Toà án được mở ra tại nhà Bạch Vân Tuyết,
- Trước hết, tôi muốn xin lỗi vì thằng con ngu ngốc này đã làm ra chuyện tày đình như thế.
Đại gia đình Bạch Vân Tuyết nhìn Tống Anh Kiệt và Tạ Vĩ Kỳ quỳ trước mặt cùng với ông Tạ và vợ chồng Hoàng Gia Bảo tới nhà xin lỗi, trong lòng có chút không thoải mái.
Bố Bạch nói:
- Xin lỗi? Chỉ vì không được đáp trả tình cảm mà sinh lòng thù hận rồi làm ra chuyện hại người như vậy? Ông đây muốn chúng tôi tha thứ như thế nào đây?
- Đúng rồi nếu không phải Vũ Hải tới kịp lúc thì đời con gái chúng tôi rơi vào tay một kẻ khốn nạn nào không biết.
– Bố Vân liền bổ sung.
- Ông Tạ chắc không biết, nhưng ba gia đình Bạch Vân Lý từ xưa đến nay tuy ba nhưng là một.
Bạch Vân Tuyết cũng chính là con gái của Lý gia và Vân gia.
Một câu xin lỗi bảo chúng tôi chấp nhận.
Ông đang muốn đem chúng tôi ra làm trò cười sao?
Thấy ba ông bố căng thẳng đang dồn ép đối phương, ông Tạ lại là người bệnh có vẻ sức khoẻ không được tốt, mẹ Bạch liền hỏi ông Tạ:
- Bình tĩnh trước đã.
Cậu trai bên cạnh Tạ Vĩ Kỳ là ai vậy ạ?
- Đây là Tống Anh Kiệt, người hôm đó muốn thực hiện trò đồi bại với tiểu Tuyết.
Tạ Thiên Vy vừa nói mọi người trong phòng vô cùng bức xúc mỗi ánh mắt đều như muốn xông đến bóp ch3t tên trước mặt.
Vì ánh mắt như giết người ấy mà hai người quỳ dưới đất rét run cả người.
Hoàng Gia Bảo vội thanh minh:
- Nhưng tất cả là do Tống Anh kiệt xúi giục mới khiến Vĩ Kỳ đi sai đường.
Mong mọi người tha thứ cho thằng bé, nó còn nhỏ nên mới mu muội nghe theo người xấu.
Nghe thấy bị gán tội là chủ mưu, Tống Anh Kiệt liền nổi khùng đứng dậy gào lên:
- Là hắn, tất cả là do Tạ Vĩ Kỳ, không phải tôi.
Hắn vừa đứng dậy liền bị người của Tạ lão gia nhấn quỳ xuống, Tạ Thiên Vy quát lớn:
- Im miệng, nếu không phải do mày đầu độc thì sao có chuyện nó có thể nghĩ ra điều xấu vậy chứ.
Khi bị ánh mắt của mọi người dồn nén, Tạ Vĩ Kỳ liền như phát điên sợ hãi nói hết mọi chuyện:
- Mấy người đừng để gia đình đó dắt mũi, thằng chó họ Tạ kia chẳng phải người tử tế đâu, hắn vì lúc trước bị Vân Tuyết làm ngơ nên sinh hận thù kêu tên Lập Thành đi làm khó nó ở công ty không thành mới bày kế kêu tôi hãm hại đấy.
Tôi không sai gì cả, tất cả là tại nó.
Tôi chỉ làm một người bạn tốt thôi.
Nó đấy chính nó chính thằng chó không có lương tâm đó làm hết đấy.
Thấy người bạn thân lại có thể hắt hết nước bẩn về phía mình, Tạ Vĩ Kỳ cũng không thể tiếp tục bình tĩnh liền huých ngã tên Anh Kiệt quát lớn:
- Chứ thằng chó nào nói với tao chính Bạch Vân Tuyết là người sai khi giấu tao chuyện bệnh tật.
Là Lăng Lập Thành sai khi yêu Bạch Vân Tuyết hả.
Chính mày bảo tất cả là lỗi của tụi nó đừng để tụi nó được hạnh phúc không phải sao?
- Im mồm.
Tao nói thì sao? Mày muốn một người bạn luôn đứng về phía mình không phải sao? Tao chỉ