Tống Dữ Tinh tùy tiện đáp lời Hàn Dã cho có lệ rồi vội vàng cúp điện thoại, liếc mắt nhìn Lục Tứ đang lái xe bên cạnh, người này thần sắc vẫn như thường, mắt vẫn tập trung nhìn thẳng.
Hẳn là không nghe được cuộc trò chuyện của cậu và Hàn Dã.
Tầm mắt của cậu không tự chủ được mà dời xuống, dừng lại ở đôi tay trên vô lăng, lòng bàn tay dày rộng, xương ngón tay rõ ràng, thon dài đều đặn, trên mu bàn tay còn có thể nhìn thấy tĩnh mạch màu xanh mờ mờ, cảm giác rất mạnh mẽ.
Nếu như được đôi tay này vuốt ve!
Ý nghĩ này bị bóp chết ngay lập tức, Tống Dữ Tinh không dấu vết dời mắt đi, nhìn cảnh đường phố bên ngoài cửa sổ.
Đang bị ốm mà còn nghĩ được mấy thứ này, mẹ nó chứ cái tên Tống Dữ Tinh này trong đầu mày toàn mấy thứ tục tĩu, cậu thầm chửi đầu óc mình có vấn đề.
Tất cả là tại tên họ Lục này.
Trong xe lại yên tĩnh lần nữa.
Lục Tứ đột nhiên nghĩ tới một việc, nếu Tống Dữ Tinh là sinh viên đại học Bắc Thành thì phải ở kí túc xá chứ, tối hôm qua còn đáng thương bảo hắn là không có nhà để về, phải ngủ công viên?
Suy nghĩ chốc lát, hắn mở miệng hỏi: "Lát nữa có cần tôi đưa cậu đến dưới tầng kí túc xá không?"
Tống Dữ Tinh: "Không cần không cần, đến cửa trường học là được.
"
Vừa dứt lời, cậu liền chú ý thấy sắc mặt Lục Tứ bỗng nhiên trở nên rất khó coi, quanh thân hắn bao phủ khí tức âm trầm, như là một giây sau sẽ ném cậu ra khỏi xe vậy.
Thế này là sao?
Cậu nói sai gì à?
Đầu cậu vẫn còn choáng váng, năng lực suy nghĩ cũng giảm đi không ít, Tống Dữ Tinh nhìn gò má lạnh lùng của Lục Tứ, mơ mơ màng màng nghĩ nghĩ, đột nhiên cậu chợt thấy linh quang lóe lên.
Không ổn, hình như cậu bỏ quên mất cái gì đó.
Bây giờ phải chủ động thì mới khống chế được tình hình.
Tống tiểu thiếu gia trưng ra bộ mặt phờ phạc, hai tay khẩn trương nắm vạt áo, do dự nhìn Lục Tứ muốn nói lại thôi một hồi rồi nuốt nước bọt mở miệng: "Anh, xin lỗi anh, tối hôm qua em lừa anh.
"
Lục Tứ liếc thấy tất cả phản ứng của cậu.
Ông đây nhìn xem cậu giải thích thế nào.
"Thực ra! Thực ra thì em có chỗ ở, ở kí túc xá trường.
"
"Nhưng mà em không muốn về, nên mới nói dối anh.
"
"Em xin lỗi, em không cố ý.
"
Lục Tứ không hề dao động như đang cười nhạo cậu nhàm chán, nở một nụ cười lạnh lùng, "Không liên quan đến tôi, đến trường thì xuống xe ngay.
"
"Em xin lỗi, em thực sự không cố ý lừa gạt anh.
" Tống Dữ Tinh rũ đầu như bé ngoan, giọng nói yếu ớt còn dính chút âm mũi: "Giường của em bị bạn cùng phòng làm ướt, về thì cũng không ngủ được.
"
Lục Tứ nhìn lại cậu, thấy cậu như sắp khóc đến nơi, không kìm nổi mà hỏi: "Bạn cùng phòng của cậu?"
Tống Dữ Tinh vẫn cúi đầu, giọng ngày càng nhỏ, ở nơi Lục Tứ không chú ý đến mà len lén cấu một cái vào đùi mình, vành mắt cậu cũng dần đỏ ửng lên, "Dường như họ không quá thích em, em cũng không biết mình đã làm sai chuyện gì.
"
Xin lỗi nha, bạn cùng phòng tương lai chưa từng gặp mặt.
Mịa!
Sao tự nhiên cậu thấy mình giống trà xanh thế nhỉ?
Đợi mãi mà không thấy Lục Tứ đáp lời, Tống Dữ Tinh lặng lẽ ngước mắt nhìn lén hắn một cái, người đàn ông đã sớm thu hồi tầm mắt, tiếp tục nhìn thẳng lái xe.
Cũng không biết là hắn tin hay không tin.
Kệ, tiếp tục giả vờ là được.
Chắc chắn không lâu sau, cậu có thể cầm được giải ảnh đế Oscar là nhờ kỹ năng diễn xuất được trau dồi ở chỗ Lục Tứ.
Chóng mặt ghê, đi ngủ chút đã.
Hai mươi phút sau, chiếc xe Porsche màu đen dừng lại ở cửa khu đông của đại học Bắc Thành.
Bây giờ đang là giờ học, sinh viên ra vào không nhiều, nhưng ai đi qua cũng sẽ đưa mắt nhìn chiếc xe đẹp đẽ này, dĩ nhiên không biết vị nào đang ngồi bên trong.
"Đến rồi.
"
Lục Tứ nghiêng đầu nhìn về phía ghế