Thế Thân - Tiểu Thư Kiêu Kỳ

Thích Hơn Cả Ngày Xưa


trước sau

Diệu Vy từ chối lời đề nghị đưa cô về nhà của Âu Thần, bắt một chiếc taxi quay lại bệnh viện.

Không biết Dư Huy thế nào rồi.

Vừa đi đến trước cửa phòng, Diệu Vy liền nghe được tiếng Dư Huy đang trò chuyện cùng ai đó.

Cô không muốn cắt ngang nên xoay người định đi, chợt nghe một giọng nam nói chuyện.

-"sao hả, gần đây được mỹ nhân chăm sóc trông giám đốc có vẻ có sức sống hơn hẳn a."

Đây là giọng của Trần thư ký. Cũng là bạn thân của Dư Huy.

Diệu Vy đột nhiên dừng lại, nép mình vào cánh cửa nghe hai người trò chuyện.

-"cậu có muốn đổi không? Đổi một đôi mắt để có được mỹ nhân chăm sóc?" Dư Huy âm thanh trào phúng vang lên.

-" thôi, khó quá bỏ qua đi cậu, cơ mà nói thật đi, lần trước cậu quyết tâm chia tay giờ có hối hận không?" Trần Văn ý vị thâm trường nhìn thằng bạn thân của mình mở miệng.

-"không" Dư Huy trả lời ngay lập tức.

-"vậy sao? Tớ cứ nghĩ cô ấy chăm sóc quan tâm lo lắng cho cậu như vậy cậu sẽ lại xiêu lòng?" Trần Văn có chút tiếc nuối.

-"Cô ấy quả thật rất khác... Quá giả tạo, cảm giác cô ấy đang châm chọc, lừa dối mình vậy" Dư Huy lạnh nhạt thanh âm truyền đến.

Trần Văn kinh ngạc.

Vì sao Dư Huy lại nặng lời như vậy?

Mà ngoài cửa Diệu Vy nghe xong, trái tim đau đớn.

Nước mắt lặng lẽ trào ra.

Mặc dù sắm vai Sơ Nhi, nhưng tình cảm cô là thật, cô chăm sóc anh bằng tình yêu của mình.

Cô hy vọng qua đó có thể gửi gắm cho anh những tình cảm cô chôn chặt trong quá khứ.

Vậy mà..

Đổi lại là câu nói này sao?

Giả tạo??

Thì ra anh nghĩ tình cảm của cô dành cho anh là giả tạo sao?

Diệu Vy đưa hai tay che mặt khóc nghẹn ngào, cô không dám khóc ra tiếng.

Dường như quá uất ức, Diệu Vy xoay người chạy đi, cô không muốn đứng đây để nghe thêm bất kỳ lời tàn nhẫn nào nữa.

Cô không biết cô vừa chạy đi, trong phòng liền truyền ra tiếng thở dài của Dư Huy.

-"Cô ấy thay đổi, tớ rất muốn nói, cô ấy như vậy rất giả tạo, rất không đáng tin, nhưng lại nhịn không được tin cô ấy. Tự nhủ lòng đừng đi lại vết xe đổ, nhưng tớ phát hiện, tớ yêu thích cô ấy bây giờ hơn hẳn lúc xưa cậu ạ" Dư Huy bâng quơ nói.

Trần Văn mỉm cười.

-"Cậu quá yêu Sơ Nhi rồi, Dư Huy"

-"Tớ có cảm giác hiện tại cô ấy là một Sơ Nhi vô cùng

mới. Tớ thích cô ấy hiện tại hơn.." Dư Huy cười cười lên tiếng.
.
.
.
Đúng lúc này cửa phòng mở ra.

Dư mẹ xuất hiện.

Bà nhìn một lượt con trai, thấy không có việc gì liền thở phào nhẹ nhõm.

Như vậy, vừa nãy lại là chuyện gì?

------------------------2 phút trước-------------------------

Dư mẹ vừa bước vào hành lang liền nhìn thấy Diệu Vy khóc chạy ra ngoài.

Bà ngạc nhiên.

Diệu Vy? Con bé làm sao vậy?

Bởi vì Diệu Vy quên bỏ đi lớp hoá trang, nên Dư mẹ không nhìn ra là Sơ Nhi, ngược lại, lúc Dư Huy bị tai nạn bà có gặp cô một lần, bởi vì lúc đó cô không nói gì nhưng lặng lẽ khóc nhiều nhất nên bà để ý.

Hiện tại  vừa nhìn bà liền nhận ra Diệu Vy.

Chưa kịp lên tiếng gọi đã thấy Diệu Vy ôm mặt khóc lóc chạy ra ngoài.

Đây là làm sao a?

Dư mẹ lo lắng hướng về phía phòng con trai đi đến.

----------------


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện