*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Edit: susublue
Nghe Thanh Minh kể lại chuyện cũ, Dạ Nhược Ly bất giác khâm phục nữ tử vì con người mà nguyện trả giá cả tính mạng. Nếu đổi lại là nàng thì sẽ không có nổi năng lực tự bảo vệ mình chứ đừng nói là hy sinh cho đám người không liên quan.
"Chủ nhân Thanh Minh phủ, ngươi chưa nói cho ta biết ngươi tới nơi này gặp ta vì chuyện gì?" Thanh Minh hơi cúi đầu, nhìn chằm chằm Dạ Nhược Ly đứng ở phía dưới, khóe môi nhẹ nhếch lên.
"Ta muốn hỏi ngươi một chuyện, ngươi có biết cách nào dẫn tinh hồn của Vua Hỗn Độn ra ngoài việc giao hợp với nam nhân không?"
Dạ Nhược Ly nói xong thì bất giác nắm tay lại, dù sao Thanh Minh đã là hi vọng cuối cùng của nàng rồi, nếu ngay cả nàng ta cũng không có cách nào thì sợ rằng sẽ không có cách để cứu Oánh nhi...
"Tinh hồn?" Thanh Minh ngây người một chút, giọng điệu có chút kinh ngạc: " Tinh hồn Vua Hỗn Độn vốn được sinh ra trong ác niệm, nếu dùng máu tinh khiết để làm thuốc dẫn thì có thể dẫn nó ra được."
"Máu tinh khiết?"
"Không sai, máu tinh khiết này nhất định phải là của một bé gái không quá năm tuổi, hơn nữa lực lượng nhất định phải trên Thần Tướng, cho nên điều kiện này cũng cực kỳ khó khăn"
Trong đại lục có vài người năm tuổi mới bắt đầu tu luyện, muốn tìm một người dưới năm tuổi mà đã đạt tới cấp bậc Thần Tướng thì quả thật cực kỳ khó khăn.
Dạ Nhược Ly nhẹ run lên, trầm mặc nửa ngày rồi lại lên tiếng hỏi: "Vậy bé gái cho máu đó sẽ có kết cục thế nào?"
"Trừ một chén máu ra thì không có hậu quả gì cả." Thanh Minh lắc đầu, nhìn dung nhan trầm tư của Dạ Nhược Ly thì hơi nhếch môi lên.
Chuyện này đối với người khác thì cực kỳ khó khăn, nhưng đối với người sở hữu Thanh Minh phủ thì chẳng là cái gì cả...
"Đa tạ, vậy ta liền cáo từ."
Dạ Nhược Ly nhẹ nhàng thở ra, xoay người muốn rời đi thì đột nhiên một âm thanh êm ái ngăn cản bước chân nàng.
"Chủ nhân Thanh Minh phủ, quang cầu màu trắng bên ngoài là Chí Tôn căn nguyên, thế gian này chỉ có một cái duy nhất, mà đại lục này đã loạn lạc rất lâu rồi nên cần có Chí Tôn xuất hiện đặt ra pháp tắc cai trị, nhưng ngươi cần phải chuẩn bị đối diện với nguy hiểm cho tốt, nếu chạm vào Chí Tôn căn nguyên thì nói không chừng sẽ gặp phản phệ."
Chí Tôn căn nguyên?
Dạ Nhược Ly kinh ngạc quay đầu lại thì thấy thân thể Thanh Minh dần hóa thành bụi, rồi chậm rãi biến mất.
"Ngươi..."
Nàng đang muốn nói gì đó thì lại bị lời nói kế tiếp của Thanh Minh ngắt ngang.
"Ha ha." Thanh Minh cười nhẹ hai tiếng rồi nhẹ nhàng than thở: "Ngươi là người đầu tiên chịu đựng được sự mê hoặc của Chí Tôn căn nguyên mà tới gặp ta, ta tin tưởng ngươi có thể trở thành pháp luật của đại lục, bây giờ ta cũng đã mệt mỏi, đến lúc nên nghỉ ngơi rồi, ta muốn tìm một nơi an tĩnh hòa bình để đầu thai làm người lần nữa, có lẽ sẽ không xuất hiện ở đại lục này nữa, chủ nhân Thanh Minh phủ, về sau ta giao thế giới ta sáng tạo ra cho ngươi, ta tin rằng ngươi sẽ không làm ta thất vọng..."
Sau khi nói xong chữ cuối cùng, Thanh Minh đã hoàn toàn biến mất, giống như chưa từng có mặt trên đời này vậy.
Ở ngoài cửa, hai Linh đồng cảm nhận được gì đó nên giương mắt nhìn lên trời xanh, khóe mắt bất giác nhỏ một giọt nước mắt trong suốt...
Lúc này trong Dạ Y môn, mọi người đi qua đi lại, lo âu bất an, chỉ có Cung Vô Y là vẫn bình tĩnh ngồi tại đó, dung nhan điên đảo chúng sinh như yêu nghiệt nở nụ cười nhợt nhạt, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm cái sân ngoài cửa.
Bỗng nhiên, một bóng người trắng như tuyết thoáng xuất hiện trước mắt mọi người.
"Nhược Ly nha đầu!"
Nhìn thấy nữ tử xuất hiện, Tống Liệt vui mừng nhất, những năm gần đây bọn họ rất thích tiểu nha đầu đáng yêu Đông Phương Oánh này, đương nhiên cũng không muốn nàng chết.
"Thế nào?" Tống Liệt vội vàng chạy đến trước mặt Dạ Nhược Ly, khẩn trương hỏi.
Dạ Nhược Ly nhìn về phía đám người đầy ý mong chờ trong mắt, khe khẽ mỉm cười: "Ta đã tìm được cách rồi, có thể sử dụng máu tinh khiết nhất thế gian để làm vật dẫn tinh hồn ra."
Mọi người nghe vậy thì ngơ ngác nhìn nhau, giống như không hiểu máu tinh khiết nhất đó là gì.
"Nhược Ly nha đầu, ngươi có thể đừng thừa
nước đục thả câu được không, nhanh nói cho chúng ta biết máu tinh khiết là gì không, làm cách nào để lấy được?" Tống Liệt nhếch môi, nôn nóng nhìn Dạ Nhược Ly.
Dạ Nhược Ly liếc mắt nhìn mọi người, thản nhiên nói: " Máu tinh khiết là máu của bé gái dưới năm tuổi đạt tới cấp bậc Thần Tướng, chỉ cần uống máu này vào là có thể dẫn tinh hồn ra."
Sắc mặt Đông Phương Thanh tối sầm lại, máu của bé gái dưới năm tuổi đạt tới cấp bậc Thần Tướng, điều này sao có thể? Có người nào dưới năm tuổi mà đã đạt tới cấp bậc Thần Tướng chứ? Xem ra quả thật không thể cứu được cháu gái rồi...
Nhưng sau khi Dạ Nhược Ly dứt lời thì đám người Tống Liệt liền liếc mắt nhìn Cung Nguyên Ảnh đang cắn ngón tay ở bên cạnh.
"Đơn giản như vậy thôi sao? Vậy thì để Ảnh Ảnh làm đi." Cung Nguyên Ảnh để ngón tay xuống, gương mặt mềm mại như ngọc khắc nở nụ cười đáng yêu: "Mợ chết thì cậu sẽ đau lòng, cậu đau lòng thì nương cũng sẽ không vui, nếu nương thân không vui thì Ảnh Ảnh sẽ rất khó sống, Ảnh Ảnh không muốn mọi người đua lòng cho nên để Ảnh Ảnh cứu mợ đi."
"Không được!"
Đông Phương Oánh run lên, vội vàng lên tiếng từ chối: "Ảnh Ảnh, con vẫn là đứa bé, không thể làm chuyện này."
"Nhưng mà ta không muốn làm bông hoa trong lồng kính, phụ thân đã nói với ta năm đó nương còn bị thương nhiều hơn như vậy, hơn nữa lúc thực lực còn thấp đã một mình vượt qua dãy núi huyền thú nguy hiểm trùng trùng, ta cũng muốn trở nên dũng cảm giống như nương, chỉ là chút máu mà thôi, ta sẽ không sợ, mợ, để ta giúp mợ đi."
Cung Vô Y nhìn bóng dáng nhỏ bé kiên cường thì hơi nhếch khóe môi lên, đúng là không hổ là nữ nhi của Cung Vô Y hắn, diễn;dànn~llequysdoon quả nhiên có phong thái của tiểu Dạ nhi năm đó.
"Chuyện này, Ảnh Ảnh, nương ngươi vừa mới nói cần một bé gái dưới năm tuổi đạt tới cấp bậc Thần Tướng..."
Đông Phương Thanh cực kỳ khó hiểu, giống như sợ làm bé gái này đau lòng vậy.
"Đồ ngốc!" Tống Liệt khinh thường nhìn Đông Phương Thanh, nhếch môi một cái rồi nói: "Chẳng lẽ ngươi không biết năm ngoái Tiểu Ảnh Ảnh đã đột phá Thần tướng rồi sao?"
Cái gì?
Người Đông Phương Thế Gia nhịn không được há to mồm, kinh sợ nhìn bé gái mềm mại đáng yêu kia.
Quả nhiên nương biến thái thế nào thì nữ nhi cũng biến thái như vậy, đúng là một gia đình biến thái mà! Nếu để cho người ngoài nhìn vào thì sẽ bị đả kích, nhưng như vậy cũng thật là quá ức hiếp người rồi, có còn để cho bọn họ sống nữa không?
"Ảnh Ảnh."
Dạ Nhược Ly cúi người xuống, ôm lấy bóng người nhỏ bé trước mặt: "Là nương có lỗi với con."
"Nương, Ảnh Ảnh chính là nữ nhi của nương, chỉ là một chén máu mà thôi, so với tính mạng của một người thì không là gì, huống chi Ảnh Ảnh không muốn thấy nương và cậu đau khổ."
Cung Nguyên Ảnh nở nụ cười đáng yêu, đôi mắt càng tỏa sáng chói lọi, bất giác hấp dẫn ánh mắt của mọi người.
Đông Phương Thanh thở dài, xấu hổ cúi đầu, nếu so với bé gái này thì những chuyện ông đã làm thật không giống con người.
Cung Nguyên Ảnh ra lệnh người làm lấy một con dao và một cái chén ra, lưỡi dao sắc bén cắt qua cổ tay trắng nõn, máu tươi lập tức chảy ào ào vào trong chén.
Đông Phương Oánh nhìn máu tươi chảy ra thì che miệng lại, trong hốc mắt ngân ngấn nước.
Nếu không phải vì hành động vô ý lúc trước của nàng thì sao Tiểu Ảnh Ảnh lại phải trả giá như vậy? Nói đến cùng thì đây