Buổi sáng hôm sau, Khả Hân tỉnh dậy với
tâm trạng khoan khoái dễ chịu, bé Bin tỏ ra kỳ
quái còn Đình Phong thì sở hữu đôi mắt gấu mèo
Vô cùng ấn tượng.
Có trời mới biết đêm qua anh đã nhẫn nhịn
khốn khổ ra sao. Những tưởng sáng nay tỉnh dậy
có thể dụ dỗ được Khả Hân ngoan ngoãn làm nốt
chuyện đêm qua thì không ngờ bé Bin đã tỉnh
dậy từ lúc nào. Thật quá xui xẻo.
“Ba ơi, sao hai mắt ba trồng kỳ thế?”
Bé Bin vừa múc cháo ăn, vừa tò mò hỏi Đình
Phong
“Trời nóng, người bốc hỏa, ba mất ngủ.”
Đình Phong quấy bát cháo thịt băm bằng
thái độ hẳn học hiếm có. Đặc biệt khi liếc nhìn
Khả Hân, vẻ ai oán hiện rõ mồn một trên mặt.
Khả Hân tủm tìm cười và mặc kệ Đình
Phong. Lần đầu tiên khiến anh ăn mệt, cô cảm
thấy cực kỳ sảng khoái.
“Tại sao hôm qua Bin nằm giữa ba và mẹ
xinh đẹp, lúc ngủ dậy lại nằm bên trong rồi?”
Đây là điều bé Bin thắc mắc từ nãy đến giờ.
Cậu gãi đầu gãi tai, vẻ mặt suy tư nhớ lại.
Đình Phong dừng lại động tác khuấy cháo,
suy nghĩ một lát rồi nhếch miệng cười đầy gian
xảo khiến Khả Hân cảm thấy một trận rùng mình.
Lầm ơn đi, vẻ mặt lạnh lùng của anh thực sự
không hợp với biểu cảm dâm đãng đó đâu.
“Bin, ba hỏi con một điểu, con có thích có
em không?”
“Em là cái gì ạ?”
“Là một đứa bé chui ra từ trong bụng mẹ
xinh đẹp của con sau khoảng mười tháng, giống
như Bin ngày xưa đó”
“Có em vui lắm, con có thể thoải mái chơi
đùa cùng em.”
Đình Phong tiếp tục dụ dỗ bé Bin, ánh mắt
thì liếc chằm chằm bụng Khả Hân giống như
thực sự sắp có một đứa trẻ nhảy ra từ đó.
Ánh mắt nóng hổi của Đình Phong khiến
Khả Hân hơi xấu hổ. Cô cụp mắt xuống ăn cháo,
nhưng trong đầu lại văng vằng câu nói của anh.
Theo lý mà nói, cô đã dừng uống thuốc
tránh thai vài tháng rồi, cũng dùng hết liệu trình
thuốc bổ điều trị cơ thể mà Đình Phong mua, lẽ
ra phải có tin vui rồi chứ.
Không được, cô nên sắp xếp thời gian để tới
Bệnh viện kiểm tra xem sao.
Trong lúc Khả Hân chìm vào trong những
Suy nghĩ về chuyện tiếp tục mang thai thì Đình
Phong đã thành công dụ dỗ được bé Bin
Khi Khả Hân hoàn hồn chú ý đến hai cha con
thì nghe được Đình Phong nói một câu:
“Chỉ cần con chịu đi ngủ sớm, không quấn
lấy mẹ xinh đẹp, không đòi mẹ sang ngủ cùng thì
ba cam đoan con sẽ sớm có em, muốn bao nhiêu
có bấy nhiêu. Số lượng không giới hạn.”
{Theo đuổi vợ câm} Chương 101:…h phúc bình dị
“Phụt”
Khả Hân sặc miếng cháo trong miệng. Đình
Phong ngay lập tức tìm giấy ăn đưa cho cô, có
chút trách móc:
“Ăn chậm thôi, không ai tranh ăn với em
đâu. Em xem con đang cười kìa.“
Khả Hân nhận tờ khăn giấy trong tay Đình
Phong, lau miệng sau đó uống cốc nước lọc bên
cạnh, đồng thời ném cho Đình Phong một ánh
mắt khinh bì.
Là ai hại cô?
Gì mà muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, số
lượng không giới hạn. Cô là heo chắc? Muốn
sinh, anh tự đí mà sinh.
Dường như đọc được suy nghĩ của Khả Hân,
Đình Phong cong môi cười, mắt đảo từ đầu tới
chân cô, njnh nọt:
“Để chiểu theo ý cu Bin, thời gian sắp tới,
vất vả em rồi.”
Khả Hân giả bộ làm ngơ. Đợi hai cha con ăn
xong, cô thu dọn rồi sau đó tiễn Đình Phong và
bé Bin ra ngoài.
Tâm trạng của Đình Phong lúc này rất tốt
nên vui vẻ lái xe đưa con trai tới trường mầm
non. Trước khi đi, anh còn tranh thủ bịt mắt bé
Bin lại và hôn trộm lên môi Khả Hân.
Khả Hân bất đắc dĩ cười cười, cảm thấy đôi
khi Đình Phong giống như một đứa trẻ trong hình
hài một người đàn ông trưởng thành.
Phải chăng vì thế nên đối với anh, cô luôn có
sự kiên nhẫn và bao dung vô bờ bến, ngay cả
nữ khi anh xấu tính nhất.
Đang suy nghĩ vần vơ thì Khả Hân nghe thấy
tiếng chuông báo tin nhắn từ điện thoại.
“Khả Hân, anh đã sắp xếp được buổi gặp gỡ
với đối tác để trao đổi việc em trở thành người
đại diện chính của dự án ứng dụng dành cho
người câm điếc. Tài liệu cần thiết anh đã gửi vào
email của em. Em nhớ kiểm tra rồi báo lại anh
nhé.”
Khả Hân nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn,
cảm thấy tim đập thình thịch. Cuối cùng thì cơ
hội để cô chứng minh năng lực bản thân cũng tới.
Nhanh chóng hổi âm lại cho Nhật Dương,
Khả Hân chạy lên phòng, lục lọi tủ