TIÊN LỘ YÊN TRẦN
Nguyên tác: Quản Bình Triều.
Dịch thuật: Văn Đàn Việt Nam
Quyển 2: Nhất kiếm thập niên ma tại thủ.
-----o0o-----
Chương 37: Thủy long ngâm xử, lôi bôn quỷ vũ.
Lại nói Tỉnh Ngôn để có thể thổi được bản khúc phổ Thủy Long Ngâm do Vân Trung Quân tặng, nghĩ ra phương pháp dùng Thái Hoa Đạo Lực mà bản thân cũng chưa từng khống chế được, cách này có chút liều lĩnh tuyệt vọng. Bất quá, kì thật đây cũng là việc chẳng còn cách nào khác để làm. Bởi vì, nếu dựa theo phương pháp tầm thường, bản Thủy Long Ngâm này đúng là không thể thổi được, trong sách không ít phổ điệu đã vượt quá phạm vi hiểu biết của con người.
Để hiểu được điểm này, cần phải giới thiệu sơ qua một chút về cổ nhạc lý. Nhạc luật thời xưa tổng cộng bao hàm mười hai âm luật, còn âm giai thì phân làm ngũ âm nhị biến. Mười hai âm luật bao gồm: hoàng chung, đại lữ, thái thốc, giáp chung, cô tẩy, trung lữ, nhuy tân, lâm chung, di tắc, nam lữ, vô xạ, ứng chung. Âm giai thì phân thành cung, thương, giác, biến trưng, trưng, vũ, biến cung. Bọn chúng đều là lần lần thăng cao.
Nếu với mỗi âm luật trong mười hai âm luật làm nên cung âm trong âm giai, suy ra theo thứ tự, thì tổng cộng có thể diễn thành tám mươi bốn khúc điệu. Chỉ là, tám mươi bốn khúc điệu này đối với nhân loại mà nói, đại bộ phận sớm đã vượt khỏi phạm vi nhận biết của năng lực nghe, do đó mấy phổ điệu đó không hề có ý nghĩa thực tế.
Chỗ chết người đó là, bản khúc phổ mà vị Vân Trung Quân lão đầu nhân tặng cho Tỉnh Ngôn, lại cứ dùng nhiều những loại âm điệu đó! Cái này nếu đổi là một vị học cứu nghiên cứu nhạc lý lâu năm, thấy khúc phổ hoang đường như thế, nói không chừng sẽ bị tức đến thổ huyết!
Nhưng không biết sao, thiếu niên Tỉnh Ngôn đối với lão đầu nhân tặng sách đó, tự nhiên có cảm giác tín phục, cảm thấy việc tặng sách này không phải để hí lộng y.
Thế là, Tỉnh Ngôn muốn trong cảnh gió mát trăng sáng trên Mã Đề Sơn, thử đem Thái Hoa Đạo Lực đã Tu luyện, liệu có thể giúp bản thân được chút sức nào hay không.
Chỉ là, lần này dường như không hề có vận may xuất hiện, vẫn là gặp phải tình cảnh như trong dự liệu: cổ lực lượng lưu thủy tưởng quen mà lạ đó, mặc cho Tỉnh Ngôn thiên hô vạn hoán, vẫn trôi nổi khó tìm, hệt như trước đây, gọi thì không thưa, kêu thì chẳng đến!
Tỉnh Ngôn lại tập trung cao độ một lúc, nhưng vẫn không thể nắm được mấu chốt.
Mày mò một hồi, thiếu niên thông minh cũng đành ngưng việc kêu gọi vô ích, bắt đầu tĩnh tâm nhớ lại tình cảnh mấy lần Thái hoa đạo lực đó xuất hiện. Lần thứ nhất, đêm hè buồn chán, ngắm nhìn bầu trời sao tinh khiết trên vùng sơn dã...Lần thứ nhì, trời xanh khói nước mênh mang, ngơ ngẩn nhìn dung mạo như tiên của Cứ Doanh...Lần thứ ba, trong hoa sảnh Chúc gia, nhắm mắt chờ đợi thế tấn công như chớp giật của yêu quái ghế vào mình...
Cứ suy nghĩ mãi, lại nhớ đến danh xưng Thái hoa đạo lực, thế là đoạn kinh văn trong thiên Luyện thần hóa hư, giống như đèn cù chớp động không ngừng trong đầu thiếu niên:
"Con đường luyện thần, chỉ là vô vi mà thôi"
"Vô tâm vô vi ấy là si ngu; Vô tâm hữu vi ấy là tự nhiên; Hữu tâm hữu vi ấy là trần tục"
"Hữu tâm vô vi ấy là thiên nhân"
"Vô vi luyện thần, là đạo của thiên nhân"
..........
"Có lẽ, ta hiểu rồi".
Giống như có một tia sáng lóe qua đầu, thiếu niên đang khổ sở bỗng cười nhẹ, lòng tự có hướng đi.
Thần sắc thiếu niên bỗng nhiên thư thái, tay chân tùy ý co duỗi thoải mái.
Người này, cùng núi, sông, cỏ cây, mây gió, trăng sao, cùng tất cả vạn vật giữa trời đất, từ thời khắc này, tựa hồ đã hòa thành một thể:
Chớ hỏi người này từ nơi nào đến, chớ hỏi người này muốn đến nơi nào. Ở giữa trời đất rộng lớn mênh mông này, ở trong vũ trụ bao la không giới hạn này, y vốn phải như thế, đã là như thế.
Nếu hỏi: Người này, cùng núi, sông, cây cỏ, mây gió, trăng sao, cùng tất cả vạn vật, vì sao cần phải như thế?
Rằng: Thiên đạo hữu thường.
Rằng: Ta tự nhiên.
Thế là, cổ lưu thủy giống như Thái hoa đạo lực, cũng ở trong thân thể thiếu niên Trương Tỉnh Ngôn, xuất hiện hết sức tự nhiên, giống như nó luôn có ở đó.
Không có ý thức đặc biệt, Tỉnh Ngôn nâng sáo ngọc Thần Tuyết, cũng hết sức tự nhiên thổi lên.
Từ thời khắc này, có lẽ chỉ có trời và đất, mây và trăng, sông và gió, cỏ và cây, còn có thiếu niên này mới có thể nghe thấy được nhạc khúc, lấy thiếu niên làm trung tâm, trong bầu đêm ánh trăng như nước, yên tĩnh, chạy cuồng, với phương thức mâu thuẫn và hài hòa, truyền ra bốn phương tám hướng.
......Trong rừng cây u tối tịch mịch, một người thợ săn nhân đêm tối đặt bẫy thú, đang vạn phần kinh khủng nhìn mãnh hổ rùn đầu muốn vồ tới ở trước mặt mình. Ngay lúc hắn nghĩ đã sắp chầu ông bà ông vãi, thì đột nhiên phát hiện mãnh hổ đang tập trung vồ mồi trước mặt, lại giống như nghe được âm thanh gì đó trong sơn lâm, cái đầu to lớn uy mãnh của nó quay sang một hướng khác, quắc mắt nhìn ra. Sau đó, thì bỏ