Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Tiên cổ, con đường đá.
Yên lặng không chút tiếng động, ba ngàn đường đá mơ hồ, chỉ có mình Thạch Hạo ngồi xếp bằng, yên lặng cảm ngộ.
Sau khi hắn tĩnh ngộ ở nơi này thì sẽ chuyển về nơi khác, không ngừng như
thế, bốn tháng qua, hết chỗ này tới chỗ khác để tìm hiểu đại đạo xưa.
Chớp mắt lại qua nửa tháng, hắn đã không còn ngồi xếp bằng nữa mà yên lặng
cất bước, một mình ngộ đạo trên con đường đá này, toàn bộ tâm thần đều
tập trung ở vấn đề này.
Cầu thang phát sáng, rất nhiều tảng đá
lóe lên phù văn mờ ảo, hắn quên những thứ khác mà tựa như là một "xác
chết di động", không ngày không đêm, không ngừng cất bước, không cách
nào dừng lại.
Ngoại giới, có người nhìn thấy màn này thì đều lộ vẻ khác thường.
Hắn muốn làm gì thế, tìm hiểu thấu đáo ba ngàn con đường đá này? Hiển nhiên là không thể, thời gian quá ngắn, quá gấp gáp, đừng nói là hiện tại, dù là một đời đặt vào nơi đây cũng không cách nào được!
"Ta thấy
hắn đã tẩu hỏa nhập ma rồi, ngu ngốc đần độn, những người khác chuẩn bị
nhảy vọt tới vẻ hoàn mỹ nhất thế nhưng hắn lại ngây dại nơi đây, không
biết con đường phía trước, là đang chờ bị săn giết à?"
Ngoại
giới, có rất nhiều người, trong số đó tự nhiên có không ít những người
mang địch ý với Thạch Hạo, Thiên Nhân tộc, mấy đạo thống cổ xưa trông
coi Tội châu, tất cả đều hận hắn tới thấu xương.
Ngoài ra, không
nói những người khác, chỉ riêng việc hắn giết chết bảy thần ở hạ giới,
phá hoại đi những kế hoạch bố trí của các đại giáo kia thì đã đủ kết
xuống đại oán rồi!
Thiên quốc, Minh thổ, Thú hải, giáo nào không phải kinh khủng tới tận trời, thế lực khổng lồ đủ khiến người khác run sợ.
Tháng thứ năm trôi qua, Thạch Hạo bỏ lại những con đường, những bậc thang đá
xanh phía sau, những thứ này vẫn mờ ảo mông lung, bất chấp có một chút
ánh sáng tình cờ lóe lên.
Mà lúc này, bên trong những "bọt khí" kia, bên trong thế giới lộng lẫy vô tận kia là từng ánh lửa ngút trời đánh tan mây xanh!
Là có người thành thần, cho tới hôm nay thì đã có tới sau bảy phần mười đã thành công, cũng có ý nghãi là đã có hơn ba trăm vạn Tôn giả đã hóa
thành thần linh!
Số lượng này vô cùng kinh khủng, những người này đều là thiên tài và một khi phát uy thì chắc chắn sẽ kinh người tận cùng!
Dù là một vài sơ đại mạnh nhất, quái thai cổ đại thì đều có những tiến
triển kinh người, thi thoảng lại phát sinh những dị tượng xưa nay chưa
hề có, tạo nên náo động không thôi.
"Có người dung hợp một chùm
tiên huyết, có người trồng một cây nhỏ vào trong cơ thể, ai nấy cũng đều kinh người, hiện giờ không thể quan sát được bọn họ bởi vì khí tức đã
bị ngăn cách."
Có vài người vô cùng đặc biệt, cảm ngộ quá mạnh,
dùng vật chất thần thánh khác với tất cả mọi người để dung hợp với chân
thân, khi đó sẽ sản sinh ra biến hóa kỳ lạ.
Vào lúc này, ba ngàn
cánh hoa không cách nào chiếu rọi bọn họ được, có người suy đoán khả
năng đây chính là một loại hộ đạo và bảo vệ nào đó.
"Mau nhìn, đó là gì, hắn đang dung hợp thứ gì thế?"
Có người sợ hãi bật thốt lên, đó là một vị Chân Thần không thèm để ý tới
thân phận gì cả, cứ như là một người trẻ tuổi không kìm nén được tâm
tình, kinh hãi tới biến sắc.
Những người khác cũng quay đầu lại nhìn về tấm bia đá kia, lập tức sợ hãi không thôi.
Đó là một vị quái thai cổ đại, thứ hắn lấy ra cũng không phải là bảo hỏa
gì mà là một chùm chất lòng màu đen, sau khi dung hợp với bản thân thì
làm tắt hỏa diễm trong cơ thể mình.
"Hắn đang làm gì thế, muốn phá bỏ ngọn lửa thần thánh kia sao?" Tất cả mọi người không hiểu và lộ vẻ khiếp sợ.
Dù là một vài GIáo chủ cũng thay đổi sắc mặt nhìn chất lỏng kia, rất nhiều đại nhân vật cũng không cách nào nhận ra thứ đó là gì, chỉ cảm thấy nó
không tầm thường, ẩn chưa rất nhiều pháp tắc.
"Khả năng là thứ
được sản sinh khi khai thiên, thiên địa bắt đầu hình thành, phân chia Âm Dương, đây chẳng lẽ nguyên dịch nguyên thủy nhất do âm khí hóa thành?"
Bổ Thiên giáo chủ nói.
Mọi người nghe thấy thế thì kinh hoảng
trong lòng, dù là các đại Giáo chủ cũng không ngoại lệ, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm nơi đó.
Thứ này dù là cả thế gian cũng khó kiếm, từ lâu đã không thể cầu được, thế nhưng hắn lại tìm thấy và dùng để thành thần.
Nhưng mà, nếu như đây là nguyên dịch âm khí nguyên thủy nhất thì sẽ thích hợp để nhen lửa bản thân? Việc này chắc chắn sẽ tiêu diệt Thần hỏa của bản
thân, khó mà lột xác được!
Trên thực tế mọi người đều thấy rõ, hỏa diễm trong cơ thể của hắn mờ đi cứ như là tắt hẳn.
"Người này kinh thiệt, chọn phương thức thành thần hoàn toàn khác, không phải
đi theo con đường nhen nhóm bản thân, đây cũng gọi là một loại đạo, một
khi thành công thì chắc chắn sẽ chấn động cổ kim." Bên trong chiến xa
bạc có cô gái mở miệng, đó chính là người của Đế tộc đương đại.
Rất nhanh, mọi người nhìn thấy được, người này bị một chùm ánh đen nhấn
chìm, toàn bộ thân thể không cách nào nhận biết được, tới lúc này mọi
người không thể quan sát được gì nữa.
"Nhìn thử Lục Quan vương Ninh Xuyên ra sao rồi?" Có người nói.
Trên một tấm bia đá liền xuất hiện bóng dáng của hắn, toàn thân áo trắng, dù là giầy cũng màu trắng, không hề dính chút hạt bụi nào, cứ như là Chân
tiên xuất thế vậy.
Hắn cũng có mái tóc bạc trắng dài buông xõa
trước vai và sau lưng, gương mặt thì anh tuấn gần như đang mơ, sợ còn
xinh đẹp hơn rất nhiều cô gái khác.
Hắn vẫn không hề động đậy,
bên người có một hộp báu bị phong ấn, thi thoảng xuất hiện gợn sóng khó
tả ngăn cách Tiên cổ, tựa như có thể xuyên ra bên ngoài này.
Việc này khiến lòng người kinh hãi, đó là thứ gì?
Ninh Xuyên muốn lấy thứ nào để thành đạo, thành lựu lần lột xác mạnh nhất của chính mình, sẽ đạt tới trình độ ra sao.
"Mấy tháng đã trôi qua rồi thế nhưng tên Ninh Xuyên này sao vẫn không có
chút động tác gì hết thế, hắn đang chờ điều gì?" Mọi người nghi hoặc
đồng thời vô cùng hiếu kỳ với thứ được phong ấn bên trong hộp đá kia.
"Vật này rất có thể sẽ không hề thua kém cây nhỏ của Thập Quang vương, tuyệt đối nghịch thiên." Một vị Giáo chủ mở miệng.
"Đây cũng không phải là biện pháp hay, tuy rằng chúng ta đều tin chắc rằng
hắn một khi thành thần linh thì có thể ngạo thị quần luân, thế nhưng như thế này sẽ rất nguy hiểm, hơi thụt lùi một chút, những người khác xuất
quan thì có thể sẽ trở thành người đi săn hắn ngay." Có người nói.
Đây cũng không phải là suy đoán không có căn cứ, rất chuẩn xác và cũng rất
tàn khốc, mấy người mạnh nhất đương đại cùng với quái thai cổ đại chắc
chắn sẽ có trận chiến sống còn, người sớm xuất quan sẽ không đời nào bỏ
qua cơ hội này."Nói thế thì chắc chắn hắn sẽ có đối sách thôi, nơi hắn ẩn thân chắc chắn sẽ rất bí ẩn, người ngoài khó mà tìm được."
Bỗng nhiên, bên trên một tấm bia đá khác xuất hiện hào quang sáng rực ngút
trời nên thu hút được ánh mắt và sự kinh ngạc của mọi người, việc này
cũng làm cho một ít đại giáo vẻ mặt xám xịt, ánh mắt lạnh lẽo.
"Có người xuất thủ, bắt đầu săn giết rồi!"
Một vài Tôn giả mạnh mẽ sau khi thành thần và hoàn toàn củng cố lại cảnh
giới thì bắt đầu chuyển động cổ giới kia, bắt đầu truy kích đối thủ.
Sinh linh thành thần đều không dễ dàng động thủ với nhau, nếu không tất sẽ đại loạn.
Dù vậy tình thế hiện tại cũng không ổn lắm, một hạt giống đã được gieo xuống, chắc chắn sẽ
tạo nên sóng lớn ngập trời!
"A..."
Trước một tấm bia đá có ông lão hét lớn, sau đó đạo thống này liên tục có
tiếng thét dài, bọn họ vô cùng bi phẫn, trong đó có một người phụ nữ độ
trung điên phát ra tiếng khóc tan nát cõi lòng.
"Sao thế?"
"Một sơ đại đã chết, hắn cũng chưa nhen nhóm Thần hỏa hoàn toàn nên đã bị
một Tôn giả sau khi thành thần tìm được nơi bế quan và giết chết."
Việc này hiển nhiên là một bi kịch, vốn là một sơ đại cực kỳ chói mắt, nhất
định sẽ đạt được cơ duyên to lớn trong Tiên cổ thế nhưng giờ lại như thế khiến người khác cảm thán.
"Là người của đạo thống nào gây nên, ta phải diệt hắn!" Có người hét lớn.
"Tán tu, cũng không hề biết, hơn nữa hắn lại có thủ đoạn kỳ dị che đi hình
dáng bản thân. Cách xa Tiên cổ nên dù mạnh mẽ như Giáo chủ cũng không
cách nào nhìn thấu được."
Sự kiện tử vong bắt đầu được trình diễn, sự tàn khốc bắt đầu tăng nhanh.
Khi quần hùng hành động đi tìm cơ duyên thì không thể tránh khỏi việc có
người chết đi, Tiên cổ có tạo hóa thế nhưng lại có những tuyệt địa kinh
khủng ẩn chứa vô vàn nguy hiểm.
"Đó là sinh linh gì thế, trong Tiên cổ lại có chủng tộc vô cùng mạnh mẽ?" Trong lòng của mấy người này giật nảy mình.
Bên trong một tiểu thiên thế giới có một tòa thành khổng lồ đen xì lao ra
vài tên sinh linh như là tiên binh, giáp trụ kinh khủng, tất cả đồng
loạt xông lên giết chết những nhân vật ngoại lai tiến tới, sương máu
tung bay.
Còn có trong một cổ giới mờ ảo xuất hiện vô số con sâu
hóa thành từng tia sáng gặm nhấm hơn mười tên cường giả đã thành thần
chỉ còn sót lại mỗi bộ xương trắng hếu đi kèm là vài tia máu đỏ.
Tiên cổ có tạo hóa thế nhưng lại rất tàn khốc.
Thế nhưng, nói tóm lại thì đa số mọi người không có việc gì, đều có thu hoạch lớn cả.
Nửa sinh nửa tử, cũng không phải là cửu tử nhất sinh, ai muốn thì đi vào, thiêu thân lao đầu vào lửa.
"Ha ha... hà hà..." Người của Yêu Long đạo môn cười to, bọn họ thở dài rồi lộ nét mừng.
"Tháng năm trôi qua, sơ đại của chúng ta đã thành công, đốt bản thân thành tựu thần linh!" Một vị Thiên Thần vui mừng.
Nên biết, tên sơ đại này không hề tầm thường, mạnh mẽ tới dị thường, tung
hoành mấy châu cũng chưa hề gặp đối thủ, hơn nữa còn đạt được "cổ hỏa"
siêu phàm.
Rõ ràng, vị sơ đại của Yêu Long đạo môn này đã quật
khởi, sẽ không phát sinh bất ngờ gì nữa, hắn không chỉ có tư cách đi
tranh đoạt tạo hóa vô cùng to lớn kia mà còn có thể đi săn giết đối thủ
của mình.
Hỏa Vân động, La Phù chân cốc, những cổ giáo này như
thế tay chân, đều là những đạo thống thuộc hàng ngũ mạnh mẽ nhất thượng
giới phụ trách trông coi hậu nhân tội huyết.
Bọn họ mạnh mẽ tới vô cùng, có những môn đồ bất phàm, ai cũng đều đang chờ mong, hi vọng sẽ mau mau quật khởi.
"À, sơ đại của bộ tộc ta cách ba ngàn đường đá kia cũng không quá xa, nếu
như có thể phát hiện tên đời sau tội huyết kia thì quá tốt, cứ thế giết
chết."
"Chắc hắn sẽ có cơ hội, sau khi thành thần thì thần giác
của hắn rất nhạy cảm, đồng thời xung quanh cũng có một đám người đang
nghe theo mệnh lệnh của hắn, một khi đi tìm kiếm cẩn thận thì chắc chắn
sẽ phát hiện."
Nụ cười trên mặt của Yêu Long đạo môn càng tươi, vẻ căm hận với Thạch Hạo tràn ngập, hi vọng có thể giết chết hắn.
Cùng lúc đó, những đạo thống như Minh thổ, Thiên quốc, Thú hải cũng có người cười to, bởi vì một vài hậu đại mạnh mẽ của tộc này cũng đã thành thần, mạnh mẽ tấn cấp.
Sau đó không lâu, mấy người này đưa mắt nhìn về phía Thạch Hạo, nhìn hắn đang làm gì.
Sau khi nhìn thấy trạng thái lúc này của Thạch Hạo thì nụ cười trên mặt của Yêu Long đạo môn càng tươi hơn, tâm tình của bọn họ rất vui sướng, bởi
vì hắn vẫn chưa có nhen nhóm Thần hỏa.
"Ngoan lắm, không hề có
chút động tĩnh nào, xem ra không cần sơ đại của bộ tộc ta tới giết đâu,
chỉ cần phái vài tên thần tới cũng đủ giết chết hắn rồi." Người của Yêu
Long đạo môn cười lớn.
"Tốt, chí tôn trẻ tuổi đệ nhất của bộ tộc ta cũng đã xuất quan rồi!" Người của La Phù chân cốc vui sướng.
"Như thế thì càng tốt, ta hi vọng bọn chúng tìm tên đời sau tội huyết kia,
hắn nhất định sẽ sống không lâu nữa đâu." Có người nói.
Bỗng
nhiên, trên một tấm bia đá bống xuất hiện động tĩnh, mọi người kinh ngạc phát hiện, Thạch Hạo đã đạt được tiến triển nào đó nên bắt đầu có hành
động.
Hắn ngồi xếp bằng nơi đó, thân thể phát sáng, thứ kia cũng
không phải là hỏa diễm tầm thường, cũng như là ký hiệu to lớn, từng nhóm từng nhóm lượn lờ quanh thân thể của hắn.
Tất cả mọi người đều giật nảy mình, cố gắng quan sát thật kỹ.
Rất nhanh có người cười to, bởi vì phát hiện hắn đã bị bỏng cả toàn thân thể!
"Ha ha..." Người của Yêu Long đạo môn là sảng khoái nhất, tiếng cười đầy
chói tai, trào phúng nói: "Đốt thân thể mình thành những lỗ thủng lớn,
thật là thiệt thòi khi hắn đã cố gắng yên lặng mấy tháng, khổ sở ngộ đạo tới giờ thế nhưng lại làm ra chuyện ngu xuẩn như thế."
"Ta nghĩ, cũng không cần phái người tới giết hắn đâu, chính hắn sẽ tự thiêu cháy mình mà thôi." Những người này cười to.
Nhưng mà, lão đạo chủ của Yêu Long đạo môn, động chủ của Hỏa Vân động lại
không hề lên tiếng, con ngươi của bọn họ co rút lại nhìn chằm chằm thiếu niên kia, trên mặt lộ vẻ nghiêm túc.