Phong Thạch phiên trong tay Bàng Thế Dân này cũng không phải thứ bình thường, mà là một kiện nhất phẩm bảo khí uy lực vô cùng cao do tu chân giả luyện chế.
Nhưng đáng tiếc hắn cũng không hiểu phương pháp vận dụng chính xác, bản thân cũng không có chân nguyên và pháp lực, chỉ có thể dựa vào một ít kỹ xảo, có thể gọi là phương pháp tà ma ngoại đạo, miễn cưỡng sai khiến được một ít phi sa tẩu thạch, căn bản không thể phóng xuất ra hoàn toàn uy lực của nó.
Quá trình Bàng Thế Dân đạt được Phong Thạch phiên này, có thể nói là có sự trùng hợp bất ngờ.
Ngày hắn còn trung niên, cùng Bàng Thế Phong và Bàng Thế Trạch du lịch bên Châu Âu, trong một lần thi đấu hắc quyền ngầm thắng được một số tiền thưởng lớn, ba người xuất phát từ lòng hiếu kỳ, liền đi thăm quan một buổi đấu giá ngầm tổ chức tại Đức.
Kiện nhất phẩm bảo khí Phong Thạch phiên này là mua được từ buổi đấu giá ấy.
Người tham gia buổi đấu giá đó, trừ ba anh em hắn ra, đều là người châu Âu mắt xanh, mũi cao.
Những người này tự nhiên không nhìn ra sự trân quý của Phong Thạch phiên, thậm chí cả nơi đấu giá, cũng chỉ cho nó là một kiện đồ cổ kỳ quái.
Cho nên khi giới thiệu, cũng chỉ xoay quanh loại vải kỳ lạ trăm năm không hỏng kia.
Người châu Âu không nhìn được hàng, cũng không đại biểu cho Bàng Thế Dân không biết hàng.
Khi hắn nhìn thấy Phong Thạch phiên, đã nhận ra nó không tầm thường.
Là một thế gia võ học truyền thừa mấy đã trăm năm, trong điển tịch ghi chép của Bàng gia, có rất nhiều cố sự thần ma yêu quỷ hoang đường.
Mà trong đó miêu tả về Phong Thạch phiên, tuy chỉ có vài lời không tỉ mỉ, nhưng đủ để hắn hiểu được, Phong Thạch phiên là một kiện bảo bối hiếm có!
Trước khi thấy Phong Thạch phiên, Bàng Thế Dân và người của Bàng gia đều chỉ cho rằng những ghi chép tổ tiên truyền lại chỉ là thần thoại hoang đường vô lý thôi.
Nhưng ở buổi đấu giá ngầm, nhìn thấy Phong Thạch phiên trong ghi chép của tổ tiên, mới biết những chuyện do tổ tiên ghi lại, rất có khả năng là hoàn toàn có thực.
Lúc này Bàng Thế Dân vô cùng hưng phấn, dùng toàn bộ tích súc của ba người, mua Phong Thạch phiên về.
Vì không có chân nguyên và pháp lực, nên Bàng Thế Dân đành dùng một loại phương pháp cực đoan để tế luyện Phong Thạch phiên này.
Phương pháp này chính là dùng máu người để tế luyện.
Sau khi dùng máu tươi của bảy bảy bốn mươi chín người tế luyện Phong Thạch phiên, cuối cùng hắn cũng có thể sử dụng được nó.
Tuy rằng chưa phóng xuất được toàn bộ uy lực, mỗi lần sử dụng Phong Thạch phiên đều phải dùng máu tươi của một người sống tế luyện, nếu không sẽ bị cắn trả, nhưng cảm giác nắm giữ loại lực lượng thần bí phi tự nhiên này làm hắn rất sảng khoái, thỏa mãn.
Vừa điều khiển Phong Thạch phiên triệu ra bão cát che trời lấp đất vây quanh Trương Văn Trọng, Bàng Thế Dân và Bàng Thế Trạch khom người, một trái một phải lao vào giữa bão cát.
Trước đó bọn hắn từng sử dụng Phong Thạch phiên mấy lần, đã sớm tìm ra chiêu số sát địch giữa bão cát đang che trời lấp đất.
Truyện Tiên Y Truyện Tiên Y
Nếu hiện tại bọn họ chống lại là thiên cấp cao thủ bình thường, nói không chừng kẻ đó sẽ thua dưới thế tiến công ly kỳ này của bọn hắn.
Nhưng đáng tiếc, hiện tại bọn hắn phải đối mặt lại không phải một võ giả, mà là một tu chân giả.
Ngay khi bão cát vừa nổi lên, Trương Văn Trọng liền ngửi được một mùi máu tươi nhàn nhạt.
Hắn lập tức hiểu, Bàng Thế Dân đã dùng một loại phương pháp tà môn để tế luyện Phong Thạch phiên.
Phương pháp như vậy dù có thể sử dụng được pháp khí hay bảo khí, nhưng pháp khí và bảo khí chỉ có thể phát ra uy lực có hạn, hơn nữa một khi gặp tu chân giả, sẽ dễ dàng bị phá giải.
Trương Văn Trọng không chút do dự, liền cắn nát đầu lưỡi, phun ra một đạo máu tươi thuần dương ẩn chứa chân nguyên, máu tươi nằm ngay đầu lưỡi con người, vốn là vật chí dương tinh khiết, cộng thêm chân nguyên tinh thuần của Trương Văn Trọng, trong nháy mắt làm cho bão cát đang gào thét ngừng lại.
Truyện Tiên Y
Không còn âm phong gào thét, cát đá dựa vào sức gió bay lượn tự nhiên cũng rơi xuống.
Nguyên bản nhà cửa bị cát đá bao phủ, giờ đã khôi phục vẻ sáng sủa.
Bàng Thế Dân và Bàng Thế Trạch vốn đang khom người muốn mượn bão cát yểm hộ đánh lén Trương Văn Trọng không hẹn mà cùng trợn mắt.
"Đây, đây là...!Chuyện gì đã xảy ra?" Bàng Thế Dân khiếp sợ mở to miệng, vô thức cúi nhìn Phong Thạch phiên trong tay hắn.
"Gió đâu? Gió vừa thổi vù vù giờ sao ngưng rồi? Sao đột nhiên lại ngưng? Thế Dân, ngươi đang làm cái quỷ gì thế?" Bàng Thế Trạch mở to hai mắt nhìn Bàng Thế Dân, nếu không phải còn có Trương Văn Trọng, chỉ sợ hắn sớm đã lao tới hỏi Bàng Thế Dân cho rõ ràng.
Truyện Tiên Y
Bàng Thế Dân cũng không biết đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì.
Dù sao hắn cũng chỉ có hiểu biết hạn chế về cách sử dụng Phong Thạch phiên, lúc này thấy bão cát đầy trời nhất thời dừng lại, vốn lòng tin mười phần của hắn, giờ hoàn toàn rối loạn.
Truyện Tiên Y
"Chết tiệt, đến cùng là có chuyện gì xảy ra? Phong Thạch phiên không phải hư hỏng ngay lúc then chốt này chứ?" Bàng Thế Dân đang rối loại, không cam tâm phất phất Phong Thạch phiên trong tay, nhưng vẫn không hề có chút bão cát nào sinh ra.
"Thế nào, ngươi không biết dùng sao? Vậy thì để cho ta, ta sẽ dạy ngươi cách dùng chính xác." Trương Văn Trọng lao về phía hắn, tay trái thò ra, muốn đoạt Phong Thạch phiên trong tay hắn.
"Mơ tưởng!" Bàng Thế Dân lui về phía sau, tay cầm đường đao vung về phía hắn, muốn bức hắn lui lại.
Cùng lúc đó, Bàng Thế Trạch cũng lao tới chỗ Trương Văn Trọng, nắm chặt đường đao trong tay, nương theo thế lao tới mà đâm.
Hai mặt thụ địch nhưng Trương Văn Trọng vẫn không