Thiên Châu Biến

Thác ấn Ngân Hoàng Thiên Nhĩ (3)


trước sau


Minh Dục cười nhạt một tiếng: “Phù Nhã, ngươi nên biết tính tình của ta. Loại danh tiếng cướp vị hôn thê của người khác này ta không muốn rơi xuống trên đầu ta. Hơn nữa, ta đã nói ra thì chưa bao giờ thay đổi, ta không truy cứu chuyện ngươi lừa gạt ta, nhưng ngươi cũng đừng tới tìm ta nữa làm gì, nếu không nghe lời, ngươi cũng đã biết hậu quả rồi”. Nói xong câu đó, hắn cũng không quay đầu lại, mà tiến thẳng vào trong Thác Ấn cung, chỉ để lại Đế Phù Nhã đứng ở đó mặt đang dại ra.
Tâm tình vốn là đang rất tốt của Chu Duy Thanh đã bị Đế Phù Nhã phá hỏng hoàn toàn rồi. Đi trên đường của thành Phỉ Lệ, trong lòng rõ ràng có chút phiển muộn. Cha nuôi ơi cha nuôi, cũng không phải là ta không để cho ngài một chút mặt mũi, so sánh với Băng Nhi, Đế Phù Nhã kém xa không thể tính. Trong lòng hắn vốn là còn có chút áy náy với Đế Phong Lăng bởi vì chuyện từ hôn thì bây giờ đã không còn sót lại chút nào. Dùng sức lắc đầu, hừ lạnh một tiếng, lẩm bẩm tự nhủ: “Nàng không đáng giá để ta phải tức giận”.
Nhưng mà, sau hai lần mới vừa giao thủ cùng với thanh niên Minh Dục kia cũng khiến cho Chu Duy Thanh sâu sắc cảm nhận được thực lực của mình vẫn còn chưa đủ. Tu vi Thiên lực của Minh Dục kia tối thiểu phải là thứ tám trọng Thiên Thần Lực trở lên, so với mình hùng hậu hơn. Nếu như không phải là lực lượng thân thể của mình mạnh, sợ rằng vừa rồi cũng đã thê thảm. Nhưng mà, nếu là dưới tình huống song phương cùng sử dụng hết kỹ năng Thác ấn của Ý Châu và trang bị Ngưng Hình của Thể Châu, cho dù mình có xuất ra toàn bộ kỹ năng, chỉ sợ cũng không có cơ hội chiến thắng. Đây chính là chênh lệch căn bản về thực lực. Không được, hay là trước tiên phải đem toàn bộ kỹ năng của Ý Châu cũng Thác ấn hết rồi hãy nói, còn phải Ngưng hình quyển trục Truyền kỳ sáo trang nữa. Đế quốc Phỉ Lệ không giống với Đế quốc Thiên Cung, cao thủ nhiều lắm, trước tiên mình phải có một chút năng lực bảo vệ tánh mạng mới được.
Nghĩ tới đây, Chu Duy Thanh liền tìm một tửu điếm ở gần đây đi vào. Hắn quyết định đầu tiên là khôi phục một chút Thiên lực, sau đó tiến hành mở quyển trục kia để Ngưng Hình trước, ngày mai lại tiếp tục đi Thác Ấn cung để Thác Ấn. Bằng vào năng lực khôi phục nhanh chóng của Bất Tử Thần Công, một ngày Thác Ấn hai lần hẳn là không có vấn đề gì.
Thành đông phồn hoa nhất của thành Phỉ Lệ vốn đã đông đúc hôm nay lại càng náo nhiệt hơn, nhất là Học viện chung quanh Thác Ấn cung lại có người đi lại càng nhiều. Không sai, hôm nay chính là ngày mà các đại Học viện chiêu sinh học viên.
Chiêu sinh tổng cộng tiến hành trong ba ngày, mỗi Học viện đều có điều kiện và số lượng chiêu sinh khác nhau. Nhưng Đế quốc Phỉ Lệ có một quy định thống nhất, bất luận là Quý tộc hay là bình dân, đều phải tham gia cuộc thi chiêu sinh, mới có thể gia nhập những đại Học viện này để học tập.

