Thua Bởi Động Lòng

Chương 19:


trước sau

Chứng minh nhân dân được đưa ra, quầy lễ tân đang muốn nhận lấy thì đột nhiên có một bàn tay ở bên cạnh cướp đi.
 
Mọi người dồn dập quay đầu, chỉ thấy Lục Tập cướp lấy chứng minh nhân dân siết chặt trong lòng bàn tay, bày ra vẻ mặt đề phòng: "Anh, anh có biết mình đang làm gì không?"
 
Nam nữ trưởng thành đến khách sạn nhận phòng, có đồ ngốc mới không nhìn ra bọn họ muốn làm gì. Nếu như là người lạ hoặc người kia không phải là Khương Dư Miên, chắc chắn cậu ấy sẽ không xen vào, nhưng Khương Dư Miên là người mà ông nội coi như cháu gái, Lục Yến Thần thân là anh cả, sao có thể đưa cô đến để làm loại chuyện này chứ?
 
Quả thực...
 
Quả thực là mất trí rồi!
 
Lục Yến Thần vươn tay: "Lục Tập, đưa đồ cho anh."
 
Lục Tập hung hăng nguýt anh một cái, giấu tay ra phía sau.
 
Thế nào cũng không ngờ rằng người anh cả ruột thịt này của mình lại là loại người thế này, đã bị vạch trần rồi nhưng vẫn còn lẽ thẳng khí hùng như thế nữa. Nếu như cậu ấy đã thấy, vậy thì không thể nào bỏ mặc được.
 
"Anh cả, thu tay lại đi, đừng ồn ào quá khó coi trước mặt mọi người." Lục Tập cũng không muốn làm lớn chuyện, nếu như truyền đi, chắc chắn danh dự của Lục Yến Thần sẽ bị ảnh hưởng.
 
Sau khi "cảnh cáo" Lục Yến Thần xong, cậu ấy đi vòng quanh người Khương Dư Miên, thấy trên người cô vẫn khoác chiếc áo của đàn ông, lộ ra một biểu cảm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Cô còn không đi?"
 
Khương Dư Miên tròn mắt nhìn cậu ấy: [Trả chứng minh nhân dân của tôi lại đây.]
 
"Của cô?" Vừa rồi chỉ lo ngăn cản, cũng không nhìn kĩ là chứng minh nhân dân của ai, nghe cô nói như vậy. Lục Tập đưa chứng minh nhân dân lên nhìn, đập vào mắt là ảnh chứng minh và thông tin của cô gái.
 
Lúc này, sắc mặt của cậu ấy càng khó coi hơn.
 
Anh cả của cậu ấy có suy nghĩ sâu lắng, có thể nắm bắt được lòng người dễ như trở bàn tay. Khương Dư Miên là một học sinh cấp ba, còn không biết nói, lại có thể bị dụ dỗ đến mức lấy chứng minh nhân dân của chính mình đến khách sạn thuê phòng.
 
Mặc dù trước đây cậu ấy từng làm không ít chuyện trêu chọc Khương Dư Miên, nhưng tuyệt sẽ không đụng vào ranh giới cuối cùng của nguyên tắc. Trong lòng Lục Tập dâng lên một sự tức giận, cậu ấy nghiến răng nghiến lợi hạ thấp giọng: "Cô ngu ngốc như vậy sao? Vậy mà lại lấy chứng minh nhân dân của mình ra để nhận phòng? Cô bị lừa mà còn muốn giúp người ta kiếm tiền sao?"
 
Khương Dư Miên cảm thấy cậu ấy rất kỳ quái: [Tôi muốn vào phòng thay quần áo, vì sao lại không dùng chứng minh nhân dân của tôi chứ?]
 
"Lục Tập, đừng suy nghĩ bậy bạ, trả đồ lại cho cô ấy đi, cơ thể cô ấy không thoải mái." Lục Yến Thần khoác một tay lên trên vai cậu ấy, dần dần dùng sức.
 
Lục Tập bị đau, không thể không quay đầu đối mặt với anh cả: "Không thoải mái là có ý gì? Không phải anh muốn dẫn cô ta đi cái kia sao?"
 
"Bất cứ việc nào cũng phải động não nhiều một chút." Lục Yến Thần lấy đi chứng minh nhân dân trong tay cậu ấy, đưa cho lễ tân để nhận một căn phòng lần nữa.
 
Lễ tân giao thẻ phòng cho Khương Dư Miên, Lục Yến Thần thấp giọng dặn dò: "Đợi lát nữa anh sẽ cho người đưa quần áo lên, giải quyết xong thì nhắn tin, anh ở dưới phòng nghỉ dưới lầu."
 
Khương Dư Miên gật đầu, cầm thẻ phòng cùng quần áo của mình đi lên lầu. Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé. 
 
Không cẩn thận làm bẩn quần, dù cho đã có quần áo của Lục Yến Thần che chắn, nhưng cô cũng vẫn cảm thấy không thoải mái.
 
Đợi một lát nữa còn phải về nhà, chẳng lẽ muốn cô cứ thế mà ngồi lên xe của Lục Yến Thần hay sao? Lòng cô không muốn, chỉ nói muốn thay quần áo sạch sẽ.
 
Khách sạn tiện để giặt nên Lục Yến Thần đưa cô đến đây, hơn nữa để tránh hiềm nghi, từ lúc bắt đầu anh đã không có ý định lên lầu.
 
Tiến vào thang máy, nhớ đến cảnh tượng Lục Tập xông đến, Khương Dư Miên cảm thấy cần phải làm sáng tỏ một chút: [Cậu hiểu lầm rồi, tôi chỉ muốn đi thay quần áo mà thôi. Tôi không có bị lừa, cậu nên tin tưởng anh ấy.]
 
Lúc Lục Tập nhận được thông tin, đã thẳng tắp đứng trước mặt Lục Yến Thần, tự mình kiểm điểm: "Anh cả, thật xin lỗi, em không nên không hỏi rõ ràng nguyên do đã chất vấn anh."
 
Giờ phút này, Lý Hàng Xuyên với Tôn Bân đang ăn ở cửa hàng Nhật đối diện, lúc Lục Tập đến, hai người đã ăn no một nửa.
 

Lục Tập sang ngồi, nhìn đầy cả bàn hải sản phong phú cũng không muốn ăn.
 
Lý Hàng Xuyên với Tôn Bân đã biết được chuyện ồn ào của cậu ấy, an ủi: "Anh Tập, cậu cũng đừng quá vướng mắc, chuyện đã xảy ra rồi, tốt hơn hết là tìm cách khắc phục."
 
Lục Tập vò đầu bức tóc: "Làm thế nào để khắc phục?"
 
"Nói xin lỗi gì đấy." Dù sao hiểu lầm anh ruột của mình với một cô gái câm mười tám tuổi cũng khá xấu hổ.
 
"Xin lỗi mà có tác dụng thì cần cảnh sát làm gì thế?" Bình thường, Tô Bân thích xem mấy bộ phim cẩu huyết, loại kịch bản anh em ruột xém chút nữa là xé nhau tại chỗ này cực kỳ giống với nam chính và nam phụ vì tranh giành tình yêu mà đối đầu với nhau, loại tình huống này, còn phải xem nữ chính đứng về phe nào nữa."
 
Lý Hàng Xuyên: "Cậu cảm thấy Khương Dư Miên sẽ đứng về phe nào?"
 
Tôn Bân vô cùng thành thật: "Dù sao cũng không phải phe anh Tập."
 
Lục Tập úp một bát mù tạt lên đĩa của cậu ta: "Cút!"
 
-
 
Khương Dư Miên lên lầu tắm rửa, gần bốn mươi sau phút mới xuống: [Thật xin lỗi, suýt chút nữa đã khiến anh bị hiểu lầm rồi.]
 
Lục Yến Thần buông tờ báo xuống, nghiêm túc nhìn chăm chú vào mắt cô: "Lúc không làm gì sai, không được xin lỗi trước bất kỳ ai cả."
 
Giọng điệu nước chảy mây trôi nặng nề đánh vào lòng Khương Dư Miên khiến cô đột nhiên phấn chấn, người kia luôn luôn dạy cho cô rất nhiều điều lợi hại trong lúc lơ đãng --
 
Dũng cảm, kiên cường cùng với tự tin.
 
Vào lúc cô đang suy nghĩ, Lục Yến Thần đã vươn tay về phía cô, Khương Dư Miên nghi hoặc nhìn anh.
 
Lục Yến Thần đột nhiên cười, nhìn về phía áo khoác nam trong ngực cô: "Áo, không định trả anh sao?"
 
Lúc này, Khương Dư Miên đã đổi lại chiếc quần sạch, cũng mặc lại chiếc áo lông màu sáng của mình, không cần che chắn, đương nhiên nên trả chiếc áo khoác lại cho Lục Yến Thần.
 
Nhưng thứ cô làm lại là rụt tay về: [Em đã dùng qua rồi, giặt sạch rồi trả lại cho anh, được không?]
 
Cô biết, Lục Yến Thần hơi mắc bệnh sạch sẽ, quần áo mình đã mặc qua rồi làm sao có thể trực tiếp trả lại cho anh mặc được?
 
Lục Yến Thần lại nói: "Không sao, anh sẽ giải quyết."
 
Lúc ấy, Khương Dư Miên cũng không biết cách giải quyết miệng anh nói ra không phải là giặt sạch mà là trực tiếp để chiếc áo đắt đỏ kia biến mất khỏi tủ treo quần áo.
 
Tối nay, Lục Yến Thần tự mình đưa cô về nhà họ Lục, Khương Dư Miên cùng ngồi trong xe với anh, trong lòng đầy vẻ không muốn, kiếm cớ cùng anh ăn bữa cơm, thời gian thoáng cái đã qua, không biết lần gặp mặt tiếp theo sẽ vào lúc nào nữa.
 
Nhưng xe đã đến cửa nhà, cuối cùng cô vẫn phải xuống xe.
 
Khương Dư Miên quay người đẩy cửa xe ra, trên mặt treo đầy vẻ mất mát. Lục Yến Thần sau lưng bỗng nhiên lên tiếng: "Đợi đã, em vẫn còn đồ chưa mang đi."
 
Cô tò mò quay đầu.
 
Lục Yến Thần lấy ra một túi quà hình vuông từ trong hộp đựng đồ trên xe, chính là đồ mà Khương Dư Miên gửi ở công ty hôm sinh nhật Lục Tập kia.
 
Không ngờ vật này lại đến tay Lục Yến Thần, cô ngạc nhiên nhếch môi, im lặng nói hai chữ: "Cảm ơn."
 
Khương Dư Miên xuống xe, đưa mắt nhìn chiếc xe chở người trong lòng nhanh chóng rời đi.
 

Cô thở ra một hơi với bóng đêm vắng lặng, tạo thành một làn sương trắng mờ mịt dưới ánh đèn đường màu quýt.
 
Nhìn thấy đồ trang trí, thế mà đột nhiên lại nhớ đến việc Lục Tập say rượu phát điên xông vào phòng trêu đùa đêm đó, tâm trạng vất vả lắm mới có thể khôi phục được lại bị phá hỏng.
 
Thật đáng tiếc, qua thời gian, đến cả việc trả hàng vô lý cũng đều không dùng được nữa.
 
Lục Yến Thần lấy ra một túi quà hình vuông từ trong hộp đựng đồ trên xe, chính là đồ mà Khương Dư Miên gửi ở công ty hôm sinh nhật Lục Tập kia.
 
Không ngờ vật này lại đến tay Lục Yến Thần, cô ngạc nhiên nhếch môi, im lặng nói hai chữ: "Cảm ơn."
 
Khương Dư Miên xuống xe, đưa mắt nhìn chiếc xe chở người trong lòng nhanh chóng rời đi.
 
Cô thở ra một hơi với bóng đêm vắng lặng, tạo thành một làn sương trắng mờ mịt dưới ánh đèn đường màu quýt.
 
Nhìn thấy đồ trang trí, thế mà đột nhiên lại nhớ đến việc Lục Tập say rượu phát điên xông vào phòng trêu đùa đêm đó, tâm trạng vất vả lắm mới có thể khôi phục được lại bị phá hỏng.
 
Thật đáng tiếc, qua thời gian, đến cả việc trả hàng vô lý cũng đều không dùng được nữa.
 
Bởi vì đồ trang trí được trả về tay, lúc phụ đạo cho Lục Tập vào ngày hôm sau, Khương Dư Miên nhìn cậu ấy bằng ánh mắt không hài lòng.
 
Lục Tập tưởng rằng vì chuyện hiểu lầm ngày hôm qua đã chọc đến cô: "Chuyện kia tôi đã xin lỗi với anh cả rồi, cũng đã nhận lỗi với cô, đây đúng là hiểu lầm, không phải tôi đây sợ cô bị bắt nạt hay sao?"
 
Tối hôm qua?
 
Cô hoàn toàn không hề để bụng chuyện tối ngày hôm qua, nếu như có người xem cô với Lục Yến Thần là người yêu, có lẽ cô còn mừng thầm nữa. Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé. 
 
Khương Dư Miên: [Không phải.]
 
Lục Tập không rõ: "Vậy thì vì sao?"
 
Khương Dư Miên nghĩ đến những lời mình nghe được ở bên ngoài KTV, nghĩ đến đồ trang trí còn chưa tặng đi, nghĩ đến chiếc khăn quàng cổ bị chà đạp: [Cậu tìm đến phòng tôi mượn rượu làm càn, nhớ đến vẫn còn rất giận.]
 
Rõ ràng chuyện đã qua lại bị Khương Dư Miên lấy ra giày vò, Lục Tập có nghĩ thế nào cũng không thông, trở về còn gọi Lý Hàng Xuyên với Tôn Bân đến để tiếp thu ý kiến của quần chúng: "Hỏi hai người cậu một chuyện."
 
Tôn Bân: "Chuyện gì?"
 
Lý Hàng Xuyên: "Có chuyện gì thì mau nói đi."
 
"Tôi có một người bạn..."
 
Lục Tập cố ý cân nhắc dùng từ, vừa mới mở đầu đã bị cắt ngang.
 
"Tôi hiểu lời này, ăn không nói có."
 
"Bốp…"
 
Lý Hàng Xuyên bị đập một quyền.
 
Lục Tập cũng lười giả vờ: "Được thôi, tôi nói thẳng, không phải ngày sinh nhật hôm đó đã uống rượu sao?"
 

Lý Hàng Xuyên vểnh tai: "À."
 
Tôn Bân thăm dò: "Sau đó thì sao, sau đó thì sao?"
 
"Sau đó, tôi không khống chế được, không cẩn thận nói lời quá đáng với một người." Lục Tập hồi tưởng lại chuyện xảy ra vào ngày hôm đó, bổ sung: "Còn đẩy người này té xuống đất nữa."
 
Lại nhấn mạnh: "Đương nhiên là do

tôi không cẩn thận!"
 
Lý Hàng Xuyên bắt lấy trọng điểm: "Nam hay nữ vậy?"
 
Lục Tập nói khéo: "Vế sau."
 
Vậy thì chính là nữ rồi!
 
Lý Hàng Xuyên với Tôn Bân liếc nhau, đồng thanh: "Cậu xong rồi."
 
Lý Hàng Xuyên: "Anh Tập, cậu cũng thật là, sao có thể động tay động chân với em gái vậy chứ? Không có nam đức."
 
Lục Tập: "Nam đức?"
 
Tôn Bân nghiêm túc phổ cập khoa học: "Đạo đức đàn ông."
 
Lục Tập vỗ bàn: "Tôi không gọi hai cậu đến để khiêu khích châm chọc tôi."
 
Lý Hàng Xuyên thở dài, hỏi kỹ: "Bao nhiêu tuổi?"
 
"Khoảng.." Lục Tập cố ý không nói rõ thân phận của đối phương, dù sao trông Khương Dư Miên cũng rất nhỏ: "Chỉ mười mấy tuổi thôi, một người em gái."
 
Lý Hàng Xuyên: "Anh Tập, cậu có em gái từ bao giờ thế, sao tôi lại không biết?"
 
Tôn Bân phụ họa: "Tôi cũng chưa từng nghe nói."
 
Hai cái tên đùa bỡn lung tung này, Lục Tập phẫn nộ: "Hai cậu có thể không nói nhảm được không?"
 
Lý Hàng Xuyên bớt phóng túng, bắt đầu nghiêm túc bày mưu tính kế: "Em gái vẫn còn tương đối dễ dụ, em ấy thích gì cậu mua cái đó là xong việc ngay thôi."
 
Lục Tập xoa cằm suy nghĩ, cậu ấy quả thật không biết Khương Dư Miên thích đồ gì, phải suy nghĩ một chút.
 
Tôn Bân nói: "Cậu còn có thể mời em ấy ăn cơm, ba tôi gặp chuyện thì mời người ta ăn cơm, ăn xong chuyện gì cũng có thể giải quyết."
 
Lục Tập định thử nghiệm từng việc một.
 
Không biết Khương Dư Miên thích gì, cậu ấy đi tìm thím Đàm nói gần nói xa để nghe ngóng. Đáng tiếc, vật dụng thường ngày đã được đặt mua đầy đủ, gần như Khương Dư Miên không hề chủ động yêu cầu thứ gì cả, thực sự không biết cô đặc biệt thích gì cả.
 
Thấy cô mỗi ngày đều đeo cái balo cũ, Lục Tập lên mạng mua một chiếc phiên bản giới hạn tặng cho cô, Khương Dư Miên nhìn qua, dùng ý "Không công không nhận quà" để từ chối.
 
Lần đầu tiên Lục Tập ý thức được, con gái thật khó dỗ dành.
 
Đề nghị của Lý Hàng Xuyên đã thất bại, Tôn Bân ra sân: "Sắp đến Lễ Giáng Sinh rồi, anh Tập cậu lại đưa em gái ra ngoài ăn nhậu chơi bời, xem ông già Noel gì đó, con gái thích như thế."
 
Đêm giáng sinh đó, Lục Tập chuyển cây thông Noel về nhà, còn bày thêm những quả táo trên bàn, kết quả Khương Dư Miên nhìn qua, cũng chẳng cần quả táo: [Từ nhỏ ông nội đã nói với tôi, chẳng qua chỉ là lễ của nước ngoài mà thôi.]
 
Ông nội thích phim lịch sử quân chiến, khi còn bé vừa xem vừa dạy cô đừng quên nỗi nhục của đất nước, cho nên cô chưa từng đón Giáng Sinh.
 
Lục Tập: "...."
 
Quả nhiên, chủ ý gọi Khương Dư Miên ra ngoài ăn nhậu chơi bời vào lễ Giáng Sinh đúng là ngu ngốc.
 
Tiếp tục giằng co thế này nửa tháng, mãi cho đến tiết Nguyên Đán.
 
Đầu tháng là thời gian Khương Dư Miên phải đến phòng cố vấn tâm lý, bọn họ đã sớm hẹn xong thời gian với bác sĩ Kỳ rồi, tiến hành trị liệu giống như thường ngày.
 

Cảm xúc của Khương Dư Miên gần như đã bình thản rồi, tính cách cởi mở hơn rất nhiều so với quãng thời gian vừa sinh bệnh kia, chỉ cần không nhắc tới chuyện kích thích, gì cô cũng đều tình nguyện nói.
 
"Đây là ghi chép gần đây của cô bé." Tình huống của mỗi bệnh nhân khác biệt, sau khi Khương Dư Miên bị thương đã nhận được sự giúp đỡ của nhà họ Lục, cô coi đấy như khu vực an toàn, khôi phục trong hoàn cảnh cố định, mặc dù hữu dụng, nhưng không thể tiếp tục như vậy lâu dài. Chứng mất tiếng của cô đến bây giờ vẫn chưa tốt hơn, ký ức cũng không trọn vẹn. Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé. 
 
"Có lẽ, cô bé thích ứng với cuộc sống bây giờ, có thể sống cuộc sống bình thường dưới sự bảo vệ của các anh, nhưng trong tiềm thức của cô bé lại bài xích những ký ức không tốt đẹp kia, cứ tiếp tục mãi như vậy cũng không phải là cách."
 
Những lúc tiếp xúc với Khương Dư Miên, bác sĩ Kỳ có thể thấy được trong đáy lòng của cô bé kia có một sự kiên cường, chỉ là bị một cơn ác mộng vây khốn.
 
Là một bác sĩ, cũng là người thân thuộc với nhà họ Lục, anh ta hy vọng có thể dùng hết sức của mình để giúp đỡ cho Khương Dư Miên trong những bước đi kế.
 
Bác sĩ Kỳ hỏi: "Phía cậu đều đã nửa năm rồi, vẫn còn chưa tra ra được?"
 
"Tra được, cũng không có tra được." Nửa năm này, bọn họ không hề dùng chuyện cũ để kích thích Khương Dư Miên, tiến triển hơi chậm chạp, nhưng cũng tìm được ngọn nguồn.
 
Lúc trước, tra được Khương Dư Miên từng có tiếp xúc với một tên lưu manh, tên lưu manh kia bị đánh vào đầu đến bây giờ vẫn còn bất tỉnh, bọn hắn truy xét nguyên nhân vào tù, bên trên lại che giấu tin tức của người bị hại. Có điều, trên thế giới này không có bức tường bí mật nào là không lọt gió, người vị thành niên bị tên lưu manh kia qf chính là bạn học cùng lớp của Khương Dư Miên, nữ sinh kia sinh non trước kỳ thi hai tháng, buộc thôi học.
 
Những chuyện này đều do bọn họ dùng cách để tra ra, không ai trong trường học biết. Cho dù là học sinh hay giáo viên ở trong trường cũng đều cho rằng cô ấy chuyển trường vì chuyện gia đình, đương nhiên trong đó cũng bao gồm cả Khương Dư Miên.
 
Vốn dĩ, cả hai không nên có liên quan gì, nhưng bọn họ tra khắp tất cả bạn học, biết được nữ sinh kia là người duy nhất thân với Khương Dư Miên sau khi cô bị cô lập.
 
Người nhà kia đã dọn đi đến những thành phố khác, nữ sinh bị xúc phạm kia đến tận bây giờ vẫn không thể quay về trường học một lần nữa. Nữ sinh cũng là người bị hại bị lừa gạt, lại còn rời đi hai tháng trước kỳ thi tốt nghiệp, không cách nào cung cấp tin tức đanh thép.
 
Thậm chí, bọn họ đã tìm tới người từng cô lập và bạo lực Khương Dư Miên ở trường, người cầm đầu kia không hề thi đại học mà ra ngoài làm công, người đưa Khương Dư Miên đi cũng không phải là bọn họ.
 
Bọn họ đã bỏ ra phần lớn thời gian và tinh lực để xem lại quá khứ của Khương Dư Miên, cuộc sống của cô quá đơn giản, người từng tiếp xúc, có thể tạo được sự cố chỉ có mỗi tên côn đồ kia.
 
Hoặc là vẫn còn có chuyện mà bọn họ vẫn chưa tra ra được, vậy đó nhất định phải là tin tức do Khương Dư Miên tự mình cung cấp: "Có lẽ có thể thử kích thích trí nhớ của cô ấy một chút."
 
Bọn họ nhất định phải đưa kẻ phạm tội ra công lý mới có thể hoàn toàn tìm được bí mật trên người Khương Dư Miên, tháo bỏ khúc mắc.
 
Bước ra khỏi phòng tư vấn, Khương Dư Miên lặng lẽ tính toán trong lòng, xem một lúc nữa có thể ăn một bữa cơm với Lục Yến Thần hay không.
 
Suy nghĩ của cô rất đơn giản, lúc trông thấy anh, dường như chỉ có ăn cơm cùng nhau mới có thể quang minh chính đại ở chung với anh lâu như vậy thôi.
 
Ngay lúc cô đã gõ xong chữ, chuẩn bị đưa cho Lục Yến Thần xem thì người kia đột nhiên quay đầu: "Dẫn em đi gặp một người."
 
Khương Dư Miên ngẩng đầu nhìn anh chằm chằm, tương đương như đang hỏi: Ai?
 
Lục Yến Thần đưa cô đến một bệnh viện.
 
Trong phòng bệnh đặc biệt, một người đàn ông mặc đồng phục bệnh nhân đang nằm trên giường không nhúc nhích, chỉ có trái tim đang đập chứng minh gã còn sống.
 
Khương Dư Miên không thích bệnh viện, bước vào trong loại hoàn cảnh thế này khiến lòng cô không thoải mái, cô đi theo bên cạnh Lục Yến Thần, chậm rãi trốn đến phía sau anh, giống như có thể mượn bóng dáng cao lớn của anh để nấp đi.
 
"Miên Miên."
 
Có đôi khi, Lục Yến Thần sẽ gọi nhũ danh của cô, có đôi khi sẽ gọi tên đầy đủ, nhưng tiếng gọi này lại khiến cô kháng cự.
 
Dường như cô dự cảm được, Lục Yến Thần sẽ để cô làm một chuyện mà cô không muốn làm.
 
Lục Yến Thần hỏi cô: "Có muốn đi xem người kia một chút không?"
 
Khương Dư Miên nhìn xem anh, không biết mình nên đáp lại là muốn hay không muốn.
 
Lục Yến Thần thẳng thắn nói với cô: "Có lẽ, người kia có liên quan đến việc em mất đi ký ức và nguyên nhân em không có cách nào nói chuyện."
 
Ánh mắt của Khương Dư Miên rung động, cô lui về sau một bước. Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé. 
 
"Có muốn đi gặp gã hay không tự em quyết định đi." Lục Yến Thần nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong trẻo kia của cô, tiếp tục nói: "Không thăm thì bây giờ chúng ta đi ngay. Thăm thì anh sẽ đi cùng với em."


 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện