Thế Thân - Tiểu Thư Kiêu Kỳ

Chết Tâm


trước sau

Sơ Nhi ngồi trên xe giả vờ trấn tĩnh nhìn ra ngoài đường, trong lòng lại âm thầm nhảy nhót.

Nhớ lại một ngày nay hắn ôn nhu, hắn dắt cô đi ăn những nhà hàng sang trọng, tặng cho cô những món quà xa xỉ, Sơ Nhi lại một trận kích động.

Ngay cả kim quy trong mộng của các cô gái cũng không thoát được mị lực của mình a.

Mà đồng dạng theo đuổi suy nghĩ riêng của mình Sở Lộ Dã tà tà giương khoé môi.

Không ai có khả năng cưỡng lại được cám dỗ của đồng tiền.

Bao gồm cả cô gái đang ngồi bên cạnh hắn.

Quả nhiên hoa và quà đắt tiền mỗi ngày sẽ khiến bất kỳ cô nàng sắt đá nào xiêu lòng.

Chưa kể cô nàng còn đang mang trên vai một tên người yêu "phế vật."

Có lẽ cô ta đã nhận ra Dư Huy sẽ không còn khả năng chu cấp dư dả thoải mái cho cô ta nữa đi?

Sở Lộ Dã trào phúng cười cười.

Ăn đã ăn, mua đồ đã mua đồ..

Vậy hiện tại cô ta nên làm chút gì báo đáp hắn phải không?

Sở Lộ Dã lộ ra một cái quỷ dị tươi cười, phóng xe thẳng hướng về biệt thự của mình.

Mà đang chìm vào mơ mộng Sơ Nhi không biết bắt đầu từ hôm nay những ngày an lành của cô chính thức kết thúc.
.
.
.
Trong khi đó.

Diệu Vy rời khỏi bệnh viện thẫn thờ đi trên đường.

Hai mắt cô nhoè đi vì lệ.

Cô hiện tại không biết mình nên đi đâu? Về đâu?

Cuối cùng Diệu Vy trở lại bờ hồ năm năm trước.

Cô nhếch môi.

Diệu Vy a Diệu Vy, có đau không? Chắc là đau lắm chứ gì? Đáng đời, ai kêu không tự lượng sức mình đâu.

Chỉ vì người ta tốt với mình một chút đã tưởng bở người ta hiểu được tình cảm của mình.

Diệu Vy vừa khóc vừa cười nhìn mặt hồ.

Cô nên chết tâm đi thôi.

---------------------------------

Mà bên này, sau khi tiễn bước Trần Văn, Dư Huy liền hướng Dư mẹ hỏi,

-" Sơ Nhi đã trở lại chưa hả mẹ" trong giọng là không che giấu được nôn nóng.

-"vẫn chưa" Dư mẹ một bên rót nước một bên trả lời Dư Huy.

-"thế nào? Nhớ con bé?" Dư mẹ mỉm cười đặt ly nước vào tay Dư Huy.

-"Không.. có" Dư Huy sửng sốt khoing tự chủ hơi nâng cao giọng phản đối.

-"Được rồi, thì không

có nga" Dư mẹ tươi cười đầy mặt.

-"À phải, lúc nãy mẹ thấy Diệu Vy vừa khóc vừa chạy đi, có chuyện gì vậy?" Dư mẹ đột nhiên nhớ ra một chuyện. Bà quay sang hỏi.

Diệu Vy?

Cô bé đó?

-"Cô ấy không có vào phòng." Dư Huy lắc đầu.

-"Thật kỳ lạ, trông con bé rất thương tâm." Dư mẹ lẩm bẩm lại lọt vào tau Dư Huy không sót môt chữ.

Thương tâm?

Dư Huy nhịn không được nhớ đến tròng mắt màu nâu sầm sâu thẳm kia.

Gần đây quá nhiều chuyện xảy ra, cộng thêm sự bất thường của Sơ Nhi, ngược lại khiến anh quên đi cái rối rắm trog lòng trước đó.

Hiện tại đột nhiên nghe nhắc đến, Dư Huy cảm thấy có chút kỳ lạ.
.
.
.
Đên hôm đó, Diệu Vy không trở lại bệnh viện.

---------------------------------


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện