Tịch Mịch Thâm Cung Phi Đề

Chương 11: Bạo (1)


trước sau

Tiết trời tháng tư của Phán quốc quả là mới mẻ và dễ chịu. Rời xa những cơn mưa chợt đến chợt đi, những giọt sương và hương mai, hương đào giăng mắc trên các vòm cây, mỏm đá của tiết xuân mơ màng, mùa hạ đến bất chợt như cái chạm nhẹ làn môi mềm ấm của đất trời. Bầu trời trong veo xanh biếc nay đã được quàng lên một lớp nhiễu đào mỏng mịn, vẽ nên màu sắc ửng hồng của ánh sáng điểm xuyết cái rực rỡ lung linh của tia nắng đầu mùa. Tất cả cảnh vật đượm trong cái mềm mịn như tơ, hồng hào và ấm áp.

Đã tròn một tháng kể từ khi Trịnh quốc Đoản Hoa công chúa bước chân tới Khiết Dương thành Phán quốc, tiến vào chính điện Thanh Vân nhận sắc phong trở thành Đoản Hoa phi của Vũ Triều đế. Tống Ý Thiên ngẫm nghĩ cũng cảm thấy khá bất ngờ, bởi một tháng vừa qua, nàng sống cũng không đến nỗi tệ. 

Ngay từ khi nhập cung, nàng đã bị Hứa Dĩ Phàm vũ nhục ngay tại lễ đại hôn trước mặt toàn thể triều thần và hậu cung, lại thêm thái độ của hắn, thậm chí không tới tân phòng đêm đó, cũng như chưa hề triệu nàng thị tẩm trong suốt thời gian qua đã khiến những lời bàn ra tán vào, dè bỉu mỉa mang nàng xôn xao không ít. Nhưng chẳng phải như vậy càng tốt hay sao. Tống Ý Thiên nàng chẳng hề có tình cảm với nàng phu quân, lại càng không muốn phải tranh đấu thụ sủng trong cái chốn thâm cung đáng sợ này. Nàng càng bị khinh thường, đám người kia lại càng không bận tâm để nàng vào trong mắt. Nàng không được sủng ái, cũng là cách duy nhất để thầm lặng sống bình an.

Vả lại dù sao, nàng cũng ngồi ở tước phi, là cung chủ một cung, lại được thái hậu vài lần ra mặt thương yêu, tuy không được đám hạ nhân Nội vụ phủ chăm sóc vồn vã, nhưng cũng coi như không có điểm gì thiếu thốn. Hơn nữa, nàng cũng không thể nhìn được những kẻ nịnh bợ xun xoe, chẳng phải sống như thế này cũng tốt sao. Tống Ý Thiên đã không còn như khi mới bước chân tới Phán quốc cung, không còn sầu não với cái thực tế về một cuộc đời bị giam lỏng sau bốn bức tường nữa. Hàng ngày rảnh rỗi, nàng mở rương sách mang từ Trịnh quốc ra đọc, lại cùng đám người trong Khâm Nhân cung xuống thiện phòng chuẩn bị món này món kia. Thỉnh thoảng, nàng còn lấy cuốc, xẻng ra hoa viên trồng trọt, ban đầu đám Linh Lung, Tiểu Liên Tử cũng phát hoảng mà sốt sắng can ngăn, nhưng rốt cục nói vạn lần khồn được, cũng đành bỏ cuộc mà lẽo đẽo theo nàng ra vườn cuốc đất.

Thính Phong uyển- hoa viên trong Khâm Nhân cung đúng như tên gọi, với những hòn non bộ kì vĩ xen kẽ nhau đưa gió lùa qua tạo nên những âm thanh thanh thuý tuyệt mĩ, tô điểm bằng tiếng xào xạc của những cây hoa lê. Nhưng đã sang mùa hạ, lê tàn, gió mạnh, khiến phong cảnh dường như có phần hơi đìu hiu, lại thêm Khâm Nhân cung rộng lớn như vậy, không tính nàng và Tâm Liên thì cũng chỉ có sáu cung nhân, không khỏi quạnh quẽ. Tống Ý Thiên quyết định chọn ra mấy cây thuốc, lại cho người đi nhận ở Nội vụ phủ mấy gốc hồng phong lá đỏ, coi như đổi sắc cho Khâm Nhân cung.

Tới giờ thìn, mặt trời dần lên cao, cũng khiến người ta nóng tới chảy mồ hôi. Tống Ý Thiên dừng cuốc đất. Nàng rút khăn tay bên người ra lau mồ hôi vương đầy trên vầng trán nguyệt, khẽ lắc đầu cười. Đúng là bản tính khó rời, cho dù thích thú đến đâu, thể chất người Trịnh quốc quanh năm mát lạnh, lại thêm nàng bình sinh từ nhỏ đã rất nhạy cảm với nhiệt khí, khiến nàng mệt bở hơi tai. 

Linh Lung hai tay sách hai thùng nước đặt xuống bên cạnh Tống Ý Thiên, lấy chiếc quạt tròn uyển nghi giắt sau lưng ra quạt cho nàng, nhẹ nhàng nói: "Vốn những việc như thế này, nương nương có thể sai chúng nô tỳ làm cũng được, đâu cần phải đích thân ra đây làm khó bản thân cơ chứ. Người đường đường là Đoản Hoa phi lại chính mình cuốc đất, trồng cây, người bên ngoài biết được chắc chắn sẽ coi  nương nương và Khâm Nhân cung không ra gì mất"

Tống Ý Thiên xắn hai ống tay áo lên, để lộ làn da vốn trắng trong như ngọc nay đã đỏ ửng lên vì ánh nắng. Nàng chậm rãi rải những hạt giống mã đề xuống dải đất tơi xốp vừa được xới,
lại lấp đất lại rồi múc một gáo gỗ nước, dùng tay vẩy lên trên: "Khi còn ở Trịnh quốc, ta từng cùng với nhũ nương và Tâm Liên đi giặt quần áo, rồi nấu ăn, dọn dẹp, trồng cây. Ngoài thời gian học hành, cũng không có quen ngồi một chỗ được kẻ hầu người hạ chăm bẵm. Không cần quan tâm kẻ khác nghĩ gì, chúng ta quản không được nhiều như vậy. Vả lại trong cung ít thú vui, có thể cùng các ngươi làm việc như vậy làm ta thoải mái không ít. Ngươi xem cách ta trồng mã đề, rồi chút nữa hướng dẫn mấy tiểu nô tài tới đây làm tiếp. Mã đề tính mát, vị ngọt lại dễ trồng, mùa hạ chế nước uống tiêu nhiệt, giải độc, cho cả Khâm Nhân cung uống, vừa tiết kiệm, cũng có thể thay thế thứ trà giải khát khó trôi mà Nội vụ phủ phân cho các ngươi"

"Vâng, nô tỳ nhớ rõ" Linh Lung đáp rồi trầm mặc một lúc, cuối dùng nhỏ giọng nói: "Nương nương không cần lo cho kẻ trên người dưới Khâm Nhân cung. Là phúc của tất cả chúng nô tỳ mới được hầu hạ một chủ tử tốt luôn suy nghĩ cho người khác như nương nương, làm sao chúng nô tỳ có thể làm phiền nương nương chỉ vì một món trà chứ. Còn về bổng lộc, bạc hàng tháng của cung chúng ta vẫn luôn đủ dùng không bị cắt xén, mà người từ khi tới Phán quốc lại chưa hề chi tiêu một chút gì quá tay cho phục trang, phấn son hay đồ dùng sinh hoạt. Nương nương, người không cần lo nghĩ quá nhiều"

Tống Ý Thiên mỉm cười, nắm lấy tay Linh Lung: "Qủa đúng là cô cô, ngươi luôn biết ta đang suy nghĩ chuyện gì. Chỉ là quả thực, ta thân cô thế cô, của hồi môn tuy bây giờ dư dả nhưng cũng không thể chu cấp cho ta sống cả đời. Bất quá ngươi chắc cũng đã nghĩ qua rồi, với vị thế của chúng ta bây giờ, sớm muộn gì rồi đám người Nội vụ phủ kia cũng sẽ không biết điều mà cắt xén đi. Ngươi thấy đấy, giờ tuy không dám động tới ta, nhưng những thứ đồ các ngươi được phân cho đều là hàng thứ phẩm ngay cả với nô tài. Bởi vậy, vẫn là nên tiết kiệm một chút, ta cũng không phải là cần chi tiêu xa hoa"

Hà Linh Lung nhìn Tống Ý Thiên hồi lâu, bỗng sống mũi cay cay. Bảy tuổi nhập cung, nay đã gần ba mươi năm sống trong cảnh cúi đầu vâng mệnh người khác, nàng chưa từng thấy được có một vị phi tần chủ tử nào lại giống như Tống Ý Thiên. Nàng có nhan sắc kinh tuyệt thế gian, vừa như một tiên tử giáng trần lại có cái hồ mê khiến bất cứ ai cũng phải say đắm, nhưng nàng lại lựa chọn che giấu đi thứ thường được coi là bảo bối của nữ nhân đó, để đổi lấy những ngày tháng bình lặng trong bốn bức tường Khâm Nhân cung. Nàng có sự thông minh cùng với khí độ điềm tĩnh đến kinh ngạc, tới độ Linh Lung không thể tưởng được lại xuất hiện ở một vị công chúa mới mười bảy tuổi đời; ấy vậy, Tống Ý Thiên lựa chọn không tranh không đấu, ẩn mình trước mọi cám dỗ hậu cung. Nhưng hơn hết, nàng ân cần với tất cả những kẻ hầu người hạ xung quanh. Nàng không hề coi họ là "hạ nhân", mà là những người đồng hành, gọi là "bằng hữu".

Linh Lung quỳ sụp xuống trước mặt Tống Ý Thiên, giọng khẽ run run: "Hầu hạ nương nương là phúc trăm ngàn đời của nô tỳ, xin người chớ nhọc lòng". Tống Ý Thiên vội vã đỡ nàng lên, chậm rãi lắc đầu: "Đừng nói vậy, chỉ là ta không muốn các ngươi theo ta chịu khổ thôi. Cũng không còn sớm, ngươi cùng Tâm Liên và mấy nô tài đi chuẩn bị thiện trưa đi, để lại Tiểu Liên Tử với ta là được rồi, cũng nói hắn xách thêm cho ta một gánh nước tới đây. Còn một chút nữa là xong, ta muốn tự mình làm cho hết". Linh Lung gật đầu, tiến ra phân phó đâu vào đấy rồi đi chuẩn bị bữa trưa.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện