Ngô Bối Nghi tỉnh dậy từ giấc ngủ, bầu trời đã chuyển màu xám, bởi vì đêm qua không chợp mắt được cho nên cô đã ngủ cả ngày hôm nay.
Nâng cơ thể mệt mỏi ngồi dậy, đầu óc cô choáng váng hiện lại những ký ức đêm qua, Ngô Bối Nghi cả kinh, sợ sệt đôi mắt trắng dã, bàn tay nâng lên chặn miệng.
Cảm giác dơ bẩn sộc lên mũi trào phúng đến yết hầu khiến cô buồn nôn, Ngô Bối Nghi nhanh chóng bước xuống giường, cô muốn đi vào nhà vệ sinh, chân vừa đặt xuống mặt đất, Ngô Bối Nghi ngã khuỵu.
Chân cô không có lực, bước xuống không vững ngã khuỵu xuống, may mắn cô bám vào chiếc tủ nhỏ bên cạnh giường.
Cơn đau từ bụng dưới khiến thân thể nhỏ phát run, đôi mắt sưng húp đỏ hoe, nơi sưng tẩy giữa hai chân theo động đậy chảy ra chất dịch đặc nóng men theo đùi non.
Ngô Bối Nghi cắn chặt răng, nhịn xuống đau đớn dùng sức cất bước đi vào nhà vệ sinh, cô dùng sức hứng nước rửa mặt, tát nước dữ dội vào gương mặt.
Cô muốn gột rữa đi những vết nhơ kia, khi ngẩn mặt lên, phản chiếu trong gương đáp lại Bối Nghi vẫn chỉ là gương mặt xa lạ kia, giống như cô đang đứng đối diện một kẻ lạ mặt chứ không phải cô đang soi mình trước gương nữa.
Gương mặt đó càng làm cô cảm thấy ghê tởm, nó nhắc cô về đêm qua, Ngô Bối Nghi thật sự không cầm cự được nữa, đôi mắt trực trào ứa ra nước mắt, hai tay bịch chặt lại lỗ tai mình.
Trừng trừng mắt nhìn vào gương mặt kia, nước mắt hào trộn cùng nước trên mặt chảy dài xuống, rơi thấm vào cổ váy ngủ.
"Không..."
Cất ra tiếng nói, cổ họng cô thật đau, có lẽ vì đêm qua đã khóc quá nhiều, nhìn chằm chằm gương mặt chính mình, ký ức khủng khiếp hôm qua lại đổ về, hình ảnh Lý Hoành Nghiêm ngự trên người cô.
Hắn xâm phạm, hắn cưỡng bức không có điểm dừng, trên gương mặt hắn lúc nào cũng mang một biểu cảm vô cùng thoả mãn mân mê da thịt cô.
Ngô Bối Nghi nhắm lại mắt không nhìn kẻ trong gương nữa, đầu nhỏ rụt rè xoay đi, hai tay vẫn bịch rất chặt lỗ tai nhưng những tiếng gào thét của chính cô đêm qua cứ vang vang bên tai, đến cả hơi thở, nụ cười của hắn ta cũng rõ mồn một.
"Không..." Cô nhắm chặt mắt, bịch chặt tay, cắn chặt răng, thê thảm từ chối ký ức kia.
"Tiểu Linh, Tiểu Linh của anh."
Giọng nói hắn phát ra, Ngô Bối Nghi hoảng hốt lùi bước, loạng choạng đến ngã ngửa.
"Không, không phải!" Ngô Bối Nghi ngã xuống sàn, vẫn cứ thục lùi đến khi lưng cô chạm vào tường lạnh, đôi mắt kinh hãi nhìn vào hư không, giọng nói của hắn ta cứ vang vẳng nơi đâu đó, cô trừng mắt nhìn vào hư không đầy sợ hãi.
"Không phải, không phải tôi."
Cô lắc mạnh đầu, tóc dài lung lay ôm lấy gương mặt, nước mắt rơi mạnh, vì hoảng mà hơi thở cô trở nên gấp gáp.
Cô khó chịu quá, vì sao cứ nghe thấy giọng hắn ta, hình ảnh đó cứ hiện lên trong đầu cô, hình ảnh hắn ở trên người cô, cảm giác từng giọt mồ hôi của hắn đổ lên người cô cũng thật rõ ràng.
Không, Bối Nghi không muốn nhớ, làm ơn xoá hình ảnh kia khỏi đầu.
Ngô Bối Nghi hốt hoảng, bàn tay nhỏ run rẩy hạ xuống, bàn tay trái nắm lấy cổ tay phải, tay phải lại nắm thành một quả đấm, cô rụt người ngồi một góc, đôi mắt đầy đề phòng nhìn vào hư vô.
Giống như cô đang phải đối mặt với một con quái vật vô hình nào đó, đôi mắt cứ dác dao nhìn vào vô tận, hàng sương ứ động trên mi mắt đầy tràn rồi rơi xuống gò má.
Tay cô nắm chặt cổ tay chính mình, hơi thở vội vàng vẫn không thể điều chỉnh lại, Ngô Bối Nghi nhanh chóng bật dậy.
Cô không thể ở nơi này, cô muốn đi khỏi nơi này, chạy ra khỏi nhà vệ sinh, Ngô Bối Nghi chạy đến cửa phòng, tay chạm vào chốt cửa vặn, nhưng chốt cửa lại cứng ngắt.
Dưới cái vặn của Bối Nghi nó hoàn toàn không động đậy, Ngô Bối Nghi càng thêm sợ hãi, nước mắt như mưa rơi xuống, giơ lên bàn tay đập mạnh vào cửa.
"Mở cửa, mở cửa ra, anh mở cửa ra" Giọng cô khàn khàn, nức nở đập lụp bụp vào cánh cửa, đập đến bàn tay cô phát tê dại, lòng bàn tay đỏ ửng, Ngô Bối Nghi đập đến hai tay tê dại, không có một đáp trả, cô tuyệt vọng tựa vào cánh cửa, cả cơ thể mất đi lực trượt xuống.
"Anh thả tôi ra..." Cổ họng cô đau rất, giọng nói nhỏ dần rồi