Lục Trường Khánh đi theo phía sau Mông Thác.
Qua giờ ngọ nàng ta đã thay quần áo, dù vẫn ăn mặc đơn giản để giữ đạo hiếu.
Đó là một bộ váy màu nguyệt bạch, áo ngắn bên ngoài, dải lụa có viền màu xanh nhạt.
Lúc này thời tiết lúc ấm lúc lạnh, nếu mặc quần áo mùa đông sẽ bị béo thế nên nàng ta phải bỏ áo choàng to để phô được dáng người, bên trong chỉ có một bộ váy đơn…
Uh, thôi thì như thế cũng không có gì, nhưng ánh mắt Trường Đình lại nhìn vòng eo thon của nàng ta sau đó âm thầm suy nghĩ.
Mông Thác phát hiện phía sau có người nên nghiêng đi tránh đường cho nàng ta.
Đợi Lục Trường Khánh đến gần Trường Đình mới để ý tới mấy đóa hoa trên đầu nàng ta.
Đó là ba đóa hoa đào được cắm ở ba độ cao, thấp dần xuống.
Trường Đình nhớ rõ ở cửa chùa có mấy cây đào, hẳn nàng ta đã vòng cửa sau tới đó hái hoa.
Cũng phải, trong sương phòng có Trần thị nhìn chằm chằm nàng ta làm sao dám cắm hoa lên tóc khi còn đang ở trong lúc để tang thế này.
Đã thế đây còn là hoa đào đỏ tươi diễm lệ nữa chứ!
Lục Trường Khánh đi qua rồi Mông Thác còn cố ý cách năm bước, đi tít tận phía sau.
Lục Trường Khánh liếc Tạ Tuân một cái, sau đó nhanh chóng cúi đầu.
Khuôn mặt nàng ta đẹp như hoa đào, nhưng vừa mở miệng thì đã chả còn tí động lòng người nào nữa, “Sao lại cho cả tôi tớ tiến vào trong đình thế này?” Sau đó nàng ta nhìn nhìn Mông Thác cõng đao sau lưng thì giận dữ nói, “Sao còn mang theo đao? Hộ vệ thì phải đứng xa một chút, cả người đều là mồ hôi, thối chết…”
“Không phải tôi tớ.”
Tạ Tuân dời mắt khỏi mấy đóa hoa trên tóc Lục Trường Khánh, bộ dáng nhàn nhạt đi tới đón Mông Thác, “Bọn họ là tướng sĩ của Thạch đại nhân ở Ký Châu chứ không phải tôi tớ…” Nói xong hắn ngừng một lát mới nói, “Đã lâu Tuân không thấy cô nương, hiện giờ vừa gặp cô nương cũng không còn bộ dáng ngày trước nữa.”
Bộ dáng ngày trước của Lục Trường Khánh sao?
Trường Đình cũng không thích, nhưng ít nhất không giống như bây giờ, thật quá chán ghét.
Có lẽ nàng ta cho rằng việc dọn vào ở Quang Đức Đường dễ như trở bàn tay nên mới thế.
Người ta vừa đắc ý thì đã vội hiện nguyên hình.
Ngữ điệu của Tạ Tuân trước sau bằng phẳng như một thế nên người ta không nghe ra vui buồn.
Lục Trường Khánh nghiêng đầu không tỏ ý kiến, nhưng Trường Đình lại biết Tạ Tuân đang cực kỳ không vui.
Hắn là người trọng lễ nghĩa, mẹ đẻ hắn lại đi sớm, còn cha hắn chỉ biết múa bút theo đuổi phong nhã.
Nhưng thường phong nhã lại đi với phong lưu vì thế hậu viện của ông ta chưa từng được yên ổn.
Thứ đệ của Tạ Tuân uống rượu mua vui trong hiếu kỳ của mẹ cả, trong cơn giận dữ hắn đã lấy thế sét đánh trục xuất kẻ kia về nhà cũ, phân cho một trang viên nhưng không bao giờ cho về kinh thành nữa.
Mấy đóa hoa Lục Trường Khánh đang cài không khác gì cái gai trong mắt Tạ Tuân.
Lúc này hạ nhân đã dọn xong bàn cờ, Mông Thác vốn tuấn tú đĩnh đạc nên Tạ Tuân cười hỏi: “Ngươi ở dưới trướng Thạch Mãnh Thạch đại nhân giữ chức quan gì?”
“Tham tướng.” Mông Thác không ngẩng đầu mà chỉ nói, “Ở Ký Châu ta giữ chức tham tướng của thành đông.”
Tham tướng là chức quan cao, trong tay nắm binh phù.
“Mông đại nhân là cháu bên nhà phu nhân của Thạch Mãnh, mẫu thân là Ung Châu Dữu thị, cũng là đại tộc.” Trường Đình nhẹ giọng bổ sung: “Mông đại nhân đã cứu ta hai lần, đao trong tay hắn uy vũ cực kỳ.
