Nhưng lúc này trong lòng mơ hồ không kiềm chế được phiền não là vì cái gì?
Sáng hôm sau, Ngôn Lạc Hi như thường ngày xuống lầu, tối hôm qua cả đêm không ngủ, lúc này ngáp liên tục, nhìn thấy người đàn ông đang đọc báo trong phòng ăn, cô lập tức buông cánh tay xuống, chậm rãi đi qua.
"Chào buổi sáng!"
Người đàn ông ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, khép tờ báo lại, đứng dậy không nói một lời đi ra khỏi phòng ăn.
Chỉ chốc lát sau, ngoài cửa truyền đến tiếng động cơ, dần dần biến mất.
Ngôn Lạc Hi hận không thể tự vả tai mình, rõ ràng người tức giận là cô, anh lại ngạo kiều không để ý tới người khác.
Ăn xong điểm tâm lên lầu, cô trở về phòng lấy túi, lúc đi qua thư phòng, nghe được dì Đông nói thầm, "Sao lại nhiều tàn thuốc như vậy, hút nhiều thuốc như vậy, phổi bị hun thành ống khói rồi......!Phu nhân, ôi, cô làm tôi giật mình"
Dì Đông ngẩng đầu, thấy Ngôn Lạc Hi không biết đi vào từ lúc nào sợ tới mức vỗ thẳng ngực.
Ngôn Lạc Hi nhìn gạt tàn thuốc, bên trong cắm đầy tàn thuốc, cô nhíu mày nói: "Tối hôm qua anh ấy không về phòng ngủ?"
"Không có a, rạng sáng ba giờ thời điểm ta lên lầu nhìn một chút, tiên sinh một người ở trong thư phòng hút thuốc, phu nhân, tối hôm qua hai người cãi nhau?" Dì Đông tối qua có nghe được