Sau khi nghe câu nói đó của Tư Hàn Phong, cô có chút bất ngờ nhưng cảm thấy vui thì nhiều hơn. Có lẽ cô chính là kiếp sau của Tư Thiên Kỳ, và Tư Hàn Phong là anh trai kiếp trước của cô. Nếu không thì sao lại có thể trùng hợp đến vậy? Cô có cảm giác Tư Hàn Phong chính là anh trai thực sự của mình vậy, không kể ngoại hình, khuôn mặt, mà đến cách nói chuyện, ân cần hỏi han cô cũng rất giống Tư Thiên Phong. Có khi nào, ông trời đã cho cô gặp lại người anh trai mà cô yêu quý?
Tư Hàn Phong bước tới chỗ cô, anh đưa bàn tay lên xoa đầu cô, ánh mắt anh lúc này thật dịu dàng, thật sự càng nhìn càng thấy giống Tư Thiên Phong. Anh đi tới trước mặt Tổ mẫu, nói:
- Mọi sự đã xong rồi, con mong người xử lí người cần xử lí, Tiểu Kỳ đã mệt rồi, con xin phép đưa muội ấy về nghỉ ngơi.
- Được, con dẫn nó về nghỉ ngơi, rồi quay về đây ta có chuyện cần nói với con.
Nói xong, anh dắt tay Thiên Kỳ vào hậu viện của Tư gia, nét mặt bình thản lúc nãy mất hẳn giờ đây nét mặt anh lộ rõ vẻ lo lắng, anh hỏi gấp:
- Kỳ nhi muội có sao không? Dạo này muội gầy quá. Ăn uống không đầy đủ sao? Bọn họ đối xử với muội tệ lắm đúng không?
- Muội không sao cả huynh đừng quá lo lắng.
- Muội như vậy mà nói huynh đừng lo lắng sao, tên Lệ vương đó không có gì tốt đẹp, để huynh nói cha từ hôn giúp muội.
- Hoàng thượng chỉ hồn, huynh nghĩ xem, trái lệnh được sao? Đừng làm khó cha.
- Đến nước này muội còn nghĩ nhiều được đến vậy sao?
- Muội thà làm Lệ vương phi để chỉ một nhát gươm mà chết con hơn ở đây bị dày vò nhục nhã, uất hận đến cuối đời chết không yên thân.
Nghe xong câu nói đó của Thiên Kỳ, anh đơ người, như chợt hiểu ra, sự chịu đựng suốt bao năm đã khiến muội ấy trở nên như vậy. Đã không con là Thiên Kỳ ngây thơ của ngày xưa nữa rồi. Nhìn cô với ánh mắt đầy thương xót, anh buông tay cô.