Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Bàn giao hậu sự (2)


trước sau

Không gian bốn phía Lưu Dương bị giam cầm, muốn nhúc nhích cũng không làm được.

"Bệ hạ...."

Dường như biết đối phương muốn làm gì, Lưu Dương tràn đầy lo lắng.

"Còn mượn Cổ Thánh lực của thiếu gia dùng một chút...."

Cầm cố lại Lưu Dương, Thần Dung Hoàng quay đầu nhìn qua.

Trương Huyền cũng không chậm trễ, bàn tay run lên, bức tranh bay tới.

Thần Dung Hoàng nhẹ nhàng mở ra, một cỗ lực lượng bao phủ hắn ở bên trong, ngay sau đó thân thể run rẩy, bàn tay rơi vào đỉnh đầu Lưu Dương.

Ầm ầm!

Lực lượng toàn thân như mưa tràn tới.

"Là quán đỉnh! Hắn biết đến đại nạn, không muốn để cho tu vi của mình hóa thành dòng nước, tính toán giao cho truyền nhân...."

Hỏa Tư Cổ Thánh lắc đầu.

Quán đỉnh chi thuật, là cường giả truyền tu vi của mình cho hậu bối, nói đơn giản, trên thực tế vô cùng phức tạp.

Đầu tiên, cả hai phải nhất mạch truyền thừa, như vậy lực lượng mới sẽ không xung đột. Tiếp theo, người quán đỉnh phải ôm quyết tâm quyết tử, nếu không, chỉ có thể hại người hại mình. Thứ ba, nhất định phải khống chế lực lượng cực kỳ tinh tế, không có chút sơ suất nào.

Lưu Dương tu luyện là công pháp Thiên Đạo bản tinh giản, mặc dù không giống Trương Huyền có thể ngụy trang bất kỳ lực lượng nào, nhưng cùng Thần Dung Hoàng là nhất mạch, bởi vậy mới có thể được hắn tán thưởng, dốc túi truyền thụ.

Nguyên nhân chính là như vậy, Thần Dung Hoàng mới dám làm như vậy, không lo lắng người sau không chịu nổi.

Ầm ầm!

Kèm theo lực lượng truyền vào, Lưu Dương vốn đạt tới Bất Hủ cảnh đại viên mãn, xuất hiện buông lỏng, ở dưới Cổ Thánh lực phối hợp, ầm một tiếng triệt để phá vỡ.

Cổ Thánh đến!

Biết lôi kiếp bất cứ lúc nào cũng sẽ đến, Thần Dung Hoàng không dám dừng lại, lực lượng điên cuồng nhanh chóng truyền vào.

Tu vi đạt tới Cổ Thánh, kinh mạch trong cơ thể trở nên càng thêm rộng lớn, hấp thu nhanh hơn.

Hơn mười phút sau, lực lượng của Dung Hoàng bị truyền vào sạch sẽ, không còn dư lại chút nào.

Răng rắc!

Lôi đình đến.

Lưu Dương bay lên chống lại.

Sau nửa canh giờ, hắn bay xuống, tuy thoạt nhìn có chút chật vật, nhưng thành công vượt qua lôi kiếp, trở thành một Cổ Thánh chân chính.

"Toàn bộ lực lượng của ta đều truyền cho

ngươi, sau đó ngươi từ từ luyện hóa, trong một tháng đột phá đến cảnh giới Tích Huyết Trùng Sinh không khó...."

Mất đi lực lượng, Thần Dung Hoàng phảng phất như già mấy chục tuổi, không còn hình dáng đồng tử như lúc trước, mà giống một vị lão giả thế tục.

"Đa tạ bệ hạ...."

Lưu Dương quỳ xuống đất, nước mắt bất cứ lúc nào cũng sẽ nhỏ xuống.

Tuy Dung Hoàng bệ hạ bị thương nặng khó trị, nhưng có lực lượng, cố gắng tu dưỡng, sống thêm mấy năm có lẽ không có vấn đề, hiện tại toàn bộ truyền cho hắn, tương đương với tự đào mộ, hẳn là không vượt qua được ngày hôm nay.

"Ta đi rồi, Linh tộc.... Liền giao cho ngươi!"

Thần Dung Hoàng mỉm cười, nhìn qua.

"Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là Thần Dung Hoàng mới!"

Nói xong bàn tay vung lên, một cái vương miện rơi vào đỉnh đầu của Lưu Dương, mang theo lực lượng để cho người ta không dám nhìn thẳng.

Vương miện đệ nhất vương giả của Dị Linh tộc.

Thần Dung Hoàng là phong hào, cũng không phải tên, ai kế thừa vương miện này, người đó là Dung Hoàng.

"Ta...."

Thân thể Lưu Dương run lên, nói không ra lời.

"Được rồi, thời điểm ta nói cùng Thần Linh Hoàng quyết đấu, cũng đã làm xong quyết định này...."

Thần Dung Hoàng lắc đầu, đang muốn giải thích vài câu, liền nghe nơi xa có tiếng gió dồn dập rít gào bay tới, một bóng người thẳng tắp lao đến.

"Thần Tinh Hoàng?"

Nhìn thấy thân ảnh đột ngột xuất hiện kia, tất cả mọi người đều nhíu mày, sắc mặt cảnh giác.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện