Phía trước, Từ Trường Khanh đột nhiên dừng cước bộ, chuyển thành thủ thế, Cảnh Thiên chưa kịp phản ứng thì bụi cỏ bên trái đã vang lên tiếng sột soạt. Trong giây lát, một thân ảnh lóe lên, cái bóng kỳ quái đó từ bụi cỏ nhanh như chớp nhảy về phía chân núi. Cảnh Thiên chỉ cảm thấy hoa mắt, thân thể đã lăng không bay lên, bên tai nghe được tiếng gió thổi vù vù, mặt hắn bị gió quật cho méo xẹo, cổ tay bị giữ chặt lấy, cho thấy Từ Trường Khanh đã mang mình đuổi theo nhân vật thần bí kia.
Gió mạnh tựa dao sắt cắt qua mặt, Cảnh Thiên vừa định há miệng kêu đau, liền bị quăng xuống đất, tê tái đến tận xương. Cảnh Thiên liều mạng rên lên: “Từ Trường Khanh! Ngươi cư nhiên dám vứt ta…” Lời còn chưa nói hết đã tranh thủ hôn mê.
Đến khi tỉnh lại, hắn phát hiện mình đang bị đặt trong một tòa thạch động trống trải, bên cạnh, cây đuốc to như nắm tay, giường đá ghế đá đều khắc hoa văn. Giữa thạch động là một cây thạch trụ thật lớn, trên đó là vô số hình phi ưng màu đen, đường nét cổ đại, giống như hoa văn từ thuở hồng hoang. Những thứ này bề ngoài có vẻ hao mòn, tựu chung vẫn có thể cảm nhận được khí phách cường đại.
Từ Trường Khanh đâu? Không phải y mang theo ta truy đuổi nhân vật kỳ bí kia sao? Sao ta lại ở đây?
Đậu Phụ Trắng ở nơi nào?
Vào lúc này, một âm thanh nữ tử vang lên: “Ngươi tỉnh rồi?” Bên trong động xuất hiện một bóng người – một thân ảnh nữ nhân, thắt lưng mảnh khảnh, thanh thoát mềm mại, mặc dù không rõ ngũ quan, nhưng có thể thấy bên tai là một đôi ngọc thạch linh đang. Đôi hoa tai này màu sắc ánh kim, theo bước chân nàng mà lấp lánh, âm thanh cũng thập phần dễ nghe.
Suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Cảnh Thiên chính là, tại một nơi như thế này còn có thể xuất hiện một nữ tử thanh xuân, kỳ quái!
“Cô nương là?”
Đợi nữ tử này đi vào đến nơi, Cảnh Thiên mới phát hiện, nàng không phải cô nương, chí ít cũng bốn mươi rồi, năm tháng lưu lại khóe mắt nàng vô số nếp nhăn. Gương mặt của nàng cũng ngăm đen chứ không hề mỹ lệ, đáng sợ nhất là, trên mặt nàng còn có không biết bao nhiêu hình xăm, dữ tợn mà cuồng dã. Nàng ăn mặc lại càng giản đơn, chỉ có một cái váy sơ sài, vì thế Cảnh Thiên có thể nhìn thấy, hình xăm trên mặt trườn xuống, đi đến tai, đi đến ngực… làm hắn sởn tóc gáy, không rét mà run. Nhưng mà, ngũ quan của nàng mặc dù không rõ nét, nhưng lại có phần chất phác, nàng cười lên trông rất ấm áp, rất thoải mái.
Cảnh Thiên chột dạ không biết đây là nơi nào, nữ tử này có phải đối tượng bọn họ vừa truy đuổi?
Bên trong động im ắng, đối phương tựa hồ không vội vã nói chuyện, chỉ nghiêng đầu đánh giá Cảnh Thiên, loại hành động này khiến hắn hơi sợ, liền ho lên một tiếng: “Xin hỏi, khụ khụ, bà là…”
Nữ tử chưa kịp trả lời, chợt nghe một tiếng “meo” – một con vật thình lình nhảy ra, nhìn chằm chằm Cảnh Thiên không chớp mắt. Con vật này khá giống mèo hoang, tròng mắt lưu chuyển, cái đuôi xù ra, trên cổ còn có một cái vòng màu bạc.
“Nó tên là Phỉ Phỉ, thông minh hiểu ý, là sủng vật của Cửu Lê tộc chúng ta, nuôi thú vật có thể tiêu trừ u sầu, nó sống qua ba ngàn năm, cũng sắp trưởng thành rồi.”
Cảnh Thiên nghe vậy, mở to hai mắt.
“Cô nương nói, nói cái gì? Ba ngàn năm? Con vật nhỏ này sống ba ngàn năm? Lại vẫn chưa trưởng thành?”
“Đúng vậy, Phỉ Phỉ phải ba ngàn năm mới có thể trưởng thành. Được rồi, ta là Vũ La, hơn nữa cũng không phải cô nương, con cái ta so với ngươi có khi còn lớn tuổi hơn.”
Cảnh Thiên hít vào một trận lãnh khí, nhìn con vật nhỏ bé bộ dáng khó coi, nguyên lai sống ba ngàn năm, trách không được, chắc thành tinh luôn rồi!
“Vị đại… tỷ này, ta ngủ ở đây bao nhiêu canh giờ rồi, người có thấy bạn của ta không?”
“Bao nhiêu canh giờ?” Nữ tử tên gọi Vũ La nghiêng đầu suy nghĩ một lúc lâu, tựa hồ đây là câu hỏi rất khó trả lời, một lát mới do dự nói: “Ta nghĩ không lâu lắm đâu, được rồi, ngươi không cần lo lắng cho bạn của ngươi, hắn cũng ở chỗ này nghỉ ngơi.” Cảnh Thiên trong lòng nhẹ nhõm, đang định hỏi Từ Trường Khanh ở nơi nào thì một thân ảnh bạch sắc đã xuất hiện ở cửa động. Ngực Cảnh Thiên kích động, tuy rằng không phải hắn tưởng nhớ sâu sắc vị Thục Sơn đại đệ tử quy củ khuôn phép này, nhưng tại đây một nơi thần bí khó lường, có một người bạn bản lĩnh cao cường vẫn hơn là một mình trơ trọi.
Cảnh Thiên chưa kịp lên tiếng, ngoài động đã vang lên một tiếng “đoàng” thật lớn, sắc mặt Từ Trường Khanh đại biến. Tiếp theo, tiếng sét nổ liên tiếp, cả thạch động kịch liệt rung lắc, bầu trời ngoài kia vô số tia chớp xẹt qua, từ sâu trong nền đất nổ vang một tiếng, như cự thú thời tiền cổ rít gào rống giận.
Từ Trường Khanh không nói một lời, vọt tới tóm lấy vai Cảnh Thiên, kéo thẳng ra ngoài thạch động. Cảnh Thiên giãy dụa quay đầu lại hét: “Vẫn còn một người trong đó chưa ra, Từ Trường Khanh ngươi không phải Thục Sơn đại hiệp sao, làm thế nào lại không có nghĩa khí như vậy!” Nhưng mà, giữa lúc sơn băng địa liệt, âm thanh Cảnh Thiên rất nhanh bị tiếng gió cuốn đi, Từ Trường Khanh vẫn lôi hắn thẳng ra ngoài động, tiếp theo cùng hắn ngự kiếm bay đi.
Nghe bên tai gió rít từng hồi, trước mắt sét đánh ngang dọc, Cảnh Thiên lúc này cũng biết giữ thể diện, không ngất đi nữa.
Chẳng biết