Vương Kì Hạo luôn nói với bản thân rằng Âu Hân không giống như những người khác, cô không chê cười bề ngoài của anh. Nhưng hôm nay mọi suy nghĩ đó hóa ra đều do anh tự mặc niệm, anh còn có một biệt danh rất hay do chính cô đặt. Con lật đật!
Âu Hân vừa bỏ miếng Pizza vào miệng, nhai rồi nuốt, vì vị quá ngon, lưỡi liếm quanh môi. Vương Kì Hạo đang giận đen mặt phút chốc thành giận đỏ mặt.
- Đúng là Ý, Pizza rất ngon. Kì Hạo, anh kể cho em nghe xem, lúc trước vì sao chân tay anh lại bị xây xát như vậy... còn có khóc rất thần kì nha.
Nói xong còn không quên che miệng. Mặt Vương Kì Hạo lại chuyển thành màu đen, mắt u tối. Kêu anh kể. Kể cái gì? Kể rằng lúc đó vì bề ngoài quá xấu nên bị bạn bè chê cười và bắt nạt sao? Kể rằng cho dù thân to xác nhưng vẫn bị bọn chúng đánh đến không dám làm gì sao?
Quá mất mặt! Còn là sự nhục nhã nữa.
Kể xong rồi, uy nghiêm bao nhiêu năm gầy dựng không phải đều vất cho chó ăn sao? Kể cho cô nghe còn không phải sẽ bị cô cười chết sao? Nhưng ... đó là sự thật.
Hồi đó tính cách Vương Kì Hạo đã rất trầm, lại ít nói, bề ngoài cũng xấu vô cùng. Bị bạn đánh cũng không quan tâm, chỉ là cảm thấy rất tủi thân. Lúc đó đang trong giai đoạn lớn, anh đã ăn rất ít nhưng hệ tiêu hóa quá tốt đi, ăn nhiều béo, ăn ít cũng béo.
Về sau quyết tâm tham gia bộ đội đặc chủng, đầu tiên huấn luyện lính đặc công, hàng ngày phải học những bài huấn luyện rất khó lại khắt khe, cùng với quyết tâm phải thay đổi, cân nặng tự nhiên giảm xuống rõ rệt.
Thời gian trôi qua, ngoại hình cũng phi thường thay đổi, lúc anh được nghỉ phép về nhà, mẹ ngạc nhiên đến suýt té xỉu vì nghĩ không phải con mình.
Vương Kì Hạo không muốn nói cho Âu Hân biết những cái này. Gắp một vài sợi mì ý trong đĩa của mình đưa đến miệng cô, nói lảng sang chuyện khác.
- Mì ý cũng rất ngon, ăn nhiều một chút.
Âu Hân vui vẻ mút sợi mì vào, suýt xoa không ngừng. Nước sốt ở Ý quá tuyệt, hương vị rất riêng, rất ngon.
....
Từ Piazza Matteotti, đường Via San Lorenzo nhộn nhịp chạy về phía tây bắc đến bến cảng. Âu Hân nhìn thấy một nhà thờ lớn, trước cửa nhà thờ có một bức tượng ngựa vằn lớn. Âu Hân ngay lập tức nói Vương Kì Hạo dừng xe.
Đứng trước một bức tượng chạm khắc ngựa vằn lớn, Âu Hân vừa nhìn, miệng vừa suýt xoa. Quá đẹp a~
Cô liền kéo Vương Kì Hạo lại, hỏi anh đây là gì. Vương Kì Hạo mắt cũng không liếc nhìn con ngựa, chỉ chậm rãi đứng cạnh nhìn Âu Hân, nghe cô hỏi thì trả lời.
- Đây là nhà thờ San Lorenzo với họa tiết ngựa vằn có niên đại từ thế kỷ 12 trong thời kỳ Phục hưng. Một biểu tượng của thành phố Genoa này.
Âu Hân "ồ" một tiếng, nhìn xung quanh con ngựa này mấy vòng. Trời đã tối, nhiệt độ cũng giảm đáng kể hơn so với ban ngày. Âu Hân đã choàng thêm áo của Vương Kì Hạo rồi nhưng vẫn thấy lạnh, đứng ngắm con ngựa to vài phút rồi đòi về.
Vương Kì Hạo cả quá trình chỉ cười nhẹ không nói gì. Lúc này anh phát hiện, Âu Hân khi trẻ con thật đáng yêu.
Vừa về khách sạn, Âu Hân đã chui vào phòng tắm tắm rửa xong leo tót lên giường quấn chăn, miệng rên hừ hừ vì lạnh. Ở đây dùng điều hòa chứ không dùng máy sưởi, Vương Kì Hạo chỉnh điều hòa nên 28° giúp Âu Hân xong mới đi tắm.
Tắm xong đi ra đã thấy cô vợ nhỏ quấn chăn nhắm mắt, thở đều đều, mắt nhắm nghiền. Vương Kì Hạo lắc đầu bất đắc dĩ, tiến lại gần giường sửa lại tư thế ngủ cho cô.
Nói thất vọng đúng là có một chút thất vọng. Vương Kì Hạo ngồi cạnh giường thở dài. Vốn dĩ anh đồng ý đưa Âu Hân đi cùng vì muốn nhân việc lần này đi hưởng tuần trăng mật. Hai người từ sau kết hôn chưa có thời gian nhiều ở cạnh nhau, hưởng tuần trăng mật cũng không có. Hơn nữa, vì việc lần trước Âu