Manuel Ngô và Trần Cảnh Chiêu trở về tịnh thất vào lúc hai giờ rưỡi chiều.
Biết Quý Tâm bị đau cột sống và đã từng trải qua một lần phẫu thuật, hai người bèn hùn tiền mua tặng ông một tấm nệm mỏng.
Đường xa dốc cao, bước chân của hai người như muốn hằn sâu dưới nền đất xứ thiêng An Giang.
Vừa đi, hai người vừa lắng nghe bản nhạc "Giòng An Giang" do Ánh Tuyết trình bày:
"Giòng An Giang sông sâu nước biếc
Giòng An Giang cây xanh lá hát..."
- Nhạc sĩ Anh Việt Thu còn có bản "Đẹp Bạc Liêu", tiếc là không mấy người mến chuộng và biểu diễn.
- Trần Cảnh Chiêu lấy khăn giấy chậm mồ hôi nơi cổ và ngực áo.
Châu Lợi đứng tựa lưng vào gốc cây bồ đề xanh tốt mà ngắm nhìn biển mây trên cao.
Dáng vẻ khỏe khoắn và trẻ trung của ông thật khiến người khác tin rằng ông đã ngoài sáu mươi.
- Hoan hỉ đón các thí chủ trở lại tịnh thất.
Trưởng lão ngỏ lời mời hai vị tới sân sau uống trà chiều, luận đạo.
- Thưa quý Tỳ-Kheo, tôi muốn hỏi tại sao Đức Phật lại không cho phép trữ thực phẩm và nấu nướng? - Trần Cảnh Chiêu cất giọng hỏi:
Châu Lợi nhã nhặn nói:
- Tôi sẽ đọc cho thí chủ nghe một bài Kinh Pháp Cú trong cuốn "Tích truyện Pháp Cú" do Hòa thượng Thích Minh Châu dịch thuật và biên soạn:
"Tài sản không chất chứa
Ăn uống biết liễu trì
Tự tại trong hành xử
"Không, vô, tướng, giải thoát
Như chim giữa hư không
Hướng chúng đi khó tìm."
Còn về chuyện tăng sĩ không được phép nấu nướng được thuật lại trong một tích truyện sau:
Tuổi tác càng cao, sức khỏe của Như Lai ngày càng không tốt, cái thân xác phàm mà tâm thức Ngài đương nương trú cũng đã đi qua hơn nửa người nên dĩ nhiên Ngài phải già yếu như bao ông lão khác.
Tôn giả Ananda thấy thế, lòng đau buồn khôn xiết, nên tìm một người tâm sự.
Người này mách rằng nên nấu cháo gạo nếp, ăn vô bổ lắm.
Tôn giả liền đi tìm nguyên liệu, rồi bắt tay vào nấu cháo.
Đức Phật nhìn tô cháo nghi ngút khói, Ngài vừa mỉm miệng cười vừa lắc đầu, và nhẹ nhàng khuyên người thị giả đức hạnh rằng tăng sĩ không được phép nấu nướng.
Sân sau nằm cạnh bìa rừng, quanh năm không vắng tiếng chim hót véo von.
Không có bàn ghế chi sất, mỗi lần ra đây ngồi các tăng sĩ sẽ trải chiếu.
Vuông sân rộng chừng mười mấy mét vuông, mặt sân được lót bằng các tấm đan xi-măng nặng trịch.
Bao bọc lấy vuông sân là bồn hoa dung dị, trong bồn không chỉ trồng bông mà còn trồng cây, đếm sơ thì có bồ đề, sanh, Vô Ưu, Sala, xoài,...!
- Mỗi một loài cây được trồng ở đây đều gắn với các tích truyện về cuộc đời Phật Tổ Như Lai.
- Châu Lợi miết tay lên thân cây xoài đã qua mùa; lạ thay, chẳng có con kiến vàng nào tới cắn ông.
Hai trong số bảy tăng sĩ là người ngoại quốc: Một người là Bắc Âu và người kia là Phi Châu.
Trước ánh nhìn kinh ngạc của hai thí chủ Kito, hai vị Tỳ-Kheo chỉ biết mỉm miệng cười.
- Thầy chưa ra hả các anh?
- Thưa huynh trưởng, vẫn chưa.
- Một người tăng sĩ vóc dáng nhỏ thó đại diện chúng Tăng đứng ra trả lời.
Châu Lợi trải thêm một tấm chiếu cho rộng chỗ ngồi.
Hai người theo Chúa và Quý Tâm sẽ ngồi ở đấy với Châu Lợi.
Trên đầu họ là tán cây Sala nở hoa tím biếc.
Trần Cảnh Chiêu nhớ tới câu nói rất nổi tiếng trong cộng đồng mạng gần đây, bèn tò mò đặt câu hỏi:
- Thưa các Tỳ-Kheo, mọi người nghĩ sao về câu nói "Con gái là người tình kiếp trước của cha" và ngược lại?
Người tăng sĩ Bắc Âu từ tốn đáp:
- Đấy là một câu nói vô cùng sai lạc và phản cảm.
Người viết ra câu nói đó ắt hẳn chưa từng hiểu rõ Luân Hồi, Nhân Quả, Nghiệp Duyên, Phước Điền,....!nên mới phát biểu một câu đầy tính quy chụp nhường thế.
Người tăng sĩ có đôi mắt mí lót tên gọi Phú Lâm góp lời:
- Một số bạn trẻ tìm hiểu Phật Giáo qua "Tây Du Ký" và các phim truyện tình cảm của xứ Tàu, dẫn đến Chánh Pháp của Như Lai bị thay thế bằng tà pháp do con người đơm đặt và thổi phồng ra.
Manuel Ngô toan mở bản nhạc đang thịnh hành trong cộng đồng mạng, thì Châu Lợi đã lên tiếng:
- Tôi đoán người sáng tác ca khúc có yếu tố liên quan tới Phật Giáo rất nổi tiếng gần đây chưa từng đọc qua Kinh Phật Nguyên Thủy.
Nhất là chưa từng đọc qua những điển tích về cuộc đời Thánh Tăng Ananda.
- Xin ông nói cho con hiểu.
- Tôn giả Khánh Hỷ có vẻ ngoài tuyệt sắc, tánh nết dễ gần và vô cùng tốt bụng, trong suốt quãng đời tu hành luôn tận tâm tận lực vì Phật Giáo và Đấng Thế Tôn.
Một hôm, tôn giả đi ngang qua một ngôi làng nhỏ, tính ghé một nhà nào đó xin chút nước thì thời may gặp được một cô gái hạ tiện đang kéo gàu lấy nước từ dưới một cái giếng, ông bèn mở miệng xin cô một ít nước để uống.
Ban đầu cô không dám lại gần ông, vì thể theo xã hội Ấn Độ cổ, hay nên gọi là xứ Diêm-Phù-Đề, thì gia đình cô thuộc giai cấp nô lệ nên không được phép tiếp xúc "ngang bằng" với những người thuộc giai cấp cao hơn.
Nhưng ông đã thuyết phục và giảng giải cho cô hiểu tính bình đẳng giữa hai người, nên cuối cùng cô cũng mạnh dạn làm trái quy tắc và hủ tục thời ấy để mà bước lại gần và rót nước vào y bát của ông.
Đây là lần đầu tiên trong đời Ma-Đăng-Già được gặp gỡ một người thanh niên cư xử lịch sự và nhỏ nhẹ với mình đến thế, không những vậy người đó lại có dung mạo phi phàm, vì thế cô bắt đầu nảy sinh tình cảm với Thánh Tăng.
Thấy con gái càng ngày càng tiều tụy, mẹ của cô bèn hỏi han cớ sự nhưng cô nhứt quyết không tiết lộ nguyên nhân, bà chỉ biết ra sức tẩm bổ và sắc thuốc thang cho con gái cưng.
Cho tới một ngày, cô vì quá đau buồn mà ngả bệnh nặng, thân hình gầy rộc không còn mấy sức sống.
Mẹ của cô năn nỉ hết lời cô mới chịu khai ra sự tình.
Ban đầu bà còn khuyên lơn cô suy nghĩ lại, nhưng tình thương mãnh liệt của người mẹ đã khiến bà trở nên dại dột.
Để cứu con gái mình, bà quyết định giúp nó bỏ bùa mê thuốc lú chiếm đoạt Thánh Tăng.
Một ngày như mọi ngày, Thánh Tăng ôm y bát đi vào thành khất thực.
Bỗng tôn giả nghe thấy có người gọi mình, rồi vô thức đi theo tiếng gọi đó mà đến thẳng nhà Ma-Đăng-Già.
Các dị bản không thống nhất, chỗ thì nói Văn Thù Bồ-Tát đã giúp tôn giả thoát khỏi ấn chú của bà mẹ, chỗ thì bảo do Như Lai giúp đỡ, chỗ lại kể là do Thánh Tăng tự thoát được.
Sau khi thoát được sự ràng buộc của bùa ngải, tôn giả đã chạy một mạch về tịnh xá và trình Đấng Thế Tôn.
Kể từ hôm đó, hễ Thánh Tăng ra ngoài khất thực là Ma-Đăng-Già lại đi theo sau lưng.
Ban đầu tôn giả còn im lặng, nhưng tới một ngày nọ, ông không chịu đựng nổi nữa, bèn bỏ ngang việc khất thực rồi hấp tấp chạy về tịnh xá; cô ta cũng chạy theo ông.
Phật Tổ đã hỏi Ma-Đăng-Già rằng cô yêu tôn giả Ananda ở điểm nào, và cô ta đã đáp là từ trong lẫn bên ngoài, cái gì của tôn giả cô đều thương mến hết.
Phật hỏi nếu ở gần tôn giả mà phải xuất gia thì cô có chịu không.
Và cô đã đồng ý cạo đầu đi tu.
Ít lâu sau, cô đã chứng đắc quả vị A-La Hán, trước cả Thánh Tăng.
Vị Tỳ-Kheo đã ngoài sáu mươi ngừng kể.
Ông hướng mắt nhìn vòm trời rực rỡ nắng Thu một đỗi, rồi khẽ khàng nói:
- Nên những gì mà tác giả ca khúc ấy viết ra không hề đúng với kinh sách nhà Phật.
Vị Tỳ-Kheo Phi Châu ngỏ ý góp thêm một điển tích về Thánh Tăng Ananda, hai người Kito hữu vui vẻ chấp thuận.
Chú bèn hắng giọng, rồi thuật lại bằng giọng tiếng Việt rành rẽ:
- Sau khi Đấng Thế Tôn nhập diệt, công việc...!Để nói cho hai thí chủ Kito dễ hiểu, tôi sẽ sử dụng chữ "truyền đạo"...!Chuyện truyền đạo được giao cho Trưởng lão Đại Ca-Diếp, Ananda, Ưu Đà Ly, Kiều Trần Như và một số vị khác.
Một hôm nọ, trong lúc tôn giả Ma Ha Ca Diếp đang truyền đạo, có một Tỳ-Kheo Ni bỗng càu nhàu: "Sao ông này ham nói quá, không chịu để cho vị Trưởng lão đẹp trai kia thuyết giảng." Không cần phải nói cũng biết tôn giả Ananda khó xử thế nào; sau khi buổi thuyết pháp kết thúc, Thánh Tăng đi tìm vị Tỳ-Kheo Ni ấy giảng giải và khuyên lơn cô đừng mang tư tưởng nhuốm mùi bóng sắc thế gian như vậy nữa.
Ngoài ra, trong cuộc đời tu tập, Thánh Tăng còn bị một Tỳ-Kheo Ni khiêu gợi và đủ thứ chuyện "oan thấu Trời xanh" vì vẻ ngoài tuyệt sắc của mình.
Chợt có tiếng cửa mở, rồi kéo theo sau là tiếng baton nện xuống nền gạch rêu phong hoài cổ.
- Hoan hỉ đón hai vị thí chủ Kito đến với tịnh thất.
Trưởng lão đã gần trăm tuổi, dáng người gầy gò và cái lưng còng xuống như con tôm.
Đặc biệt, đôi tai của cụ giống hệt tai Phật.
- Quý Tâm, lại đây.
Quý Tâm di chuyển bằng cách quỳ gối mà lết lại gần cụ.
- Ta đã nói trước với con rồi mà Quý Tâm...!
- Con biết mình đã phạm tội vọng ngữ và phá giới rất nặng, thưa thầy.
Trưởng lão xoa đầu Quý Tâm như người mẹ hiền vỗ về đứa con vụng dại.
- Phụng sự chúng sanh cũng là cúng dường Chư Phật.
Gieo thiện tri thức là một hành động rất tốt đẹp và đáng hoan nghênh.
Nhưng cần phải cẩn thận lời ăn tiếng nói, đừng để Ngũ Uẩn vấy bẩn con đường tu tập của con.
Tùy duyên, con hiểu không?
- Con biết, nhưng con không làm được.
Trưởng lão khẽ gật đầu, tỏ vẻ đồng cảm với người đệ tử Út:
- Con còn một món nợ nữa, không thể trốn tránh.
Cảnh bình yên trên đời, không dễ có trên đời.
"Cảnh" đã diệt, "Bình" trở thành "Hỗn", và "Yên" không còn đúng như tên gọi.
Con không nhanh tới sửa sang khu vườn ấy lại, "Bình Yên" sẽ biến mất nốt.
Trần Cảnh Chiêu càng lúc càng cảm thấy hoang mang.
Tại sao người tăng sĩ nào cũng có thuật đọc tâm, anh chưa kịp mở miệng thì đã được nhận câu trả lời đúng như sở nguyện và vô cùng dễ hiểu?
Như hiểu viên pháp y nghĩ gì, Trưởng lão vuốt chòm râu bạc phơ và nói:
- Một số vị trụ trì có chữ Thích đứng trước pháp danh đã phạm giới nhà Phật rất nghiêm trọng, vậy mà không một tín đồ nào dám lên tiếng chỉ ra.
Trần Cảnh Chiêu đang suy nghĩ xem những vị tăng sĩ Theravada này có gì khác với những vị tăng sĩ mà anh từng thấy trên kênh tin tức xã hội thì Trưởng lão đã giải đáp cho anh.
- Những người đã quy y Tam Bảo không được phép nằm giường cao, ngồi chỗ sang, sử dụng đồ vật quý giá, cũng như không được xức dầu thơm hay chải chuốt, chưng diện.
Chưa kể đến còn phải đi chân đất và không được bỏ mứa thực phẩm cúng dường.
Và vô vàn giới luật khác nữa.
Châu Lợi bỗng lên tiếng nói thay Thầy mình:
- Tôi có xem một đoạn băng quay một vị trụ trì rất nổi tiếng, ông ta ngồi cái ghế bằng gỗ quý chạm trổ rất đắt tiền, xung quanh bàn viết trang trí hoa hòe hoa sói, trần nhà đúc thạch cao sang quý.
Còn ngôi chùa thì tọa lạc trên núi, sau khi đã đốn sạch cây cối.
Trong khi Đấng Thế Tôn ban hành giới cấm chặt cây.
Ngày xưa Đấng Thế Tôn ngồi giảng đạo thế nào à? Ngài ấy ngồi xếp bằng trên một cái bệ bằng đá hoặc bằng gỗ.
Chỉ có vậy thôi.
Qua Nhật thì tăng sĩ bỗng nhiên được phép cưới vợ, qua Tàu thì chế ra đủ thứ kinh sách, nhân vật và chi tiết không có trong giáo lý nhà Phật, qua tới Nước mình thì bày thêm trò gọi hồn, lập đàn giải hạn.
Đấng Thế Tôn đã từng dự ngôn rằng Phật Giáo sau này sẽ bị hủy hoại bởi chính người trong Tăng đoàn, và quả đúng thế thật.
Manuel Ngô hỏi:
- Thưa cụ, đạo Phật có người đứng đầu như Đức Giáo Hoàng trong Công Giáo không?
- Phật Tổ đã căn đi dặn lại rằng sau khi Ta đi, hãy lấy Chánh Pháp của Ta làm giáo chủ, chứ Ngài không bổ nhiệm ai làm giáo chủ hết.
Nhưng đáng buồn thay, Ngài vừa mới nhập diệt không bao lâu, vì bất đồng quan điểm, trong Tăng đoàn đã chia rẽ thành hai hệ phái: Phái Bảo Thủ của Trưởng lão Đại Ca-Diếp và phái Tân Tiến của nhóm Vajjiputta.
Như Lai không muốn có giáo chủ Phật Giáo.
Vì Phật Tổ sợ hệ lụy từ sự lạm quyền của những người giáo chủ tương lai, cũng như sự ỷ lại về mặt tâm linh và tu tập của những người Tăng - Ni và giới Phật Tử.
Nếu muốn bước chân đến Niết Bàn, thí chủ phải tự thắp đuốc mà đi và hành trì Giới Luật một cách nghiêm chỉnh, chứ không phải dựa hoàn toàn vào lời giảng của Tăng - Ni.
- Bằng cách nào, thưa cụ?
- Phật Tổ đã trao cho mọi tín đồ tấm bản đồ đến Niết Bàn.
Thay vì tập trung một đường mà tiến, anh lại dừng chân nghe ngóng, ngó nghiêng; rồi hễ thấy ai có tài lạ hoặc nói xa nói gần, anh lại hoài nghi hay thay đổi lộ trình theo ý mình hoặc ý kẻ lên tiếng.
Tới chừng anh bị lạc đường, anh lại đâm ra oán trách Như Lai thế này thế nọ, trong khi lỗi hoàn toàn thuộc về anh.
Trần Cảnh Chiêu xen vào đặt câu hỏi:
- Vậy đọc kinh Phật có thể giúp các Tỳ-Kheo mau chóng trở thành Phật không thưa cụ?
- Vị Phật tương lai sẽ chứng đắc thành Phật mà không hề dựa vào kinh điển của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni.
- Thưa cụ, cụ có thể nói cho con nghe tại sao cụ biết không?
- Lúc trước Như Lai cũng đã chứng đắc thành Phật mà không hề dựa vào kinh điển của các vị Phật quá khứ như Phật Ca-Diếp, Phật Độc Giác, Phật Nhiên Đăng, Phật Thi Khí, Phật Tỳ-Bà-Thi,...!
Thấy Trần Cảnh Chiêu vẫn còn hoài nghi, Trưởng lão bèn giảng giải thêm:
- Cho ta hỏi con nè, con đọc hết quyển sách nấu ăn và thuộc nằm lòng toàn bộ công thức trong đó thì liệu con có thể trở thành đầu bếp tài ba được không?
- Theo thiển ý của con là không, thưa cụ.
Người đầu bếp giỏi thường phụ thuộc vào năng khiếu, chăm chỉ tập dượt mà không có một chút tài năng thiên bẩm thì cũng khó thành tài.
- Tu Phật cũng vậy.
Không nghiêm chỉnh trì giới và làm theo lời Như Lai dạy thì dẫu đọc muôn vàn kinh điển cũng bằng thừa.
Thánh Tăng Ananda là người được mệnh danh "đệ nhất đa văn", kinh điển nào cũng thuộc vanh vách, ấy thế mà vẫn chỉ là A-La-Hán, vì mải lo chăm sóc Đấng Thế Tôn và quán xuyến Tăng đoàn nên không vững tâm tu tập hay trì giới.
Phú Lâm rót nước cho Thầy uống xong, ông day qua hỏi Trần Cảnh Chiêu:
- Thí chủ là pháp y, ắt sẽ dụng đến dao mổ phải không?
- Dạ phải.
- Thí chủ mua một con dao mổ, nhưng mua xong lại cảm thấy hoài nghi về độ sắc bén của nó, nên dùng nó cắt dưa leo thử.
Tuy trái dưa leo đã bị cắt ngọt sớt, nhưng thí chủ vẫn cứ mân mê, kiểm tra tới kiểm tra lui, rồi không may bị đứt tay.
- Như Judas thử Chúa.
Và ông ta đã bị "đứt tay".
- Manuel Ngô góp lời.
- Sự hoài nghi đức tin mà mình đương đặt tâm thức vào có thể khiến bản thân bị "tẩu hỏa nhập ma".
Nên Phật Tổ mới nói nếu đã tin thì phải triệt chứng hoài nghi, không được đứng mập mờ giữa hai bờ Có - Không.
Một con người như vậy chẳng thành Phật, cũng chẳng thành Ma, mà sẽ trở thành người điên; xin lưu ý, câu này là thiển ý của tôi, không phải Như Lai nói.
Một vị Tỳ-Kheo tên gọi Phá Vân nhận lời giảng giải:
- Có nhiều người đã cố tình lập lờ đánh lận con đen để khiến những người theo Phật Giáo không đoái hoài đến việc Nước, hay còn gọi là việc Chính Trị, nhằm mục đích bảo vệ chế độ của nhà cầm quyền.
Phật Tổ vốn có đức hiếu sinh, nên khi nhìn thấy mầm mống chiến tranh vừa mới nhen nhóm, nếu như có thể, Ngài sẽ tới đó thuyết pháp để cứu vãn tình hình xung đột Chính Trị và tham vọng xâm lăng của các vị vua.
Không phải lần nào Ngài ấy cũng thành công đâu; bởi do nhiều yếu tố tác động lẫn Nghiệp - Quả mà vương quốc đó tự động tan rã trước lúc các nước khác kéo quân đánh chiếm hoặc vương quốc đó đã tới ngưỡng Diệt.
Nhưng, xin lưu ý kỹ, Đấng Thế Tôn thuyết pháp dựa trên sự tùy duyên, chứ không phải là cưỡng cầu.
Có rất nhiều người theo Đạo Phật nhưng không hề biết rằng Chư Phật và các vị A-La-Hán không can dự vào hoặc hóa giải Nghiệp Lực của chúng sanh.
Nghiệp ai thì người nấy phải gánh, Nợ ai thì người nấy phải trả, Duyên ai thì người nấy phải đoạn, Quả ai thì người nấy phải lãnh; không có chuyện người khác giải quyết giùm hay chịu giùm mình.
Để có thể tu giải thoát, cần phải diệt trừ các lậu hoặc, chấp ngã, tham ái và vô vàn điều khác nữa mới mong chứng đắc quả vị và tiến nhập cảnh giới Niết Bàn.
Gây chuyện thị phi và buông lời khiến cho người khác đau buồn, gặp nạn là hai trong số những tội vọng ngữ, nhưng theo tôi thiết nghĩ, nếu dung dưỡng cho cái Ác thì chính chúng ta cũng đang tạo ra Nghiệp Ác, nên chăng chúng ta nên chịu phạm giới để cứu lấy những con người đã và đang sa lầy vào chuyện bất thiện đó bằng cách nói lời can gián và khuyên lơn họ.
Tôi biết hai thí chủ không tin và cũng không hiểu, nên nếu mai sau muốn nghiên cứu về chủ đề này, hãy tra cứu từ khóa "Cộng nghiệp trong Phật Giáo", ắt hẳn sẽ tìm thấy chìa khóa để mở cửa.
Và, xin nhớ, đừng đọc mỗi một bài, xin hãy chịu khó đọc thật nhiều tài liệu nếu như muốn nắm được điều này, bởi đây không phải là một chủ đề dễ hiểu và có thể nắm bắt được trong thời đại bây giờ.
Uống xong chén trà, Trưởng lão đọc một bài Kinh Pháp Cú:
"Những người hay khuyên dạy
Ngăn người khác làm ác
Được người hiền kính thương
Bị kẻ ác không thích."
Thời Đấng Thế Tôn hãy còn tại thế, Ngài đã từng đuổi thẳng những tăng sĩ phạm giới ra khỏi Tăng đoàn hay quở trách thị giả Ananda mỗi khi Thánh Tăng lầm lỗi và ngộ nhận, chứ không phải là dung túng hay xuề xòa cho qua.
Và câu nói trên nằm trong tích truyện Pháp Cú kể về việc Như Lai khuyên tín nữ bị ẩn sĩ lõa thể Pàthika sỉ nhục hãy dung thứ cho kẻ đã thốt lên những lời lẽ đó, bằng cách nghĩ rằng "Hãy nhìn vào lỗi mình, chứ đừng nên nhìn hay nhắc tới lỗi người." Đời sau lấy có mỗi câu này mà không đính kèm tích truyện thành thử ra diễn giải sai lệch.
Nếu muốn kiểm chứng hãy tìm đọc tích truyện Pháp Cú số Năm Mươi.
Manuel Ngô hỏi:
- Vậy hóa ra câu nói trên là để khuyên bảo...!chúng sanh và tăng sĩ hãy tập tâm vị tha hả cụ?
- Phải, chứ không phải là khuyên chúng sanh và tăng sĩ thờ ơ với chuyện bất thiện của người khác.
Không phải để ý hay nhắc tới chuyện bất thiện là vì muốn thỏa mãn cái tật nhiều chuyện hay tính nết nhỏ nhen thích bươi móc người khác, mà là để giúp cho những người lầm lạc quay về với nẻo Thiện và vơi bớt Ác Nghiệp.
Bây giờ tôi lấy một thí dụ: Bên nhà hàng xóm của thí chủ có một đứa bé trai rất lí lắc, hễ thí chủ vắng nhà là nó lại leo qua hái trộm trái cây hoặc nghịch phá trong vườn.
Thí chủ thấy nó con nít con nôi nên không méc lại với phụ huynh hay la rầy nó, cứ để nó mặc sức phá phách tùy thích.
Rồi một ngày kia, rủi thay nó té cây bể đầu, lúc này thí chủ mới tự trách mình đã không can ngăn nó ngay từ khi nó gieo Quả xấu qua những hành động bất thiện trên...!
Cho nên, không phải lúc nào im lặng cũng thể hiện cho sự khoan dung hay đại trí, mà đôi khi nó là biểu hiện của sự nhu nhược và ngu; cũng như vô cảm với cuộc sống.
Hai thí chủ muốn tìm hiểu có thể đọc phần "Phẩm Pháp Trụ" trong "Tích truyện Pháp Cú".
Lần này đến lượt vị Tỳ-Kheo Bắc Âu nói:
- Có nhiều người là tăng sĩ cho rằng cách tu tập đúng đắn là không can dự vào việc thế gian, bình tâm trước cảm xúc của người khác, thì những người mang tư tưởng ấy đã đi lệch đường rồi.
Họ đi lệch đường là bởi họ chỉ khăng khăng làm theo kinh điển, chứ không hề quán sát hành động và cử chỉ của Thầy mình.
Thời Đấng Thế Tôn hãy còn tại thế, Như Lai đã không biết bao nhiêu lần quan tâm và săn sóc người khác.
Phật Tổ đã tự tay vá y cho tôn giả A-Nậu-Lâu-Đà, chăm sóc và tắm rửa cho những tăng sĩ không may mắc bịnh kiết lỵ, hướng thiện cho những chúng sanh lầm đường lạc lối, và rất, rất nhiều việc khác nữa.
Ngài dạy muốn tu giải thoát thì không nên tạo ra nghiệp Ác lẫn chủ động gieo thêm nghiệp Thiện nhằm tránh vướng mắc vào bể Luân Hồi - Nhân Quả - Duyên Nghiệp, nhưng nếu có thể ra tay cứu giúp chúng sanh ấy, Ngài vẫn sẽ làm trong sự tùy duyên, chứ không phải phủi tay bỏ đi và mượn lý do tu giải thoát để bỏ mặc chúng sanh đang lầm lạc ấy trong bể khổ.
Những tăng sĩ đó đã khiến cho người có đạo lẫn ngoại đạo đều hiểu sai lệch về đường hướng tu tập của Như Lai.
Tiêu biểu nhứt là họ khiến cho mọi người lầm tưởng rằng giới Tăng - Ni là những pho tượng vô hồn, sống ích kỷ và chỉ biết đến Niết Bàn.
Nếu quả đúng như những gì họ giảng giải, ắt hẳn Đấng Thế Tôn đã vào rừng ẩn tu luôn, chứ không phải ôm y bát đi khất thực giúp chúng sanh gieo phước duyên và hoằng pháp muôn phương cho tới lúc cuối đời đâu.
Và bây giờ trên thế giới cũng chẳng có đức tin cũng như triết lý Phật Giáo.
Phá Vân bỗng nói:
- Nhằm tránh khiến hai thí chủ Kito hiểu lầm, tôi xin được phép trình bày tiếp: Nên phân biệt rõ giữa việc ác và thói quen xấu, bởi thói quen xấu không gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến cộng đồng, tỷ dụ như cắn móng tay, ngoáy mũi, rung đùi,...!Còn những việc ác giống như ngọn lửa đốt rụi khu rừng, nên cần phải giúp người đó tỉnh thức và thay đổi hành vi - nhận thức càng sớm càng tốt, tỷ dụ như xả rác, phá rừng, sát sanh bừa bãi,...!Có hai tích truyện Pháp Cú kể về chuyện Như Lai khuyên răn không nên soi mói lỗi người, nên hiểu ở đây là thói hư tật xấu, chớ không phải là việc ác.
Như Lai đã từng dự ngôn rằng, người trong đạo lẫn ngoại đạo sẽ soi mói và diễn giải sai lệch kinh điển của Ngài để đả phá và hạ bệ Tam Bảo.
Họ sẽ đem sự hoài nghi về việc cũng một bài kinh nhưng do sự khác nhau giữa hai tích truyện nên Ngài đã thêm thắt hoặc sửa đổi một vài chữ để nói Ngài ấy thế này thế nọ thế kia.
Cá biệt còn có trường hợp chính người trong Tăng đoàn đã thêm thắt kinh điển để đề cao người tôn sư mà mình đang theo; có lần tôi còn đọc được một câu truyện cổ Phật Giáo không rõ xuất xứ mượn lối viết hạ thấp tôn giả Xá Lợi Phất để tán thưởng trí huệ của người cư sĩ thuộc hệ phái của họ.
Trong khi đó, Đấng Thế Tôn đã từng khen ngợi tôn giả Xá Lợi Phất rất nhiều lần; để giúp cho hai thí chủ Kito dễ hiểu, thì tôi xin mạn phép diễn giải lại lời của Như Lai như vầy: Nếu các con hỏi Ta, Ta cũng sẽ trả lời giống hệt như ông ấy.
Để chấm dứt cuộc trà chiều, Trưởng lão đọc bài kinh:
"Nếu người nói nhiều kinh
Không hành trì, phóng dật
Như kẻ chăn bò người
Không phần Sa-môn hạnh
*
Dầu nói ít kinh điển
Nhưng hành pháp, tùy pháp
Từ bỏ tham, sân, si
Tỉnh giác, tâm giải thoát
Không chấp thủ hai đời
Dự phần Sa-môn hạnh."
Manuel Ngô chợt hỏi Trưởng lão:
- Thưa cụ, con muốn hỏi Niết Bàn là như thế nào?
- Phật Tổ rất ít luận giải, hay nói một cách đơn giản là giới thiệu về Niết Bàn.
Chỉ có bậc hậu sinh chưa chứng đắc hay tu học đến nơi đến chốn là khoái làm "họa sĩ vẽ cảnh Niết Bàn" hay "hướng dẫn viên du lịch Niết Bàn" cho mọi người mà thôi.
Hơn thế nữa, như tôi đã nói ban nãy, nếu trở thành Phật dễ thế thì Thánh Tăng Ananda đã chứng đắc từ lâu lắm rồi, chớ không tạm ngừng ở quả vị A-La-Hán đâu.
Manuel Ngô lại nói:
- Thưa cụ, con muốn nghe thêm chuyện về tôn giả Ananda.
- Lúc đó, có một nhóm người ngoại đạo thù ghét Phật Tổ, nên đã xua voi dữ tấn công Ngài trong lúc Ngài đang đi khất thực và hoằng pháp.
Ngày thường mọi người quý kính Bậc Chánh Đẳng Chánh Giác là thế, nay thấy voi dữ thì chỉ biết lo tới thân, ai nấy hốt hoảng lo kiếm chỗ núp.
Khi voi dữ sắp chạy tới chỗ Như Lai, Thánh Tăng đã liều chết xông ra đứng chắn cho Ngài...!Như Lai biết voi dữ không dám làm hại mình, nên dùng thần thông dịch chuyển Thánh Tăng sang bên cạnh mình...!
Thấy Trưởng lão bụm miệng ho khan, người tăng sĩ mắt xanh cẩm thạch vội xoa lưng của cụ để giúp cụ nhuận khí.
- Ta sắp cận ngày viên tịch rồi.
- Tụi con hiểu, thưa Thầy.
- Hỏa táng, rồi vứt đâu cũng được, không cần để trong tịnh thất chi cho chật chỗ.
- Bọn con không nỡ, thưa Thầy.
- Người Tỳ-Kheo Phi Châu cắn môi.
Châu Lợi nhờ Phú Lâm và Phá Vân đưa Trưởng lão vào buồng nằm nghỉ, rồi đưa Trần Cảnh Chiêu và Manuel Ngô đi thăm thú cảnh vật nơi núi Phượng Hoàng.
Manuel Ngô nhìn xóm nhỏ dưới chân núi mà lòng nao nao nhớ tới ca khúc "Xóm đêm" của nhạc sĩ Phạm Đình Chương.
Rồi y chợt ghé mắt sang đôi bàn chân trần của vị tăng sĩ có thuật đọc tâm:
- Ông không đau chân hả?
Châu Lợi lắc đầu.
Đoạn nói:
- Hai thí chủ ở đây nghen.
Tôi có việc cần làm nên phải về tịnh thất gấp.
Rất xin lỗi vì đã thất lễ với các vị.
- Ồ, không sao.
- Manuel Ngô cười hiền, xua xua tay.
Bàn tay trái nắm lấy cây thược dược.
"Loạt soạt..."
Trần Cảnh Chiêu ngồi bó gối mà hát theo Tommy Ngô trong ca khúc "Nụ hôn biệt ly".
Nhạc phẩm gốc mang tựa đề "Take me your heart" của nhóm Michael Learns To Rock; các nhạc sĩ xứ anh đã đặt lời Việt theo nội dung của phiên bản Hồng Kông "Nụ hôn biệt ly" mà nam danh ca Trương Học Hữu trình bày rất thành công.
Bản mà anh đương nghe là do nhạc sĩ Việt Hùng soạn lời, và phiên bản thứ hai là "Nếu như ta còn thương nhau" do nhạc sĩ Lữ Liên sáng tác.
"...!Giờ đây con tim ta như giá băng
Nhớ khi xưa ta đã trao nụ hôn đó
Tình yêu xưa sao em nỡ dối gian
Cho anh một mình đắng cay..."
Lại thêm một người sầu khổ vì tình ái, Manuel Ngô thầm nghĩ.
- Còn một bài hát cũng trùng tựa với ca khúc tỏ bày nỗi lòng tôi, mang tên "Nụ hôn biệt ly", được viết lời Việt từ ca khúc "Kiss you goodbye", rất tiếc tôi không rõ tên của nhạc sĩ chuyển ngữ ấy là ai.
Anh chàng ca sĩ điển trai Andy Quách trình diễn ca khúc này rất hay và truyền cảm.
- Chuyện là sao hả anh?
- Bạn gái cũ của tôi đã bị phán tử hình, vì tội giết người, chặt xác và cố ý gây thương thích ở mức độ Nguy hiểm.
Manuel Ngô ngắt một cành bồ công anh, rồi chu môi thổi phù.
Trần Cảnh Chiêu ngắm nhìn những bông bồ công anh "con" bay lơ lửng.
Trên tầng không sâu thẳm, các rẻo mây đã chuyển dần sang màu xam xám như lông chuột, báo hiệu sắp mưa.
- Đến tận lúc cô ấy xông vào nhà xác, nơi tôi đang mổ tử thi, để lấy dao cắt cổ tự sát, tôi mới hay hóa ra cô ấy tiếp cận tôi chỉ vì muốn tìm hiểu lối sống và cách làm việc của pháp y hòng kéo dài thời gian chạy tội...!
Nói đoạn, Trần Cảnh Chiêu bật bản nhạc "Dĩ vãng" do ca-nhạc sĩ Trịnh Nam Sơn sáng tác và trình bày.
Trời bỗng lất phất mưa.
Không lớn lắm, trông cũng chẳng nguy hiểm nên hai người bèn ngồi đó đợi cơn mưa đi qua.
Đã lâu rồi hai con người đại diện cho tầng lớp trí thức mới được tắm mưa.
- Nhạc sĩ Lê Dinh có bản "Bài hát này cho em", bác Nhật Trường ca ngọt lắm.
Ở thế giới bên kia, nhóm nhạc sĩ ba miền Lê Minh Bằng đã tái hợp rồi.
Cảm ơn cụ Lê Dinh đã không làm tôi thất vọng, cụ đã giữ vững khí tiết và lập trường cho tới ngày lìa đời.
Manuel Ngô xòe tay hứng nước mưa.
Bàn tay y mềm mại hơn nam giới đồng lứa, dù rằng y làm việc vất vả và hết mực siêng năng.
- Anh có định mặc lại tấm áo dòng không?
- Sẽ.
Sao tôi lại không chứ? Chúa hiểu tôi là được rồi, tôi chẳng cần thanh minh thanh nga với ai hết.
Kết thúc giờ tụng kinh, Manuel Ngô và Trần Cảnh Chiêu mới trở về tịnh thất.
Lúc ấy là bảy giờ rưỡi.
Những tăng sĩ ấy đã tản mát vào rừng.
Mỗi người chọn một gốc cây để tĩnh tọa.
Ngoài tiếng côn trùng và loài lưỡng cư ra, nơi đây không còn thanh âm nào nữa.
- Tại sao ở đây lại có Wifi vậy?
- Những người bị lạc đường có thể bắt sóng nếu cần, ấy là theo tôi đoán.
- Trần Cảnh Chiêu chống cằm nói.
- Không có mật khẩu.
Sóng rất mạnh.
Manuel Ngô và Trần Cảnh Chiêu trở vào phòng lấy túi nilon đựng mấy món ăn chơi mua ở dưới núi.
Quý Tâm không có trong phòng, chắc là ông cũng đang ngồi thiền với các bạn đồng tu.
- Tự nhiên tôi không muốn "lướt" mạng xã hội như thường ngày nữa...!Nơi đây yên bình đến đỗi tâm hồn tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm và vô ưu.
Câu phát biểu của Manuel Ngô làm Trần Cảnh Chiêu phải suy nghĩ về cuộc đời mình.
Manuel Ngô và Trần Cảnh Chiêu ngồi trên lan can xây bằng gạch cổ và ngắm sao đêm.
Vừa ăn bánh tráng trộn vừa ngồi chuyện vãn với nhau.
- Mẹ tôi tên Đặng Thu Huyền, không phải Thu Hiền.
Ông ngoại đã bắt bà ngoại sửa lại tên.
Có lẽ đó là cái "huông" mà người xưa hay nhắc tới, một vòng lặp xui xẻo gán lên đầu thế hệ này qua thế hệ khác.
Nhác thấy Châu Lợi, Trần Cảnh Chiêu cất tiếng gọi ông, và hỏi ông về đường hướng tu tập của mình.
Châu Lợi đọc Kinh Pháp Cú.
Đây là lần cuối cùng mà hai người Kito hữu nghe thấy trong thời gian lưu trú tại đây:
- Khác thay duyên thế lợi
Khác thay đường Niết Bàn
Tỳ-Kheo, đệ tử Phật
Hãy như vậy thắng tri
Chớ ưa thích cung kính
Hãy tu hạnh viễn ly
- Theo ông, tiền bối có bị phạm giới không?
- Khoảng thời gian trước khi nhập Niết Bàn, Như Lai có nói sẽ nới lỏng một số Giới Luật, nhưng do tôn giả Ananda chưa kịp hỏi nên thành ra không một ai biết Ngài tính giữ, bỏ hay sửa đổi điều luật nào nên chúng tăng thời ấy quyết định để nguyên hết.
Do đó chuyện Tỳ-Kheo Quý Tâm nấu nướng và cất chứa vật thực có thể du di được.
Trời lại chuyển mưa.
Châu Lợi và hai người khách phương xa bèn chia tay nhau, để vào khu nhà của mình trú mưa.
Tiếng mưa dần dần lấn át tiếng côn trùng và loài lưỡng cư, gió lạnh thổi xuyên những nẻo hành lang vắng lặng và trống trải.
"Tách."
Ánh đèn điện không đủ thắp sáng căn phòng hoài cổ, nhưng đã khiến Quý Tâm tỉnh ngủ.
Bằng một giọng áy náy, Manuel Ngô hỏi Quý Tâm:
- Thưa ông, con nghe nhạc nghen?
- Xin cậu cứ tự nhiên.
Đừng bận tâm đến tôi.
Manuel Ngô bèn bận bản nhạc "Bài Hương ca vô tận" do Duy Khánh trình bày, một sáng tác của nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng.
"Hương" trong ca khúc là "Quê Hương - Đất Nước", chứ không phải là dành cho cô Hương nào cả.
Ngoài cố ca-nhạc sĩ Duy ra, còn có bà Thái Thanh, đôi song ca Chế Linh - Thanh Tuyền, bác Tuấn Vũ, cô Hoàng Oanh,...!hát rất hay.
Trần Cảnh Chiêu ngồi tựa lưng vào vách tường gạch cổ mà mở Laptop làm việc.
Vụ án oan của Thường Khán Cảnh đã có tiến triển mới: Một hồ sơ mật từ Phủ Tổng thống đã được gửi đến Cục Hình sự thủ đô, kèm theo một "tối hậu thư" yêu cầu điều tra lại vụ án.
Hóa ra tổng thống nhận được một bản thỉnh nguyện thư của gia đình nạn nhân và vô số đơn kháng cáo ẩn danh, nên mới có quyết định như trên.
Ắt có lẽ tiếng gọi của lương tri đã làm cho tổng thống phải nhúng tay vào vụ này.
- Chợ đêm ở đây đẹp lắm.
Hai cậu nếu muốn giải khuây thì nên xuống núi chơi một chuyến.
- Quý Tâm vừa trải lại tấm nệm vừa hiền từ nói.
- Phải, tôi nghe nói đất An Giang có món đặc sản bò bảy món.
Đã tới đây rồi thì phải đi ăn cho biết với người ta chớ.
- Hể? Ăn hết không đó?
- Thì gọi một dĩa thôi.
Tôi với anh ăn chung.
- Rất sẵn lòng.
- Đừng đi về hướng Tây nghen.
Ở đó có ổ rắn, con rắn cái đang ấp trứng cho bầy rắn con nên dễ tấn công người lắm.
- Trước khi đi, con cần hỏi tiền bối về vụ án lần trước.
Thực sự là hung thủ cố tình dựng hiện trường như một tai nạn do bất cẩn té ngã thôi sao?
- Hung thủ chỉ cần vứt cục xà bông trong phòng tắm, vì địa hình hẹp nên té đâu cũng có thể đập đầu vào các bề mặt cứng như tường, bồn cầu, bồn rửa mặt hay vách ngăn buồng tắm.
- Có thể có cách giết người ngớ ngẩn vậy sao?
- Rõ ràng hung thủ không hề muốn giết người, nên mới bỏ cục xà bông trong đó.
Nếu nạn nhân bị thương, có lẽ người ép buộc anh ta giết người sẽ buông tha anh ta.
Nhược bằng không, anh ta sẽ đỡ áy náy khi không phải là người trực tiếp giết chết cô ta.
- Vậy là...!anh ta thiếu nợ ai đó hoặc bị khống chế nên mới phải ra tay giết người?
Quý Tâm gật đầu thật nhẹ.
Rồi đứng dậy đi lấy thuốc uống.
Hiểu chuyện, Trần Cảnh Chiêu và Manuel Ngô lập tức rời đi, nhường lại không gian yên tĩnh cho Quý Tâm nghỉ ngơi.
Qua cách nói chuyện của Trưởng lão, họ mới hay cụ chỉ xem ông là một cư sĩ tại gia, chứ không phải là Tỳ-Kheo hay sư thầy.
Lý do là gì thì họ không rõ.
Mới dợm bước ra ngoài sân, trong đã trông thấy người bạn Linh mục.
Cừu Đen đang đứng ở đúng ngay hướng Tây!
- Lạy Chúa lòng lành, ở đó có rắn đấy cha nội.
- Rắn thì sao? Chí ít ra nó không hiểm độc như lòng người.
Lại xem này, có mấy con rắn con đáng yêu lắm.
Ờ mà quên Kỳ Anh sợ rắn.
Cừu Đen chỉ tay lên vòm trời phương Đông - Nam, rồi mỉm miệng cười và nói:
- Chòm Xà Phu.
Trong Y Học cũng có một hình tượng liên quan tới nó: Con rắn.
- Đâu?
Cừu Đen chợt bịt mắt Trần Cảnh Chiêu.
Rồi nắm lấy bàn tay chàng pháp y mà trỏ về hướng ấy.
Sau đó mô tả hình thù của chòm sao thật tỉ mỉ.
Và thôi không che mắt anh ta nữa.
- A, thấy rồi!
- Phật Giáo cũng vậy.
Nếu anh nhìn vào đức tin ấy như đưa mắt nhìn lên vòm trời đầy sao một cách bâng quơ và hờ hững, anh chẳng thể nào tìm thấy thứ mà mình muốn thấy và muốn biết.
Cừu Đen chở hai người đến chợ đêm bằng chiếc xe Mustang năm chỗ rộng rãi và cao ráo.
Sáp thơm đặt trên tap-lô thoảng hương gỗ tuyết tùng pha trộn với chút rượu Whisky.
"Click."
Bản nhạc "Sương khuya" do danh ca Duy Trác trình bày như dẫn dắt bộ ba vào cõi thiên thai.
Dải Ngân Hà đã nằm chếch phương Tây - Bắc.
Mảnh trăng vàng đã treo mình trên đỉnh trời, và nép sau một cụm mây xám đen.
Mưa tạnh rồi lại mưa, người cười đó bỗng buồn.
- Tôi nhớ bài thơ mà thuở còn học Tiểu học tôi đã từng đọc qua:
"Đám mây xốp trắng như bông
Ngủ quên dưới đáy hồ trong lúc nào
Nghe con cá đớp ngôi sao
Giật mình mây thức bay vào rừng xa"
- Hồi đó Kỳ Anh là bé ngoan nhất trường.
Giờ cũng vậy.
- Hổng...!hổng có được kể nghen hôn?
Mặc cho khổ chủ mặt mày đỏ phừng như say rượu, Cừu Đen say sưa kể những chuyện "ngày xửa ngày xưa" của người bạn đồng niên.
Anh ta nói tới đâu, Trần Cảnh Chiêu ôm bụng cười đến đó.
Đêm khuya đèo núi cheo leo, mấy lần Cừu Đen suýt làm cho hai người bạn "đi đường tắt", khiến Manuel Ngô bực mình la hoài.
Chợ đêm nhỏ xíu nhỏ xiu, ước chừng có mấy mươi gian hàng nằm san sát nhau.
Đèn giăng sáng trưng.
Đường sá sạch trơn, không có lấy một cọng rác, vỏ lon.
Vỉa hè chật ních bàn ghế, chỉ còn chừa một khoảng trống chưa được ba gang tay.
Ba người len lỏi qua dòng người đông đúc như đàn cá dưới đại dương.
Theo bài giới thiệu trên mạng, họ ghé quán của cô Năm Nhã ăn khuya.
Trong quán có sân khấu để mọi người hát hò.
- Mấy cưng ăn chi?
- Dạ, thím lấy cho tụi con một dĩa bò bảy món cỡ lớn nhứt, sáu trứng hột vịt lộn xào me với một con cá lóc nướng mỡ hành.
- Manuel Ngô trả lời thay hai người bạn.
- Cá lóc cỡ nào cưng?
- Dạ, roi roi thôi dì.
Tụi con ăn hổng có hết.
Hai người Địa Phương Quân hết giờ trực bèn ghé quán nhỏ ăn khuya.
Đồng lương lính nghèo không đủ để hai thằng gọi món sang, nên cả hai đành kêu chung một dĩa gỏi tôm thịt ăn với bánh phồng, "đưa cay" bằng một xị rượu đế.
- Lạy trời cho mấy thằng Quân Cảnh không thấy tao với mày ngồi đây.
- Kệ mấy thằng lính kiểng đó đi.
Bất quá thì tụi mình chịu khó đứng gác dăm bữa nửa tháng.
Trần Cảnh Chiêu muốn lấy tin tức từ hai người lính trẻ tuổi, nên quyết định đãi họ một bữa ăn thật linh đình.
- Mời tụi tôi thiệt hả? - Một trong hai người họ, tạm gọi là số Một, tỏ rõ sự ngạc nhiên xen lẫn hoài nghi trong giọng nói.
Số Hai thấy một bàn đầy ắp món ngon thì mắc cỡ cười mỉm chi.
- Đúng vậy.
- Trần Cảnh Chiêu đưa cho Số Một tờ hóa đơn ghi rõ người đã trả là anh.
Hai người xin chủ quán hai cái dĩa trơn để gắp đủ số lượng mình muốn ăn, phần còn lại họ chia nhau mang về cho gia đình.
Số Một đề nghị:
- Tôi hát tặng các anh bản "Ba đứa chúng mình" nghen? Bài này với ca khúc "Một chuyến bay đêm" đều nhắc về một người con gái tên Hương mà ba anh chàng bạn thân khác binh chủng cùng tương tư: Song Ngọc - Không Quân, Hoài Linh - Bộ Binh, và người còn lại là Hải Quân.
Nhạc sĩ Hoài Linh khi viết hai nhạc phẩm trên đã lấy bút hiệu là Vọng Châu.
Đợi cho những người kia hát xong, Số Một mới lên biểu diễn.
Anh ta hát hay hơn họ tưởng, làm quán nhỏ rộn ràng thêm.
- Các anh muốn lên hát không?
- Không cần hát hay, chỉ cần đẹp trai thôi mọi người cũng chịu rồi.
- Phải đó.
- Số Hai vừa gỡ thịt hàu ra khỏi vỏ vừa đơm vào.
- Ba người lên tái hiện lại ban Tam Ca Sao Băng đi.
Nhờ có người cha nuôi và anh Hai Nghĩa mà Manuel Ngô đã giảm cân thành công.
Bao nhiêu mỡ màng và ký-lô của y đều đã dồn sang Cừu Đen.
Món nào Thầy và anh Hai không cho ăn, thằng bạn thuở thiếu thời sẽ "xử lý" tất.
Sau khi lau miệng sạch sẽ, kiểm tra lại răng lợi đàng hoàng, ba người mới lên "sân khấu" biểu diễn.
Họ hát lại những ca khúc đã góp phần giúp ban Tam Ca Sao Băng nổi danh, như "Những bước chân âm thầm", "Tôi trở về thành phố", "Em sắp về chưa",...!
Sao đã đổi ngôi.
Trăng đã khuất nẻo chân mây.
Gió đêm thổi lao xao như những lời thì thầm của những người vô hình lắm lời.
Một số quán đã nghỉ bán, một số tiệm đang rục rịch dọn hàng.
- Ủa Cha?
Cô nhân viên chạy bàn thảng thốt kêu lên.
Nếu không nhờ Trần Cảnh Chiêu nhanh tay đỡ lấy, ắt cái khay đựng đầy dĩa thức ăn đã đổ hết xuống đất.
- Tôi không còn là Linh mục của Giáo xứ Biển Sáng.
- Con biết là Cha bị oan.
Nhưng con và các giáo dân hiểu chuyện không thể nào cứu Cha thoát khỏi bàn tay Satan của gã lừa đảo đội lốt Giám mục ấy được.
Con biết chức sắc của Cha thấp hơn thằng khứa, dẫn đến uy tín của Cha cũng bị kéo xuống theo.
Manuel Ngô và Trần Cảnh Chiêu chưa kịp phản ứng, cô ta đã nhanh nhảu hỏi:
- Ủa Cha, hai anh này là ai vậy?
- Cậu này là Mục sư, còn cậu kia là Giáo dân ở Bạc Liêu.
- Chào Mục sư, chào anh.
- Cô ta cúi đầu chào từng người.
- Tên Thánh của cô là gì? - Trần Cảnh Chiêu thân tình hỏi.
- Theresa...!Thôi, con quay lại làm việc nghen Cha.
Đợi cho Theresa đi khỏi, hai người bạn của Cừu Đen mới ôm bụng cười rũ rượi.
- Hai anh cười cái gì?
- Tôi nghe cổ kêu "Cha", tôi tưởng anh là cha của cổ.
- Manuel Ngô khoát khoát tay, như thể đang cố xua đi cơn buồn cười trong người.
- Tới chừng nhớ lại anh là Linh mục thì đã muộn.
- Anh có thể kể cho bọn tôi nghe không?
Cừu Đen gọi thêm một dĩa chân gà nướng sa-tế, mới quay lại kể cho hai người kia hay cớ sự:
- Ông ta đã giúp các cậu ấm, cô chiêu được lãnh học bổng danh dự.
Còn những học trò nghèo nhưng tài giỏi thực sự thì bị bỏ xó vì không có tiền đút lót cho ông ta và đồng bọn.
Cha Thiên không muốn Giáo xứ bất hòa, nên đã lặng lẽ rời đi, mang theo bằng chứng gian lận của ông ta.
- "Gió đưa bông cải về trời.
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay." Anh chính là cọng rau răm đó.
- Manuel Ngô nói bằng giọng buồn hiu.
- Xin lỗi hai anh, tôi cần vào nhà vệ sinh một lát.
Nhưng chàng pháp y không đi thẳng vào nhà vệ sinh, mà đứng ở một góc khuất của quán theo dõi động tĩnh của hai người, một đỗi sau mới ra sau quán tìm Theresa.
Không khó để chàng ta tìm thấy cô ấy.
Bên mấy cái thùng rác cao ngang nửa người anh, Theresa đang phân loại rác thải.
- Tôi muốn hỏi cô vài câu về anh bạn Linh mục bị treo chén.
- Được rồi.
Trước hết, tôi sẽ hỏi anh về Kinh Thánh.
Trần Cảnh Chiêu đáp đúng được bảy trên mười câu.
- Rất tốt.
Tôi tin anh là người Công Giáo rồi.
- Tôi nói thiếu tùm lum mà cô tin sao?
- Bởi vì những kẻ có chủ đích lừa gạt sẽ học thuộc lòng mọi thứ về đối tượng mà chúng muốn tiếp cận.
Dù rằng tôi rất hãnh diện mình là một con chiên ngoan đạo, nhưng nếu bị hỏi bất ngờ tôi cũng chẳng thể trả lời đúng hết và đầy đủ được.
Trần Cảnh Chiêu bật cười.
Cô nàng này chắc cũng lậm phim trinh thám dữ lắm đây!
- Giờ thì anh cần tôi giúp gì?
Gần bốn giờ sáng, hai người mới về tịnh thất.
Tuy hai người không uống rượu, bia nhưng trên cơ thể vẫn ám mùi quán nhậu.
Trở về chốn thiền môn mới thấy sự tách biệt giữa hai thế giới, dù hai thế giới ấy nằm trên cùng một vùng đất.
Châu Lợi đang ngồi lót lại ổ cho con gà rừng sắp đẻ.
Nó và chồng của nó có vẻ cảm mến ông, hai con đứng nép vào nhau mà ngó theo bàn tay của người Tỳ-Kheo tuổi hạc.
Cái ổ của chúng bị cơn mưa ban chiều làm cho hỏng mất.
- Hai thí chủ chưa về phòng ngủ sao?
- Thưa ông, tụi con lạ chỗ không ngủ được, nên rủ nhau đi thăm thú chợ đêm.
Đợi cho hai người khách đi khuất dạng, Châu Lợi mới chun mũi và hít vào thở ra vài lần để xua đi mùi trần tục nơi cõi Ta Bà.
Rồi trong màn đêm thẳm sâu, ông nở nụ cười buồn, bởi chuyện này làm ông nhớ tới tích truyện Phật Giáo, kể về một người hỏi Phật rằng nếu ai cũng đi tu thì thế giới sẽ ra sao, và nếu như ông nhớ không lầm thì Phật đã đáp rằng đây chưa phải là lúc để việc đó xảy ra.
Ma Vương cũng từng đặt câu hỏi gần giống vậy, và câu trả lời của Như Lai là số người có thể tu tập theo Ta ít như số cây trong khu rừng này, nhưng số người không theo Ta lại nhiều như lượng lá rơi trong khu rừng này.
- Thầy.
- Con thấy trăng hôm nay sáng không?
Châu Lợi khẽ gật đầu.
- Con đang buồn vì còn quá nhiều chúng sanh hiểu sai lệch về Phật Giáo và Như Lai phải không? Thuở ta còn mạnh khỏe để đi khất thực, ta từng vô tình bị xem những thước phim tình cảm có yếu tố liên quan tới Đạo Phật, và lấy làm lạ trước sự diễn giải đầy vô minh của ê-kíp dựng phim.
Nhứt là chuyện vì yêu một người mà tăng sĩ đó phạm giới, rồi đưa ra đủ thứ lý do chống chế cho hành động bất thiện của mình.
"Tin Ta, mà không hiểu Ta, thì đó là phỉ báng Ta."
- Sau này, bất cứ ai đem những kẻ phạm giới ra để chống phá và hạ nhục Phật Giáo, con hãy kể cho họ nghe kinh Di Lan Đà, hay còn gọi là Milindi - Panha, ở đoạn cuộc đối đáp giữa vua Di Lan Đà và Tỳ-Kheo Na Tiên.
- Dạ, con sẽ nghe theo lời Thầy.
- Có rất nhiều người, đạo của họ có chức sắc nào lầm lỗi thì họ hết mực che đậy và binh lấy binh để, nhưng tới chừng đức tin của người khác có chức sắc phạm giới thì trổ hết quả Sân - Hận ra để trút giận, bất bình, mắng chửi, miệt thị,...!thay vì khiển khách, phê bình và góp ý.
- Trưởng lão chợt bật cười.
Rồi lắc đầu vài lượt, trước khi nói tiếp.
- Thôi, thầy trò ta vào tịnh thất thôi con.
Châu Lợi hơi ngoảnh đầu lại, như đang xem coi cửa sổ nhà khách đã tắt đèn chưa.
Tiếng nhạc vẫn còn vẳng ra, những bài ca mà ông không biết đến.
oOo
Thường Khán Bình ghé chợ Mỹ mua vài hộp Hot Pockets về ăn khuya.
Món này khá giống burrito, chỉ cần nướng lại trong lò viba vài phút là sẽ có ngay một phần thức ăn chơi nóng hổi.
Giá thành không quá ba đồng Mỹ Kim cho một hộp hai gói.
"Ting."
- Ha...!Coi bộ cũng hấp dẫn quá chớ!
Không biết thằng miệng móm ra răng nữa, tự nhiên Thường Khán Bình bỗng đâm lo, nên mở Viber gọi qua thăm hỏi.
- Tao nè...!
- Thấy số máy nước ngoài là tao biết mày rồi.
Khỏi giới thiệu.
Thường Khán Bình giơ dĩa bánh lên cho thằng bạn xem:
- Tao mua loại "Năm phô-mai".
Mua rồi mới thấy hàm lượng muối cao quá nên chỉ dám ăn một hộp thôi.
- Ở bển có gì lạ không?
- Bên đây vào mùa Thu, các nhãn hàng thường tung ra sản phẩm mang hương vị "Pumpkin Spice".
Có cái rất ngon, có cái dở tệ.
- Có cái gì ngon và lạ thì ráng mua về "cống nạp" cho tao.
- Mày sắp tháo băng chưa?
- Mai tao tháo rồi.
- Tháo rồi nhớ giữ mồm giữ miệng kẻo phải quấn băng tiếp nghen con.
- Bớt trù ẻo tao đi thằng quỷ ế.
- Mà, sao tao thấy mày tươi hơn bông vậy? Phẫu thuật, rồi niềng răng, đau dữ lắm, hành dữ lắm...!
Lê Đức Hoàng phì cười:
- Tao có đọc một câu nói khuyết danh rất hay: Khóc cũng phải sống, cười cũng phải sống, vậy thì tại sao chúng ta không cười mà sống.
Đời tao chọn "Lạc quan", không chọn "Bi quan" đâu.
- Ừ, khóc hay cười gì thì mày cũng phải trả nợ tao hết.
- Ê, máy tao báo hết pin rồi...!
- Máy mày khôn quá há? Hễ chủ nợ gọi tới là nó tự động báo hết pin.
- Ê, hay mày với tao cùng nhau song ca bản "Xóa hết nợ nần" của nhạc sĩ Thái Thịnh đi?
- Thôi đừng có gài độ tao...!
"Ting."
William nhắn tin hẹn Thường Khán Bình ra quán pizza Dominos để anh ta đưa đi gặp mọi người, hắn bèn cắt ngang cuộc trò chuyện với thằng bạn vào sinh ra tử.
Lê Đức Hoàng dặn dò hắn vài câu thâm tình, rồi mệt mỏi kết thúc cuộc gọi; hắn vẫn còn bị hành sốt.
Sau khi kiểm tra phòng ốc và thu dọn đồ đạc gọn ghẽ, Thường Khán Bình mở điện thoại đặt xe Uber.
William đang ngồi trò chuyện với một người vô gia cư trẻ tuổi.
Hình như Linh mục đã tặng anh ta bánh pizza và chút đỉnh tiền.
Chủ đề mà hai người đương nói vô thưởng vô phạt, chẳng đáng để hiếu kỳ.
Nhác thấy Thường Khán Bình, William bèn chia tay người vô gia cư, rồi bước tới chỗ hắn.
- Ăn gì chưa?
- Chưa, tôi không cảm thấy đói.
Chỉ muốn đi ngủ thôi.
- Anh vẫn chưa quen múi giờ mà.
Chiếc xe mà William sử dụng hôm nay hiệu Peugeot.
Nội thất vô cùng thanh nhã và sang trọng.
Ghế ngồi bọc da êm ái.
Trần xe cao thoáng đãng.
Không gian trong xe phảng phất hương Lily ngọt ngào.
Cài xong dây đai an toàn, Thường Khán Bình hỏi:
- Chúng ta đến chỗ cũ hả?
- Phải.
Xe rẽ vào một nhánh của đường cao tốc.
Tốc độ của chiếc xe đã được điều chỉnh sao cho phù hợp với biển báo.
Đối với một người rất hiếm chạy trên xa lộ như Thường Khán Bình, mỗi bận ngồi xe đều có cảm giác như chơi tàu lượn siêu tốc phiên bản "đường thẳng".
- Đừng sợ.
- Ừm, tôi đang ráng đừng sợ đây.
Anh chạy có bảy mươi mấy miles chứ đâu có nhiêu...!
- Chạy không đúng quy định là sẽ bị xe sau húc đ*t đấy.
- William cười tủm tỉm.
- Con nhỏ em gái tôi hồi còn học lái xe bị mấy chục lần, cũng may không ảnh hưởng đến việc lấy bằng lái.
Chợt điện thoại của William đổ chuông.
Y chạm vào biểu tượng "Nghe" trên điện thoại, rồi dùng tay trái chỉnh lại tai nghe không dây.
"Tin..."
Một hồi kèn xe dài vang lên từ sau đuôi xe của họ.
Rồi tứ phía đều vang lên tiếng kèn hệt vậy.
- Cha, Cha đang chạy đâu vậy Cha???
- Cứu Yvonne.
- Cứu tôi trước được không?
- Không...!Im lặng và nghe Britney Spears hát đi.
Ngay khi bản nhạc "Kill the lights" do cô ca sĩ tóc vàng biểu diễn vang lên, William đã "thi triển" khả năng đua xe "Fast and Furious".
Thường Khán Bình hy vọng việc bật đèn khẩn cấp có thể giúp hai người thoát khỏi màn truy đuổi của xe cảnh sát và trực thăng tuần tiễu.
- Chúng ta ra sa mạc hả Cha?
William mím môi nhìn kiếng chiếu hậu.
- Cha.
- Gọi tôi là William Junior Sanchez.
Nơi giam giữ em gái William là một "căn cứ" bỏ hoang ở sa mạc giáp ranh biên giới Mễ Tây Cơ.
Thật bất ngờ khi nó chỉ cách nơi họ giam giữ ông thương gia vài cây số về hướng Đông.
- Các chiến hữu của chúng ta sẽ tới hỗ trợ chúng ta trong ít phút nữa...!
- Tôi có thể hỏi anh một vài câu không?
William gật đầu.
- Tại sao cảnh sát không bắt chúng ta?
- Chưa đủ để cấu thành hành vi gây mất an ninh trật tự công cộng nên có thể du di được.
Cậu không lái xe nên không biết, tôi chỉ chuyển làn ẩu có năm lần, chưa tới mức bị buộc dừng xe và xét giấy tờ.
- Câu hỏi thứ hai: Anh phải không họ Blake à?
- Blake có nghĩa là "Da trắng", tức "Những anh em nhà Da trắng", chứ không phải là cái họ hay cái tên.
William thả Thường Khán Bình và chồng bánh pizza xuống "bệnh viện", rồi lái xe đi đến điểm hẹn.
Thường Khán Bình vào "phòng hóa trang", thay trang