Thiên Châu Biến

Truyền kỳ cấp Ngưng Hình sáo trang (2)


trước sau


Chu Duy Thanh nghe Hô Duyên Ngạo Bác nói mà tim đập thình thịch. Đúng vậy, theo như Hô Duyên Ngạo Bác đã nói về lịch sử Ngưng Hình sư, hắn có quá nhiều ưu thế. Không nói tơi chuyện tương lai hắn có thể tiến bộ trở thành Thần sư cấp Ngưng Hình sư hay không. Để luyện chế bộ Truyền kỳ quyển trục này, về mặt tài liệu thì hắn có thể tiết kiệm được rất nhiều. Bởi vì, đối với hắn thì Ngưng Hình quyển trục chỉ cần có một tờ là đủ rồi. Vì vậy, tất nhiên là cũng sẽ không cần nhiều Ngưng Hình dịch.
Như tờ duy nhất của quyển trục đầu tiên hiện nay, đối với người khác có thể nói là vô dụng. Nhưng đối với hắn thì đã đủ để trực tiếp Ngưng Hình thành công.
Hô Duyên Ngạo Bác đứng lên, mỉm cười nói: “Tốt lắm, mấy tháng nay ngươi cũng đã rất mệt mỏi rồi. Vả lại mấy ngày nữa cũng đi rồi, nên nghỉ ngơi nhiều một chút. Luyện chế quyển trục đương nhiên trọng yếu, nhưng thân thể đồ đệ bảo bối cũng ta cũng trọng yếu không kém. Ngươi cố gắng tu luyện Thiên lực nhiều hơn, thì việc trợ giúp cho thân thể con khôi phục sẽ càng nhanh”.
Hô Duyên Ngạo Bác đi rồi, nhưng Chu Duy Thanh lại nở nụ cười khổ: “Tu luyện Thiên lực nhiều hơn?” Hắn thật sự là không dám tu luyện Thiên lực thêm nữa. Tới Phi Đà thành đã được hơn bốn tháng, mặc dù hắn đặt hết tâm lực vào việc luyện chế Ngưng Hình quyển trục. Nhưng mỗi ngày luyện chế cũng tiêu hao rất nhiều Thiên lực, sau đó lại hồi phục Thiên lực, việc này cũng là một quá trình tu luyện. Huống chi, Bất Tử Thần Công của hắn không giống với các công pháp tu luyện khác, bản thân sẽ tự tiến bộ không ngừng. Tích lũy hơn bốn tháng, hơn nữa mỗi ngày không ngừng vận chuyển, Thiên lực tích lũy trong cơ thể hắn đã đạt đến cực hạn, bất kỳ lúc nào cũng có thể tiến hành đả thông Tử huyệt thứ mười hai.
Nhưng sự thống khổ kịch liệt khi đả thông Tử huyệt đã để lại trong lòng Chu Duy Thanh không ít ám ảnh. Thượng Quan Băng Nhi không có ở bên cạnh, hắn thật sự là không dám nghĩ tới việc đả thông Tử huyệt, hắn sợ mình không chịu được sự thống khổ đó. Bản thân hắn vốn sợ đau, lại càng sợ chết hơn, đương nhiên là sẽ không đi tu luyện, đợi đến khi tới Phỉ Lệ thành gặp lại Thượng Quan Băng Nhi rồi tính sau. Hay là trước tiên hoàn thành việc luyện chế ba phần Ngưng Hình quyển trục này rồi tính sau.

Mấy ngày tiếp theo, Chu Duy Thanh giảm bớt thời gian luyện chế quyển trục để cho thân thể của mình được nghỉ ngơi đầy đủ. Trong chớp mắt, đã trôi qua ba ngày. Khi màn đêm của ngày thứ ba buông xuống, cuối cùng hắn cũng chỉ còn phải luyện chế thêm vài tờ Ngưng Hình quyển trục nữa mà thôi.
Thanh quang nhàn nhạt vây xung quanh thân thể hắn, đồng thời trên đầu ngọn bút cũng đang có ngân quang lưu chuyển. Lúc này, trên cổ tay trái của Chu Duy Thanh có hai khỏa Biến Thạch Miêu Nhãn lóng lánh ngân sắc cùng thanh sắc đại biểu cho Không gian và Phong. Dưới tác dụng của hai loại thuộc tính Không gian và Phong, cây bút trên tay của hắn lướt qua trên mặt giấy Ngưng Hình giống như mây trôi nước chảy. Hắn đã luyện chế phần Ngưng Hình quyển trục này được gần ngàn tờ, đương nhiên là vô cùng thành thạo. Một bút cuối cùng, quay về điểm đầu tiên, tiếp xúc, kết hợp. Ngưng hình dịch dung hợp hoàn mỹ, kim mang lưu chuyển, hoàn thành.
“Tờ thứ một nghìn, haha. Cuối cùng cũng hoàn thành”. Chu Duy Thanh trực tiếp ném cây bút trong tay ra, người cũng ngả về phía sau, nằm vật xuống trong phòng không hề có chút hình tượng, tham lam hít thở từng ngụm không khí thật lớn.
Cuối cùng, dưới sự luyện chế mỗi ngày không ngừng nghỉ của hắn, ba trăm chín mươi hai phần Sơ cấp Ngưng Hình quyển trục cũng đã được hoàn thành. Cảm giác thành tựu lớn lao tràn ngập khắp mọi ngõ ngách trong long hắn. Hắn chưa bao giờ có được cảm giác thoải mái buông lỏng như bây giờ, tinh thần căng thẳng từ từ được thư giãn, kinh nghiệm luyện chế Ngưng Hình quyển trục trong hơn bốn tháng nay thấm vào trong tim hắn từng li từng tí.
Nhắm hai mắt lại, Chu Duy Thanh dường như có thể nghe được âm thanh lưu chuyển của máu trong cơ thể. Bây giờ hắn không hề muốn cử động chút nào, cho dù chỉ là một ngón tay, hắn chỉ muốn được nằm thư giãn như thế.
Trước mắt dần dần mơ hồ, dưới sự buông lỏng toàn thân, cảm giác thư thái tràn ngập khắp mọi ngõ ngách trong cơ thể hắn, hô hấp từ từ đều dần, hắn liền nằm sau bàn như vậy ngủ thiếp đi.
Không biết qua thời gian bao lâu, Phì Miêu Tiểu Bạch Hổ đang rúc vào bên cạnh Chu Duy Thanh đột ngột đứng lên. Hai tròng mắt màu tím nhạt bắn ra quang mang kích động, chăm chú nhìn vào thân thể Chu Duy Thanh. Đường vân của chữ Vương trên trán nhẹ nhàng lay động mấy cái. Đột nhiên, giống như là nó phát hiện được cái gì đó, mạnh mẽ nhảy lên đầu Chu Duy Thanh, giơ một chân trước lên, đẩy đẩy vào mặt Chu Duy Thanh, trong miệng còn không ngừng phát ra tiếng gầm gừ. “Đừng ồn ào, Phì Miêu”. Chu Duy Thanh vừa lăn người qua, vừa nói với Phì Miêu một câu, sau đó tiếp tục ngủ. Phì Miêu tiếp tục kiên nhẫn nhảy đến phía bên kia đầu hắn, tiếp tục dùng lực đẩy đầu của hắn.
Lần này, Chu Duy Thanh hình như tỉnh táo hơn một chút. “Di, sao lại nóng như vậy?”. Hắn nhíu nhíu mày, khẽ kéo quần áo trên người của mình một cái. Nhưng mà, ngay sau đó, hắn đột ngột mở hai mắt ra.
Một tiếng phù nhẹ vang lên, quần áo trên người Chu Duy Thanh dường như hóa thành bụi bay lả tả, ngay cả Phì Miêu bên cạnh hắn cũng bị chấn lộn nhào bay ra hơn hai thước.

Một khắc trước hắn còn đang trong trạng thái say ngủ, nhưng giờ này toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, cảm giác sợ hãi mãnh liệt trong chốc lát đã chạy lên tới não. Giờ này khắc này, trên làn da của Chu Duy Thanh, hoa văn da hổ đang xông ra như ba đào mãnh liệt. Đến khi làn da hắn dao động kịch liệt, Thiên lực trong cơ thể hắn giống như là dầu đun sôi, cuồn cuộn lưu chuyển. Lực xung kích từ bốn phía mạnh mẽ vô cùng, mục tiêu cuối cùng chính là nhắm thẳng vào đốt thứ ba của xương sống chỗ thắt lưng, cách huyệt Khí hải bên cạnh một tấc rưỡi, cũng chính là huyệt đạo thứ bảy trong phần thứ hai của Bất Tử Thần Công.
Chuyện mà Chu Duy Thanh sợ nhất cuối cùng cũng đã xảy ra, thời gian mà hắn xung kích một cái Tử huyệt cách

đây đã gần nửa năm. Hơn bốn tháng thời gian gần đây, mặc dù hắn không hề cố ý tu luyện, nhưng do mỗi ngày hắn không ngừng sử dụng Thiên lực , vì vậy đã thúc đẩy mười một cái Tử huyệt đã được đả thông kia toàn lực đi hấp thu thiên địa nguyên lực trong không khí. Mặc dù hắn cố ý khống chế không trùng kích Tử huyệt, nhưng mà Thiên lực trong cơ thể đã đạt đến tình trạng tràn đầy từ lâu. Lúc trước, khi hắn luyện chế hoàn thành tờ Ngưng Hình quyển trục cuối cùng, hoàn toàn thả lỏng tinh thần, quên không khống chế Thiên lực trong cơ thể. Trong khi hắn ngủ say, Thiên lực tự động tiến hành lưu chuyển, không gian bế tắc cuối cùng làm cho bọn chúng trở nên cuồng bạo, bắt đầu tự động trùng kích Tử huyệt.
Phì Miêu sau khi phát hiện thân thể hắn có gì đó không bình thường, mới liều mạng gọi hắn dậy. Dưới tình huống không có bất kỳ sự chuẩn bị nào, Thiên lực mênh mông đã hướng đến Tử huyệt thứ mười hai của hắn bắt đầu trùng kích.
“Lão thiên a! Đây không phải là ép con gái nhà lành đi làm kỹ nữ a?” Trong lòng Chu Duy Thanh bi phẫn hét lớn một câu. Lúc này ngay cả nói hắn cũng không thể nói ra được. Thiên lực mênh mông đã hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của hắn, tiến lên từng chút, tập hợp lực lượng, xông thẳng về phía huyệt Khí hải.
Bởi vì tám đại Tử huyệt trong phần thứ hai của Bất Tử Thần Công đa số đều nằm ở hai bên xương sống, vì vậy Thiên lực đi qua sáu Tử huyệt đã đả thông của Chu Duy Thanh, mỗi khi qua một Tử huyệt, Thiên lực sẽ phải chịu sức ép từ khí toàn của Tử huyệt, sự cuồng bạo lại tăng thêm vài phần. Việc này cứ thế diễn ra liên tục, thế như chẻ tre.
Chu Duy Thanh chỉ cảm giác được là xương sống của mình bây giờ giống như một cây thiết côn bị nung đỏ, đó là loại thống khổ không có gì sánh bằng a! Chung quanh xương sống có bao nhiêu dây thần kinh? Toàn bộ bị Thiên lực kia kích thích, mùi vị kia cũng không thích hợp dành cho người a! Loại thống khổ co rút này không có cách nào nhịn được, thân thể của hắn cứ như vậy nằm trên mặt đất kịch liệt giãy giụa không thể khống chế được. Mỗi khi cơn co rút qua đi, ma văn da hổ trên người sẽ nồng đậm hơn mấy phần, da thịt toàn thân phình ra, mỗi một kinh mạch dài hẹp dưới da giống như con rắn nhỏ đang dao động phập phồng. Thân thể hắn trên mặt đất không ngừng co quắp, giãy giụa. Bởi vì thống khổ kịch liệt thậm chí đã xuất hiện Tà Ma Biến. Nhưng mà, mặc dù hắn đang ở trong trạng thái Tà Ma Biến, nhưng lúc này cũng không làm được gì cả. Chỉ có năng lực khôi phục thân thể là tăng lên nhiều mà thôi, nhưng như vậy thì sự thống khổ kịch liệt lại càng rõ ràng hơn.
Trong ba đại Tử huyệt trên cơ thể người, huyệt Khí hải là huyệt trọng yếu nhất. Nguyên nhân rất đơn giản, vì đây là nơi chứa Thiên lực. Khí hải Đan điền, đây là chỗ tụ tập của Thiên lực a! tất cả Thiên lực bây giờ cũng đang từ tứ chi bách hải điên cuồng vọt tới, theo xương sống trùng kích thẳng xuống phía dưới. Chu Duy Thanh tuyệt đối tin tưởng rằng, nếu như không phải có trạng thái Tà Ma Biến bảo vệ kinh mạch, nếu như không phải thân thể của mình sau khi dung hợp với Hắc châu kia thì đã dẻo dai hơn nhiều, sợ rằng huyệt Khí hải đã nổ tung.
Ở trong thâm tâm của Chu Duy Thanh đã đem Tổ tông mười tám đời của người đã sáng tạo ra Bất Tử Thần Công đều chửi rủa qua một lần. Nhưng Thiên lực càng ngày càng cuồng bạo kia vẫn tiếp tục trùng kích xuống phía dưới. Mắt thấy, đã tiến tới phạm vi huyệt Khí hải.

“Đến đây đi, chết thì chết thôi”. Thống khổ kịch liệt khiến cho Chu Duy Thanh gần như rơi vào trạng thái điên cuồng. Vào lúc này, trong long hắn tràn đầy khát vọng vô hạn, khắt vọng Băng Nhi của hắn. Nếu như vào lúc này, Băng Nhi có thể ở bên cạnh của ta thì tốt biết bao.
Oanh… Thiên lực từ khắp nơi cuối cùng cũng đã xông vào huyệt Khí hải. Bởi vì lần hướng huyệt này là do Thiên lực sau khi tích tụ tràn đầy tự động tiến hành trùng kích, nên trong nháy mắt sau khi nó tiến vào huyệt Khí hải cũng đã xông phá ngay lập tức.
Chu Duy Thanh chỉ cám thấy giống như có vật gì đó nổ tung trong cơ thể mình. Khí hải Đan điền mặc dù không có trực tiếp nát bấy, nhưng dưới sự nổ tung kịch liệt này cũng đã có trăm ngàn lỗ thủng. Đám Thiên lực kia liền từ những lỗ hổng này xông vào trong cơ thể mình tàn sát bừa bãi, dẫn đến toàn thân hắn toát ra một tầng sương máu nồng đậm.
Phịch một tiếng, cửa bị phá ra, Hô Duyên Ngạo Bác cùng Phong Vũ gần như là đi vào cùng một lúc. Nhưng mà, hai người sau khi đặt một chân vào phòng liền lập tức dừng lại. Tình huống của Chu Duy Thanh lúc này quả thực là quá thê thảm.
Một tầng sương máu tràn ngập xung quanh thân thể, da thịt, kinh mạch toàn thân không ngừng ngọ nguậy, ma văn da hổ không ngừng lưu chuyển trên người hắn, trong cơ thể còn không ngừng toát ra một cỗ Thiên lực nồng đậm.
Trong mắt Hô Duyên Ngạo Bác và Phong Vũ, Chu Duy Thanh lúc này đã không thể đơn giản dùng tẩu hỏa nhập ma để hình dung, hai người cũng sợ ngây người. Với tu vi của bọn họ, đương nhiên là có thể cảm giác được Thiên lực trong cơ thể Chu Duy Thanh đang điên cuồng bạo động. “Này, cuối cùng là xảy ra chuyện gì?”. Sắc mặt Hô Duyên Ngạo Bác trướng lên đỏ bừng muốn xông tới, nhưng lại bị Phong Vũ kéo lại.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện