Sau khi Cố Tử Yên lên xe, anh mới quay lại đón Vu Y Cơ.
Vu Y Cơ lên xe xong thì bảo: “Tử Yên, cháu thấy Kình Hiên chăm sóc cháu ghê chưa.
Đưa cháu lên xe trước rồi mới quay lại đón người mẹ này.
Ôi đúng là thiên vị mà, đến khi hai đứa kết hôn chắc trong mắt nó không có bác luôn mất.”
Ý cười trên môi Cố Tử Yên càng lúc càng rõ, cô ta sợ Vu Y Cơ lại trêu chọc mình nên đổi chủ đề, quay sang hỏi Phó Kình Hiên: “Đây là xe của trợ lý Trương đúng không anh?”
“Ừ.” Phó Kình Hiên đảo mắt, trầm giọng trả lời: “Trợ lý Trương mang xe anh tới cửa hàng 4S bảo dưỡng rồi.”
“Bảo sao anh lại đi xe anh ấy tới đón em và bác gái.”
Lúc này Vu Y Cơ cũng nói xen vào: “Mẹ nghe Tử Yên nói hôm nay con bàn chuyện hợp tác với đối tác ở sơn trang Hồng Mai, còn mang đồ ăn truyền thống ở đó về cho Tử Yên.
Con mua mấy hộp vậy? Cho mẹ thử miếng đi.”
Lúc đó Phó Kình Hiên muốn xác nhận người ở trong phòng bao của sếp Lương có phải Bạch Dương không, sau đó anh cùng cô rời khỏi sơn trang luôn.
Vì thế anh đã quên mất chuyện mua đồ ăn này.
Phó Kình Hiên nói: “Con bận chuyện công việc quá nên quên mất, nhưng con có số điện thoại của sếp bọn họ, ngày mai con bảo họ gửi vài hộp về nhà cho.”
“Con nhìn con đi, thật là.” Vu Y Cơ quở trách: “Tử Yên ra ngoài mua sắm luôn nhớ đến con, mua cho con cái này cái kia, còn con có mỗi đồ ăn vặt thôi cũng quên mua cho người ta.”
Sau khi mắng xong, bà ta lại kéo tay Cố Tử Yên, cười híp mắt bảo: “Tử Yên, tối nay ở lại nhà bác ăn cơm đi.
Cháu mới hồi phục sức khoẻ, bác nấu canh bồi bổ cho cháu.”
Cố Tử Yên cười nhẹ: “Cảm ơn bác.”
Lúc này điện thoại trong túi Cố Tử Yên rung lên vài lần.
Cô ta mở ra xem, nhìn thấy nội dung tin