Trong phòng khách của căn biệt thự cổ kính, thái độ ông bà nhà họ Trương vô cùng khách khí.
So với sự nhiệt tình và tình yêu của bà Băng Tâm dành cho Trương Uyển Giao thì thái độ của bố mẹ Trương Uyển Giao đối với Hoàng Lập Thành lại bình tĩnh hơn rất nhiều, mặc dù bà Giản Trân thường xuyên để Hoàng Lập Thành đi xử lý một số chuyện nhưng đó cũng chỉ vì bà không muốn để con gái phải hao tâm tổn sức quá nhiều thôi.
Thực ra mà nói, hồi đó bố mẹ của Trương Uyển Giao đã không quá đồng ý với cuộc hôn nhân này.
Bà Giản Trân hỏi: "Chuyện ly hôn là con hay Uyển Giao nói ra?"
Ngón tay Hoàng Lập Thành đặt trên đầu gối hơi cong lại một chút, giống như vấn đề này quá khó để trả lời.
"Là Uyển Giao sao?" Bà Giản Trân hỏi.
Hoàng Lập Thành nhíu nhíu mày "Vâng" một tiếng, không nhìn ra được cảm xúc gì.
Bà Giản Trân như có điều suy nghĩ, một lúc sau mới chậm rãi thở dài một hơi, giọng nói rất nhẹ: "Được rồi, mẹ biết rồi.
"
Con gái của mình suy nghĩ cái gì thì đương nhiên người mẹ như bà hiểu rất rõ.
Ông Trương Huỳnh Sơn không hề nói điều gì nhưng thấy vợ mình im lặng, lập tức nhíu mày nói: "Hai người các con thật là, chuyện lớn như vậy sao lại vội vàng như thế…"
"Anh, được rồi.
" Ông còn chưa nói xong thì đã bị Bà Giản Trân ngắt lời: "Việc riêng của bọn trẻ thì để chúng tự xử lý, chúng ta không cần phải xen vào, chúng nó đều là người lớn hết rồi, cứ để chúng muốn làm gì thì làm, chuyện gì cũng có cân nhắc của nó, cho dù có là sai lầm thì nó cũng phải tự chịu trách nhiệm.
"
Ông Trương Huỳnh Sơn nhíu mày, muốn nói lại thôi, một lúc lâu sau vẫn lựa chọn im lặng.
Bầu không khí trong phòng khách lập tức trở nên ngột ngạt.
Hoàng Lập Thành ngồi một lúc bắt đầu cảm thấy khó xử, lúng túng đứng lên nói: "Con lên trên lầu xem một chút.
"
Trương Uyển Giao đã ở trên phòng với bà Băng Tâm một lúc lâu, không biết bọn họ đang nói cái gì.
Bà Băng Tâm không giống bà Giản Trân cứ để mọi chuyện thuận theo dòng chảy, bà có quan điểm từ trước đến nay đồ vật hay con người đều rất khó thay đổi, năm đó chính miệng bà đã nói Trương Uyển Giao là con dâu của mình, vô cùng hài lòng nên chuyện ly hôn này khiến bà thực sự rất khó chấp nhận.
Đây cũng là một trong những lý do khiến ban đầu Hoàng Lập Thành có ý định giấu diếm phụ huynh hai bên.
Nhưng Trương Uyển Giao lại không muốn hợp tác giấu diếm với anh chút nào, vô cùng nóng lòng muốn phủi sạch quan hệ giữa cô và anh.
Cửa phòng làm việc không đóng chặt, khi Hoàng Lập Thành bước tới cửa đúng lúc nghe thấy giọng nói của Trương Uyển Giao từ bên trong: "Con có một anh hàng xóm thanh mai trúc Dì Bảy giờ đã trở về, đối xử với con rất tốt…"
Ánh mắt của anh chợt căng thẳng, động tác gõ cửa cũng bị dừng lại giữa không trung.
Mặc dù anh không tin rằng Trương Uyển Giao vì Lâm Kiến Đông mà ly hôn với mình, nhưng nói ra một cái cớ ngàn vạn lần thì cho dù là giả cũng sẽ trở thành sự thật.
Sau đó mẹ nói cái gì đó với Trương Uyển Giao nhưng anh cũng không còn tâm trí để nghe nữa, đứng ở cửa ra vào một lúc lâu rồi quay về phòng của mình, sắc mặt hết sức u ám.
Hai gia đình miễn cưỡng ăn cơm cùng nhau vào buổi trưa, họ không hề nhắc đến chuyện ly hôn, giống như chỉ cần họ không nhắc đến thì coi như chuyện đó chưa bao giờ xảy ra.
Sau bữa cơm chiều, bà Băng Tâm cố hết sức mời ông bà Giản Trân đi đánh gôn, ai cũng thấy đây là một mưu đồ cứu nước.
Mẹ của Trương Uyển Giao là người tôn trọng ý kiến của con gái, bà và bà Băng Tâm đã là bạn tốt nhiều năm, dù hai đứa có ly hôn thì việc bạn bè cùng chơi gôn cũng không thành vấn đề nên họ đã đồng ý.
Trương Uyển Giao nói: "Vậy con về trước, còn có một số việc cần phải giải quyết, không thể đi cùng mẹ được.
"
Bà Băng Tâm nhìn cục diện, đẩy Hoàng Lập Thành về phía trước một phát: "Lập Thành, con đưa Uyển Giao về đi.
"
Lúc nói chuyện trong mắt bà hiện lên một tia nghiêm túc.
Dường như đang nhắc nhở con trai rằng đây là cơ hội cuối cùng của con, con phải nắm lấy thật chặt.
Trên đường trở về, trong xe rất yên tĩnh, trước giờ Hoàng Lập Thành luôn là một người ít nói, vào thời điểm ba năm trước khi vừa ở bên nhau, Trương Uyển Giao không thấy quen nên luôn tự mình ríu rít nói chuyện, sau ba năm ở cùng nhau thì cô cũng dần cảm thấy quen thuộc.
Trương Uyển Giao đã quen với sự lầm lì của Hoàng Lập Thành, Hoàng Lập Thành cũng quen với việc cô nói nhiều, nhưng từ sau khi ly hôn, cô càng ngày càng ít nói.
Muốn thay đổi một thói quen thật sự là một chuyện rất khó.
Khi chờ đèn xanh, Hoàng Lập Thành hỏi: "Mẹ nói cái gì với em?"
Trương Uyển Giao nói: "Không có gì,