Ở trong tổng cộng vài chục tòa Học viện, nổi danh nhất có ba Học viện, theo thứ tự là: Phỉ Lệ Hoàng gia Học viện Quân sự, Đế quốc Phỉ Lệ Học viện Thiên Châu cùng với Phỉ Lệ Học viện Cung đình.
Trong đó, Phỉ Lệ Học viện Cung đình chính là cái nôi bồi dưỡng Quan văn, yêu cầu đối với học viên mới cũng là hà khắc nhất, nhất định phải có Hộ tịch của Đế quốc Phỉ Lệ, hơn nữa trong ba ngày phải tham gia đầy đủ chín tràng thi cử, người xuất sắc mới có thể gia nhập. Phỉ Lệ Học viện Cung đình cũng là nơi ghi danh nhiều nhất, tỉ lệ trúng tuyển gần như là một trăm lấy một.
Mà Quan viên Văn chức hiện nay ở Đế quốc Phỉ Lệ, dường như là có đến tám mươi người trong một trăm người là tốt nghiệp từ Phỉ Lệ Học viện Cung đình. Có thể thấy được lực ảnh hưởng của nó ở Đế quốc Phỉ Lệ khổng lồ đến cỡ nào.
Mà mặt khác, yêu cầu chiêu sinh đơn giản nhất và thu nhận ít học viên nhất lại chính là Đế quốc Phỉ Lệ Học viện Thiên Châu. Chỉ có một yêu cầu, là Thiên Châu Sư. Chỉ có Thiên Châu Sư mới có thể dự thi, bất kể là Hộ tịch như thế nào cũng có thể được thi vào, nhưng nếu không phải là người có Hộ tịch của Đế quốc Phỉ Lệ, yêu cầu phải tuyên thệ thần phục Đế quốc Phỉ Lệ. Tòa Học viện này rất ít khi có số lượng học viên vượt qua một trăm người, hàng năm có thể thu nhận tám đến mười học viên đã là chấp nhận được. Nó cũng được mệnh danh là cái nôi của cường giả. Phải biết rằng, học viên trong lúc đang học tập ở Đế quốc Phỉ Lệ Học viện Thiên Châu, có thể đến Thác Ấn cung tiến hành Thác Ấn Ý Châu miễn phí. Đối với Thiên Châu Sư trẻ tuổi, đãi ngộ như thế có thể tưởng tượng được là hấp dẫn đến cỡ nào.
Cuối cùng chính là Phỉ Lệ Hoàng gia Học viện Quân sự rồi, số lượng dự thi của Học viện này ước chừng bằng khoảng một phần ba của Phỉ Lệ Học viện Cung đình, nhưng tỉ lệ trúng tuyển cũng cao đến trình độ kinh người, ba mươi người lấy một người. Chính là cái nôi của danh Tướng. Chu Duy Thanh và Thượng Quan Băng Nhi chính là muốn thi đậu vào Học viện này.
Sáng sớm lúc Chu Duy Thanh đi tới cửa của Phỉ Lệ Hoàng gia Học viện Quân sự, hắn liền ngây người. Lúc này trên khắp đường phố, đều là người ta tấp nập, như vầy làm sao hắn có thể đi tìm thượng Quan Băng Nhi đây a! Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể vượt qua một hàng chừng hai mươi học viên, đứng tại chỗ đang ghi danh, mắt không ngừng tìm kiếm tung tích của thượng Quan Băng Nhi trong đám người này.
Đang lúc hắn lo lắng chờ đợi, đột nhiên một gã nam tử có vóc người nhỏ gầy tiến lại chỗ hắn: “Huynh đệ, có muốn có quy tắc cuộc thi hay không? Có quy tắc cuộc thi, sau khi ghi danh xong cũng có thể chuẩn bị tốt. Đây chính là giá khuyến mãi dành cho thiên tài, chỉ có mười kim tệ”.
Nhìn một trang giấy trong tay của hắn, Chu Duy Thanh tức giận nói: “Một trang giấy liền bán mười Kim tệ, sao ngươi không đi ăn cướp đi”. Ai ngờ nam tử nhỏ gầy kia lại nói: “Cướp làm sao lại có tiền nhanh như vầy được, lại còn nguy hiểm”.
Chu Duy Thanh bị hắn chọc cho cười: “Được, vậy thì ta sẽ lấy một phần”. Dù sao ở chỗ này chờ đợi cũng là nhàn rỗi, thân hình hắn cao

lớn, khoảng chừng 1,9m, lại đứng ở chỗ dễ thấy, Thượng Quan Băng Nhi tìm thấy hắn sẽ dễ dàng hơn so với hắn đi tìm nàng. Bỏ ra mười kim tệ mua một bản quy tắc, liền đứng đó mở ra đọc. Chờ hắn thấy nội dung trên tờ giấy kia, lập tức liền phát hiện mình bị lừa. Bởi vì trên trang giấy Thể lệ thu nhận học viên viết rất rõ ràng, đây là thứ mà mỗi học viên sau khi ghi danh xong đều được phát, nhưng mình lại bị gạt mười Kim tệ. Hắn muốn tìm người vừa rồi, nhưng trong biển người như thế này, làm sao còn tìm được.
Chu Duy Thanh chết lặng một trận, thầm nghĩ trong lòng: “Nếu lão vô lại ở chỗ này, nhất định sẽ mắng chết mình”.

Thật ra thì, hắn bị lừa cũng không phải là vì hắn không cẩn thận. Chẳng qua là đang nóng lòng chờ Thượng Quan Băng Nhi, tâm ý rối loạn nên cũng không suy nghĩ nhiều. Hơn nữa trên người hắn còn có một khoản tiền lớn vài chục vạn Kim tệ, đối với chút tiền nhỏ này cũng không để ý.
Chỉ thấy trên thể lệ chiêu sinh viết, sau khi ghi danh, thí sinh cầm phiếu báo danh tiến vào Học viện tiến hành khảo hạch. Khảo hạch tổng cộng chia làm ba hạng mục, mỗi hạng mục là 100 phân. Theo thứ tự là thi triển kỹ năng thực chiến của cá nhân, thi viết rèn luyện Quân sự hàng ngày cùng với phỏng vấn. Đồng thời còn có chú thích, bất kỳ một hạng mục nào nếu như khảo hạch đạt được điểm tối đa, liền trực tiếp trúng tuyển mà không cần quan tâm tới thành tích của hai hạng mục còn lại.
Sau đó phía dưới là phân số trúng tuyển, phân số trúng tuyển của Quý tộc là một trăm năm mươi phân, phân số trúng tuyển của bình dân là một trăm tám mươi phân.
Vừa nhìn thấy cái này, Chu Duy Thanh không khỏi khẽ nhíu mày, Đế quốc Phỉ Lệ này nói thì thật dễ nghe, thân phận gì thì cũng phải tiến hành khảo hạch, thì ra là lúc trúng tuyển lại hoàn toàn khác nhau. Không biết hiện nay mình là Tử tước của Đế quốc Thiên Cung thì được coi là Quý tộc hay bình dân.
“Nhìn cái gì đấy?”. Trong lúc Chu Duy Thanh đang đọc Thể lệ chiêu sinh, bả vai đột nhiên bị vỗ một cái. Xoay người nhìn lại, một khuôn mặt tươi cười đã xuất hiện trước mặt hắn, không phải là Thượng Quan Băng Nhi đây sao.
Chu Duy Thanh đầu tiên là có chút ngây ngốc, ngay sau đó, không hề suy nghĩ đem nàng kéo vào trong ngực, ôm thân thể mềm mại của nàng thật chặt. Nhất thời dẫn tới sự soi mói của rất nhiều người xung quanh.
Từ khi biết Thượng Quan Băng Nhi đến nay, đây là lần chia ra của Chu Duy Thanh và nàng có thời gian lâu nhất. Lúc trước ở chỗ của Hô Duyên Ngạo Bác, ngày ngày chế luyện Ngưng Hình quyển trục còn không cảm thấy gì. Đợi đến sau khi rời khỏi thành Phi Đà, niềm nhớ nhung của hắn đối với Thượng Quan Băng Nhi không ngừng tăng vọt, nếu không lúc này cũng sẽ không lo âu như thế. Hai ngày trước sau khi gặp lại Đế Phù Nhã, tính cách đối lập mãnh liệt càng làm cho Chu Duy Thanh hận không thể mọc ra cánh để bay đến bên cạnh Thượng Quan Băng Nhi. Lúc này nhìn thấy nàng, hắn làm sao có thể kìm nén cảm xúc được.
Thượng Quan Băng Nhi đột nhiên bị hắn ôm một cái như vậy, trong lòng vốn là rất xấu hổ. Nhưng rất nhanh nàng liền nghe được âm thanh kịch liệt đập liên hồi của trái tim Chu Duy Thanh, còn có sự siết chặt của hai cánh tay đang ôm kia, ngượng ngùng trong lòng nhất thời biến mất, liền lấy tay ôm hông của hắn, trong lòng xao xuyến một trận.
Mấy tháng này, nàng cũng không hơn gì. Bình thường có Chu Duy Thanh ở bên cạnh, cảm giác cũng không phải là hết sức rõ ràng. Người này còn thường xuyên chọc cho nàng tức giận, đùa bỡn nàng. Nhưng là, lần này khi hắn vừa rời đi, bên cạnh Thượng Quan Băng Nhi liền thanh tịnh, nhưng sự thanh tịnh này cũng làm cho nỗi nhớ nhung trong lòng nàng không ngừng lớn lên. Ở nhà bầu bạn với mẫu thân cũng có chút đứng ngồi không yên. Nếu không phải sợ ảnh hưởng đến Chu Duy Thanh học tập chế luyện Ngưng Hình quyển trục, lại sợ cùng hắn đi đường khác nhau, nàng sớm đã trực tiếp đi thành Phi Đà tìm hắn.
Lúc nãy, nàng từ trong dòng người ở rất xa đã sớm thấy Chu Duy Tthanh đứng ngây ngốc ở chỗ này rồi, trong giây phút đó, trong lòng nàng chỉ cảm giác được sự thỏa mãn mà trước đây chưa từng có, thật vất vả mới chen được tới đây.

Lúc này, gặp lại giữa chỗ đông người, sự vui sướng, hưng phấn kia cùng với niềm nhung nhớ bộc phát, khiến cho hai người hoàn toàn không để ý gì đến xung quanh.
“Băng Nhi, ta nhớ ngươi lắm. Nhất là mấy ngày vừa qua, ta đặc biệt nhớ ngươi”. Chu Duy Thanh ngẩng đầu, nhìn dung nhan ửng đỏ tươi cười gần trong gang tấc kia, trong lúc nhất thời, hắn đã quên mất mục đích tới nơi này là để làm gì.
Thượng Quan Băng Nhi thấp giọng nói: “Ta cũng nhớ ngươi nữa. Tiểu Bàn, hình như ngươi gầy đi”.
Tai Chu Duy Thanh nghe được mấy chữ “Ta cũng nhớ ngươi nữa”, hắn nhất thời cảm giác được một làn gió hạnh phúc đập vào mặt, cười hắc hắc nói: “Để cho ta hôn một chút đi, có được không?”. Thượng Quan Băng Nhi sợ hết hồn, chặn lại nói: “Không được”.
Nhìn vẻ mặt thất vọng của Chu Duy Thanh, nàng cúi đầu, nhẹ nhàng nói thêm một câu: “Ở chỗ này không được”.
Ánh mắt Chu Duy Thanh sáng lên, tiến tới nói nhỏ bên tai nàng: “Hiểu”.
Thượng Quan Băng Nhi rất xấu hổ, đập một cái trên bả vai hắn: “Ngươi hiểu cái gì?”.
Chu Duy Thanh ưỡn ngực cười ha ha nói: “Hiểu chính là hiểu. Đi, chúng ta ghi danh đi”. Vừa nói, hắn vừa kéo tay Thượng Quan Băng Nhi chen vào bên trong. Hắn vốn là thân cao, thể cường, hơn nữa lực lượng cường tráng, một lát sau liền chen đi vào, tìm được một chỗ ghi danh. Hướng về học viên cũ đang phụ trách ghi danh nói: “Mỹ nữ, ta muốn ghi danh”.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện