Cho chó mèo ở nhà ăn xong, phía dưới Lôi Kiên Bỉnh chẳng những không vì thời gian mà mềm xuống ngược lại cứng rắn đến muốn nổ tung, cơ hồ muốn căng nứt quần lót, hắn không thể làm gì khác hơn là chống đỡ lều dựng mà đi vào toilet đóng cửa kín lại, dùng tay tuốt….
Nam nhân mà, thần bột là bình thường a, buổi sáng tuốt tuốt là bình thường a, rất nhanh liền có thể phóng ra, cơ mà buổi sáng tuốt tuốt cũng thật thuận tiện a.
Nhưng là hiện tại thật bi kịch, tuốt nửa ngày, hắn cư nhiên không có nghĩ đến em gái đáng yêu manh manh, mà là nghĩ đến lõa nam trong mơ.
Lôi Kiên Bỉnh nhìn chằm chằm lượng lớn tinh dịch trắng sữa trên tay, tinh dịch theo khe hở ngón tay chảy xuống, tí tí tách tách rơi trên mặt đất, lúc này đầu hắn không phải thả lỏng trống rỗng cùng sảng khoái, mà là hai chữ “Muốn chết”.
Ảo tưởng nam nhân mà xóc lọ, so với việc không tìm được em gái manh manh làm bạn gái mà vẫn FA còn đáng sợ hơn!
Mịa nó! Sao lại cảm giác tuyệt vọng tràn trề như này? Ba ba mụ mụ, sao con lại cảm thấy mình có lỗi với hai người quá đi mất!!
Rửa tay sạch sẽ, đem côn th*t nhuyễn xuống nhét vào quần lót, lau sạch sẽ gạch tráng men, Lôi Kiên Bỉnh vẻ mặt tuyệt vọng đi vào phòng khách, ngồi trên sô pha, không tập trung mà ăn bánh rán trứng chim, uống sữa.
Lôi Kiên Bỉnh bước vào cửa chính phòng kế hoạch, tất cả mọi người đều phát hiện hôm nay tinh thần hắn không tốt lắm, ngày thường bước đi mạnh mẽ sinh uy, thân cao mét chín, bộ dạng người khác nhìn đến liền cảm thấy an toàn, mày rậm mắt to, dựa theo cách nói của bác gái lao công chính là: Đây quả thật là một tiểu suất ca, ai gả được cho hắn liền cảm thấy hạnh phúc a!
Cơ mà hôm nay bả vai Lôi Kiên Bỉnh có chút suy sụp, hai mắt tựa hồ vô thần, chào hỏi ai cũng là một bộ uể oải, ngồi xuống bàn làm việc của mình cả người liền trực tiếp nằm lên bàn, hai mắt nhìn chằm chằm màn hình máy tính mà ngẩn người.
Em gái bên cạnh nhìn sắc mặt của hắn, có lòng tốt đem cà phê mới vừa pha cho hắn, ngáp dài đồng cảm nói: “Ngủ không ngon sao? Nâng cao tinh thần đi, em cũng ngủ không ngon, thức hai ba đêm rồi á!”
Lôi Kiên Bỉnh nhấc mí mắt, chậm rãi từ từ nói: “Chơi game hại người, anh bỏ rồi, đừng có dụ dỗ anh lên thuyền giặc nữa.”
“Hừ, em uống cà phê, buồn ngủ chết anh!” Em gái cầm lại cà phê, rất ngạo kiều quay đầu ngồi vị trí của mình gặm sandwich.
Lúc mấy người chủ quản của Lôi Kiên Bỉnh đến, Lôi Kiên Bỉnh mới miễn cưỡng nâng lên tinh thần, chậm rì rì chỉnh lý lại công việc phải làm hôm nay, ánh mắt lại không ngừng nhìn về phía cửa. Mỗi bộ phận chỉ có giám đốc mới có văn phòng làm việc riêng, Tất Hải Hiên muốn đi vào văn phòng thì phải đi qua khu làm việc chung của phòng kế hoạch.
Tất Hải Hiên hôm nay đến hơi trễ chút, lúc anh đi vào….
Lôi Kiên Bỉnh không dám quang minh chính đại nhìn Tất Hải Hiên, lập tức giả bộ chính mình rất bận rộn, chỉ dùng dư quang nơi khóe mắt nhìn Tất Hải Hiên, mãi đến khi Tất Hải Hiên đi qua bên người hắn, lúc anh quay lưng với hắn, hắn mới nhìn chằm chằm bóng lưng Tất Hải Hiên.
Không biết có phải hay không bởi vì phát hiện tính hướng của thủ trưởng mới, Lôi Kiên Bỉnh phát hiện bước đi vững chải của thủ trưởng lại có một tia tạm dừng rất nhỏ, trong đầu hắn lập tức hiện lên một câu: Đây là sáng sớm bị thao?
Một khi ý thức được mình đang nghĩ cái gì, Lôi Kiên