Sắc mặt Khả Hân trắng bệch, cô run rẩy đến
suýt chút nữa làm rơi chiếc điện thoại xuống đất.
Vẻ mặt Nhật Dương cũng xám ngoét. Câu nói
mang tính định tội của Đình Phong dành cho Khả
Hân thật sự rất chối tai
Giọng nói giận dữ của Đình Phong tiếp tục
vang lên trong điện thoại: “Cô đang ở đâu, có
nghe thấy tôi nói không? Nhắn tin cho tôi biết cô
đang ở đâu?”
Không thể chịu đựng được thái độ hống
hách của người phía đầu dây bên kia. Nhật
Dương lập tức lấy chiếc điện thoại từ tay Khả
Hân, lạnh lùng nói.
“Khả Hân đang ở trong bệnh viện, chúng tôi
quang minh chính đại gặp nhau bàn bạc công
việc chứ không cần phải lén lút như anh nói.”
“Bệnh viện? Các người ở trong bệnh viện
(Theo đuổi vợ câm) ‘dng 57:…ều lầm gia tăng
làm gi?”
Quả đúng như Nhật Dương nghĩ, Đình
Phong hoàn toàn không biết chuyện Khả Hân bị
thương. Anh nhếch môi nói một cách cực kỳ
khinh bỉ;
“Vợ anh bị thương đã vài ngày, anh không
biết chuyện này sao?”
Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng, sau đó
Nhật Dương nghe thấy Đình Phong gấp gáp nói:
“Khả Hân bị thương? Có nghiêm trọng
không? Cô ấy đang ở bệnh viện nào, tôi sẽ đến
ngay.”
“Không cần, hiện vết thương đã được xử lý
xong rồi, tôi sẽ tự đưa cô ấy về nhà, không dám
phiền đến con người bận rộn như anh.”
“Khốn kiếp, Phạm Nhật Dương, cậu dám…”
Nhật Dương không thèm nghe nốt câu nói
của Đình Phong, anh tắt máy và đưa điện thoại
cho Khả Hân.
“Đừng lo, bây giờ anh đưa em về nhà.”
Theo đuổi vợ câm) lơng 57:…ều lầm gia tăng
Khả Hân cắn môi lắc đầu, bàn tay ra hiệu
cho anh: “Không cần, em có thể tự về được.”
Nhật Dương lặng lẽ nhìn Khả Hân, ánh mắt
phảng phất chút mất mát. Một lúc sau, anh mới
nhẹ nhàng nói:
“Em sợ hắn ta hiểu lầm sao?“
Khả Hân sửng sốt, sau đó, cô lập tức lắc
đầu. Không phải cô sợ Đình Phong hiểu lầm,
chẳng qua cô không muốn gây phiển toái cho
Nhật Dương mà thôi
“Vậy thì tốt rồi, anh không ngại, đi thôi.”
Nhật Dương vui vẻ khi thấy hành động ra hiệu
của Khả Hân. Với tư cách là một người bạn, anh
thật sự muốn làm điều gì đó để giúp cô.
Hai người vội chào tạm biệt vị bác sĩ già
đang ngồi hóng hớt trên ghế, vẻ mặt ông ta rất
kỳ quặc, hết nhìn Khả Hân rồi đến Nhật Dương
như đang đánh giá điều gì.
“Bác còn có gì muốn dặn dò cô ấy ạ?“ Nhật
Dương đoán ông còn muốn nói gì đó về chuyện
vết thương nên nhanh miệng hỏi.
(Theo đuổi vợ cảm} lơng 57:…ểu lầm gia tăng
Vị bác sĩ già lắc đầu, nhìn Khả Hân một cách
thương hại rồi thở dài nói:
“Tội nghiệp, lấy phải thằng chồng thích
ghen tuông lại vô tâm đúng không? Đúng là
hồng nhan bạc phận. Nếu sống mệt mỏi quá thì
bỏ đi”
“Mà tôi xem cậu thanh niên này cũng được.
đấy, ngoan ngoãn hiền lành, đẹp trai khoai to, có
vẻ cũng thích cô nữa.”
Khả Hân cực kỳ xấu hổ khi nghe thẩy bác sĩ
nói vậy, cô cúi đầu xuống để che đi gương mặt
đỏ bừng trong khi Nhật Dương trừng mắt nhìn
ông, trên trán xuất hiện ba đường hắc tuyến.
Khoai to?
Mệt khi ông có thể nói ra được hai chữ này.
Đúng là già mà còn không đứng đắn, xứng đáng
bị anh âm thầm giơ ngón giữa phì nhổ trong
lòng.
Đình Phong phóng như bay từ công ty về
nhà. Một tay nắm chặt lấy vô lăng, một tay cầm
‘Theo đuổi vợ câm) ‘dng B7:…ều lầm gia tăng
điện thoại bấm gọi liên hồi nhưng Khả Hân vẫn
không bắt máy.
Chết tiệt!
Anh cáu kỉnh chửi thề, trong lòng bốc hỏa.
Nếu không phải anh lo lắng gọi điện cho Khả
Hân thì chắc đến giờ cô vẫn giấu anh chuyện bị
thương phải vào viện. Giấu anh chuyện này đã
đành,cô còn dám nhờ đến sự giúp đỡ của Nhật
Dương.
Cô coi anh là gì chứ? Là tên ngốc vô dụng
đến nỗi vợ bị thương còn phải để người khác
nhắc nhở.
“Vợ anh bị thương đã vài ngày, chẳng lẽ anh
không biết sao?”
Lời nói văng vằng chứa đầy sự chế nhạo của
Nhật Dương khiến Đình Phong muốn phát điên.
Anh cố gắng lục lọi trí nhớ về biểu hiện của Khả
Hân trong mẩy ngày qua nhưng thất bại.
Trong đầu anh chỉ xuất hiện hình ảnh về nụ
cười miễn cưỡng đến giả tạo của cô, ngoài ra
không còn gì khác. Là cô giấu giếm quá hoàn
hảo hay là anh thực sự vô tâm đến nỗi không
lơng 57:…ếu lắm gia tăng
Theo đuổi
nhận ra biểu hiện bất thường của vợ mình?
Càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu, Đình
Phong quyết định nhấn ga để tăng tốc độ, anh
muốn nhanh chóng về nhà để gặp Khả Hân.
Vừa về đến cổng, Đình Phong đã thấy một
chiếc xe ô tô trắng bạc hiệu Audi đỗ ở đó. Nếu
anh đoán không lầm thì chắc chắn chiếc xe này
là của Phạm Nhật Dương, cậu ta thực sự đã đưa
Khả Hân về nhà.
Hai tay cuộn tròn thành nắm đấm, Đình
Phong vội vã bước vào nhà, gương mặt âm trầm.
Đến gần cửa, anh đã nghe thấy tiếng nói chuyện
của một người đàn ông, sắc mặt càng đen như:
mực.
Nhật Dương và Khả Hân ngồi ở phòng
khách, có vẻ như họ cũng vừa mới trở về, Khả
Hân đang rót trà mời Nhật Dương. Thấy Đình
Phong đằng đằng sát khí đi vào, bàn tay cô run
rẩy làm đổ một ít nước trà ra ngoài.
Thấy Khả Hân run lên, Nhật Dương vội vàng
đỡ lấy ấm trà từ tay cô, hành động này trong mắt
Đình Phong không khác gì có tật giật mình.
(Theo đuổi vợ câm} tơng B7:…ếu lắm gia tăng.
“Hình như tôi về không đúng lúc lắm nhỉ?”
Đình Phong nhướn mày cười khẩy, không quan
tâm đến vẻ mặt sửng sốt của Nhật Dương, anh
bước lại gần Khả Hân, ánh mắt đảo từ trên xuống
dưới, lạnh giọng hỏi:
“Bị thương chỗ nào?”
Khả Hân ngẩng đầu nhìn chồng, cô có cảm
giác trở về thời gian trước, khi mà anh luôn đứng
từ trên cao nhìn xuống cô với ánh mắt lạnh băng.
như thế này. Trong lòng chua chát, cô vén váy để
lộ ra đầu gối đã được băng bó cẩn thận.
Đến lúc này, Đình Phong mới ngồi xổm
xuống dưới đất để quan sát vết thương của Khả
Hân. Nhìn từng vòng gạc trắng quấn quanh đầu
gối nhưng vẫn có thể thấy vết máu lờ mờ thấm
bên trong, lòng anh đau nhói, nhưng khuôn mặt
vẫn lạnh lùng.
“Tại sao bị thương mà không nói cho tôi
biết?”
Ánh mắt của Đình Phong sâu thầm, anh
không