Hắn là người đã từng lên chiến trường giết kẻ địch.”
Mông Thác nhếch miệng, có chút buồn cười.
Có lẽ nam nhân luôn có khát khao và tò mò cực lớn với đại đao và chiến trường nên trong giọng nói bình tĩnh không gợn sóng của Tạ Tuân nàng nghe thấy chút hứng thú.
“Phải không? Mông tham tướng tuổi trẻ tài cao, đúng là anh kiệt.” Tạ Tuân tránh qua một bên rồi nói: “Chơi cờ cũng như đánh trận, mỗ hy vọng có thể áp dụng 36 kế ở trong này, hy vọng ngươi không ngại.”
Đến Nhạc lão tam và Nhạc Phiên đều có thể chơi cờ không tồi vậy đại khái… Mông Thác cũng sẽ không kém đúng không?
Trường Đình kinh hồn táng đảm nhìn Mông Thác chậm rãi đi vào trong đình, lại phất vạt áo ngồi xuống sau đó cầm một quân cờ đen đặt ở điểm Thiên Nguyên giữa bàn cờ.
Trường Đình nhíu mày, cờ đen được đi trước nên chiếm ưu thế, đây là cử chỉ quân tử của Tạ Tuân.
Nhưng quân cờ đầu tiên đã đặt ở Thiên Nguyên thì chỉ là một quân cờ bỏ…
Lục Trường Khánh kêu lên một tiếng, rất không kiên nhẫn.
Nàng ta trộm đánh giá Mông Thác vài lần sau đó mới nhướng mày nhẹ giọng nói: “Vị Mông đại nhân này… lớn lên không giống lang quân khác…”
Nói thật ra thì Mông Thác lớn lên không quá giống người Hồ, nhưng rốt cuộc hắn vẫn có mũi cao, mắt sâu hơn người Hán.
Thậm chí con ngươi của hắn cũng có màu khác.
Trường Đình quay người đi, không để ý tới nàng ta.
Đằng trước còn đang đánh cờ.
Tạ Tuân cầm quân trắng đặt ở một góc sát bên phải.
Mông Thác cũng chẳng nghĩ mà lập tức đặt một quân đen ở góc bên trái.
Cứ thế, Tạ Tuân đặt cờ ở chỗ nào thì hắn đặt cờ ở chỗ đó nhưng ở phía đối xứng…
Trường Đình híp híp mắt, lại nhìn điểm Thiên Nguyên ở trung tâm, nơi đó là một quân cờ đen.
Vừa nhìn nàng đã muốn bật cười.
Mông Thác có ngốc không!?
Hắn không ngốc tí nào!
Điểm Thiên Nguyên ở giữa bàn cờ, người cầm quân đen vốn dĩ đã chiếm ưu thế.
Nếu cứ đi theo từng bước của đối phương thì hẳn sẽ phá được cục diện.
Hơn nữa quân đen đi trước nên luôn có một quân cờ đứng giữa bàn cờ vững như núi Thái Sơn!
Bất kể thế nào thì quân đen đều sẽ thắng!
Mông Thác chơi quá xấu rồi!
Đúng là kẻ vô lại!
Dù sao cũng là ăn vạ, là la lối khóc lóc lăn lộn mà, ta không biết đánh cờ nhưng ta biết chơi xấu…
Dù sao trong đánh cờ cũng không có quy định không được đi giống đối phương…
Dù sao Tạ Tuân cũng chưa từng cảnh giác…
(Chắc tác giả chưa đọc Hikaru, nếu đọc rồi sẽ biết với cao thủ mà nói thì cái trò đi nhại lại này của Mông Thác chẳng có tác dụng gì :))))).
Có vẻ tài chơi cờ của Tạ Tuân cũng chẳng ra sao)
Trường Đình cười cười sau đó dựa vào bên người Hồ Ngọc Nương.
Mà một khi nàng đã phát hiện ra thì Tạ Tuân không thể không thấy.
Nhưng hắn vẫn hạ cờ như cũ, mà nếu cứ thế thì bàn cờ này sẽ tràn đầy sớm thôi…
Tạ Tuân trở tay không kịp, trong lúc hốt hoảng lại tự vây hai quân cờ của mình, không khác gì tự đào mồ chôn bản thân.
Trường Đình nhìn thấy thế thì bật cười nghĩ đi thế nào cũng chỉ phí công.
Hắn đi giống hệt ngươi, hơn nữa hắn chỉ nghĩ tới chuyện thắng, dù chỉ một quân cũng được, không quan trọng.
Trường Đình tự nhiên cảm thấy vinh dự lây.
Động tác trên tay Mông Thác giống như đúc với Tạ Tuân.
Tạ Tuân nghẹn một hơi ở ngực, lòng bàn tay cầm