Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập khiến Hứa Giai Kỳ đang dọn dẹp giật mình, nàng vội đặt cây chổi qua một bên, đi ra ngoài mở cửa. Tiếng lạch cạch vang lên, hơi lạnh từ bên ngoài tràn vào khiến Hứa Giai Kỳ rùng mình một cái, thở ra một làn khói mỏng,
"Xin lỗi, tôi về trễ."
Ngô Triết Hàm bước vào, đóng cửa lại, đem Hứa Giai Kỳ ôm chặt: "Em và con ăn cơm chưa?"
"Hiên nhi đang làm bài."
"Vậy tôi vào làm chút gì đó cho hai mẹ con ăn."
"Không cần đâu." Hứa Giai Kỳ đẩy vai Ngô Triết Hàm ra, giọng nàng nhẹ bẫng: "Tối rồi, cô nhà của mình đi, đừng đến đây nữa."
"Em nói cái gì vậy, đây cũng là nhà của tôi mà."
Ngô Triết Hàm cởi áo khoác ngoài ra đặt lên ghế salon, nhanh nhẹn xắn tay áo đi vào trong bếp.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Hứa Giai Kỳ thở dài một tiếng, đi vào trong phòng khách dọn dẹp lại đống bánh kẹo mà Tử Hiên vừa bày ra.
Dưới lầu chỉ có hai người, bầu không khí yên lặng dễ chịu diễn ra, đôi khi có vài tiếng lạch cạch từ trong bếp truyền ra, ngoài ra thì cũng không còn âm thanh nào cả. Ánh sáng vàng ấm áp từ trên tường hắt xuống, mặt sàn được lau dọn bóng loáng, vài ba tiếng kéo bàn ghế lạch cạch, nhưng hoàn toàn không khiến bầu không khí trầm mặc này đỡ tịch mịch một chút.
Chẳng biết bao lâu, Ngô Triết Hàm đột nhiên mở miệng: "Ngày mai em đưa chị đến bệnh viện khám thai."
Hứa Giai Kỳ dừng hẳn động tác ở tay, sau đó lại tiếp tục cúi xuống nhặt vỏ bánh mà Tử Hiên để quên bên dưới chân ghế.
"Không cần, mai tôi tự mình đi cũng được, nếu không tôi sẽ gọi Đới Manh, cô không cần lo."
Hai chân mày Ngô Triết Hàm nhíu chặt lại, nàng xoay lại nhìn Hứa Giai Kỳ, trầm giọng: "Họ Đới đó cũng có việc của mình, vẫn là để tôi đưa em đi thì tốt hơn."
"Không cần." Hứa Giai Kỳ nói tiếp: "Chúng ta cũng không thân thiết đến mức đó đâu."
Lời Hứa Giai Kỳ nói rất nhẹ, không nghe ra được tia hỷ nộ nào, nhưng lại có thể khiến Ngô Triết Hàm đau đến thấu tâm can. Ánh mắt Ngô Triết Hàm giờ chỉ còn lại ảm đạm, nếu có ngày nàng biết bản thân khiến Hứa Giai Kỳ tổn thương đến mức chết lặng như vậy, nàng thà chết cũng không muốn nhìn thấy nàng ấy mỗi ngày rời xa nàng.
Ngay cả nước mắt rơi xuống, cũng cảm thấy mình không xứng đáng, nếu như những giọt nước mắt của nàng còn giá trị, thì nàng đã chẳng tổn thương Hứa Giai Kỳ đến như vậy. Nguyên lai muốn bù đắp lại những sai lầm của mình không đơn giản như thế, cả thế giới đón nhận, nhưng người trong cuộc lại hờ hững, rốt cuộc nàng cũng đã biết cảm giác bị bỏ lại phía sau của Hứa Giai Kỳ rồi. Sáu năm qua chưa bao giờ nàng khiến Hứa Giai Kỳ vui vẻ, cũng như bây giờ, Hứa Giai Kỳ đã không còn quan tâm đến cảm xúc của nàng, giống như nàng từng hủy hoại tình cảm chân thành của nàng ấy. Yêu và không yêu, cách nhau một ranh giới rất mỏng manh, bước qua liền yêu đến chết đi sống lại, vượt qua liền xem nhau như người xa lạ. Khi nàng bước vào ranh giới yêu thì Hứa Giai Kỳ đã bước qua ranh giới ấy, đem nàng và nàng ấy chia cắt giữa hai thế giới khác nhau, không cách nào đến gần nhau được. Cảm giác ấy không hề vui vẻ chút nào, nàng đau, thế nhưng cũng không bằng một phần nỗi đau nàng ấy gánh chịu, tất cả đều là cái giá nàng phải trả cho sai lầm của mình.
Bước đến, vòng tay run rẩy, đem thân thể gầy gò trước mặt ôm lấy, nước mắt tràn mi, vỡ tan.
"Tôi xin lỗi, tôi thật sự rất xin lỗi, tôi không nên tổn thương hai mẹ con em." Ngô Triết Hàm yếu ớt nói trong nước mắt: "Nhưng tôi cần em, cần con, chúng ta là một gia đình kia mà."
"Ngô Triết Hàm, chúng ta đã không là gia đình từ rất lâu rồi." Hứa Giai Kỳ giãy ra khỏi cái ôm của nàng: "Từ rất lâu rồi, chúng ta đã không còn là gì của nhau."
"Em có thể giết tôi, nếu em muốn, nhưng chỉ cần em cho tôi ở gần mẹ con em, đã rất tốt rồi, làm ơn đừng đuổi tôi đi..." Ngô Triết Hàm thống khổ nói: "Tôi không biết mình phải sống như thế nào nữa nếu không có mẹ con em bên cạnh."
"Cô vẫn có thể sống, xem như tất cả đều là giấc mơ đi, tỉnh dậy rồi, hoàn toàn không có chuyện gì xảy ra, tôi và Hiên nhi cũng chỉ là một phần trong giấc mơ ấy thôi."
"Nếu thật sự là mơ, tôi không muốn tỉnh dậy nữa." Tiếng nói của Ngô Triết Hàm nghẹn lại, ôm chặt lấy vai của Hứa Giai Kỳ: "Tôi không muốn phải sống xa em, xa con nữa, nhiều đó đã quá đủ rồi, tôi bây giờ rất cần em và con của chúng ta."
"Từ lúc cô nói muốn tôi phá thai, cô đã không còn là mẹ của Hiên nhi nữa rồi." Hứa Giai Kỳ yếu ớt nói: "Hổ dữ còn không ăn thịt con, cô lại luôn muốn tôi giết con, bây giờ cô nói cô không thể sống nếu không có Hiên nhi, có phải quá hoang đường hay không?
"Tôi biết mình đã sai, không cầu ở em tha thứ, nhưng khi đó tôi còn quá trẻ để hiểu hết những chuyện đã xảy ra. Tôi đã nghĩ, con cái chỉ đơn giản là kết quả của tiêu ký, không chứa đựng bất kỳ tình cảm nào, nhưng khi tôi nhìn thấy Hiên nhi, tất cả đều đã thay đổi rồi. Hiên nhi là con của tôi, con bé đang chảy trong người dòng máu của tôi, đó là thân tình, không cách nào có thể xóa bỏ được."
"Nếu như tất cả chỉ đơn giản như vậy, tôi và cô cũng không đi đến bước đường này." Hứa Giai Kỳ yếu ớt nói: "Cô đã có gia đình của mình, làm ơn, đừng đến đây nữa."
"Tôi chỉ có một gia đình! Là em và Hiên nhi, còn có đứa con sắp chào đời của chúng ta nữa!"
"Nhưng Tiểu Vy đã có thai rồi!" Hứa Giai Kỳ nói, nàng đau đến không cách nào hô hấp được: "Cô sẽ có con, những đứa con mà cô yêu thương, sẽ có người phụ nữ mà cô cần đến, đối với mẹ con tôi, cô cứ xem như đó là một giấc mộng cũng chẳng sao. Tôi đã quá quen với việc bị cả thế giới quay lưng lại, tôi đã quá quen với việc bị người bên cạnh phản bội, tôi cũng đã quen dần với chuyện tất cả mọi thứ đều lừa gạt, tôi đã không còn cần ở cô điều gì nữa rồi!"
Tiếng nói của Ngô Triết Hàm nghẹn lại: "Tiểu Vy có thai...nếu tôi nói đó không phải con của tôi, em có tin hay không?
"Tin thì sao? Không tin thì sao? Dù gì cô cũng đã cùng cô ta lên giường với nhau, cũng đã từng ở trước mặt tôi nói sẽ sinh