Khi Trương Văn Trọng chạy tới bệnh viện Ung Thành, lại ngoài ý muốn phát hiện Tô Hiểu Hồng và mấy nghiên cứu sinh đang đứng bên ngoài cổng bệnh viện chờ đã lâu.
Thấy hắn từ trên xe taxi bước xuống, mấy người vội vàng chạy tới cung kính nói: “Lão sư ( Trương giáo thụ), thầy đã đến rồi.”
Trương Văn Trọng hỏi: “Sao mọi người lại ở chỗ này?”
Tô Hiểu Hồng hồi đáp: “Em nghe ông ngoại nói, những nạn nhân trong vụ hỏa hoạn hôm qua, toàn bộ đều xuất hiện tình trạng sốt cao ly kỳ, phỏng chừng lão sư nhất định sẽ tới, cho nên gọi bọn họ cùng tới, nhìn xem có thể giúp đờ được lão sư chuyện gì hay không.”
“Nguyên lai là như vậy.” Trương Văn Trọng chợt gật đầu, lần này bệnh nhân xuất hiện tinh trạng sốt cao kỳ lạ khoảng chừng hơn hai mươi người, thật đúng cần có người hiệp trợ.
Trương Văn Trọng bước nhanh vào bệnh viện Ung Thành, đồng thời nhìn Tô Hiểu Hồng dò hỏi: “Bệnh nhân đang ở đâu? Đều ở chung một phòng bệnh sao?”
“Đều ở chung một phòng quan sát, tiếp thu trị liệu hạ nhiệt.
Lão sư, em đưa thầy qua.” Tô Hiểu Hồng đáp, vội vàng đi nhanh tới trước, dẫn đường cho hắn.
Dưới sự dẫn dắt của Tô Hiểu Hồng, Trương Văn Trọng và mấy nghiên cứu sinh rất nhanh đã đến phòng cấp cứu.
Lúc này, ngoại trừ Nhạc Tử Mẫn và mấy chuyên gia bệnh viện Ung Thành ra, Eric cùng vài chuyên gia y học nước ngoài cũng có mặt, cũng đáp ứng lời mời đến đây, cùng các chuyên gia y học bệnh viện Ung Thành cùng nhau thương thảo phương án trị liệu cho các bệnh nhân bị sốt cao tập thể.
Nhìn thấy Trương Văn Trọng xuất hiện, Nhạc Tử Mẫn bọn họ rõ ràng thở ra một hơi.
Những kinh lịch trước đây làm cho bọn họ tin tưởng vững chắc, chỉ cần Trương Văn Trọng ra tay, sẽ không có bệnh tật gì không trị hết.
Bọn họ đối với Trương Văn Trọng đã có một loại lòng tin gần như mù quáng.
“Tiểu Trương, anh rốt cục tới.” Nhạc Tử Mẫn vội vàng đứng dậy đón chào.
Trương Văn Trọng cũng không kịp chào hỏi mọi người, trực tiếp dò hỏi: “Tinh huống hiện tại của bệnh nhân thế nào?”
“Không lạc quan.” Vừa nghe Trương Văn Trọng nhắc tới tình huống của bệnh nhân, sắc mặt Nhạc Tử Man chợt biến thành lo lắng, lắc đầu thở dài một tiếng, hồi đáp: “Vừa rồi chúng tôi đã đo nhiệt độ cơ thể cho hai mươi mốt bệnh nhân, trong đó mười lăm người có nhiệt độ khá cao, trong đó có sáu người đã vượt mức quy định! Trong đó có mười bốn người xuất hiện bệnh trạng sốt cao đến co quắp, mặt khác mười một người trước sau xuất hiện bệnh trạng hồ hấp suy kiệt.
Ngoài ra ý thức của bọn họ đại khái bị sốt cao ảnh hưởng, xuất hiện vật vã, hôn mê.
Tuy rằng được chúng tôi đúng lúc cứu giúp, bệnh co quắp cùng suy kiệt tuần hoàn hô hấp đều được khống chế và chậm lại, nhưng nhiệt độ cơ thể của bọn họ cũng không hạ xuống! Vô luận là cồn, hay cách hạ nhiệt độ vật lý như dùng đá lạnh, hay tiêm tình mạch, chúng tôi toàn bộ đều đã nếm thử, dùng châm viêm vào huyệt vị Đại Chuy, Khúc Trì, Hợp Cốc, Thiếu Thương cũng có thế làm chậm tốc độ tăng sốt, nhưng không cách nào làm giảm được sự sốt cao của bọn họ!”
Eric cũng cau mày, hắn dùng tiếng Trung cứng ngắc lắp bắp nói: “Đáng sợ nhất chính là, nhiệt độ cơ thế của bệnh nhân còn đang liên tục kéo lên, theo tinh huống này tiếp tục phát triển, chỉ sợ bọn họ càng ngày càng sốt cao, nói không chừng đến cuối cùng bởi vì sốt quá cao mà bị tươi sống chết cháy.”
Nhạc Tử Man còn nói thêm: “Bây giờ chúng tôi còn chưa hiểu rõ được nguyên nhân của bệnh sốt nghiêm trọng này.
Vô luận là kiểm tra thể trạng hay kiểm tra phòng thí nghiệm, hoặc là kiểm tra máu, nước bọt, dù sao toàn bộ đều thể hiện binh thường, ngoại trừ triệu chứng bị sốt cao ra toàn bộ không có gì dị thường.
Nhưng ở loại tinh huống này, tinh trạng sốt cao làm cho người ta phải trợn mắt líu lưỡi.
Điểm này làm chúng tôi hoàn toàn không hiếu được.
Hiện nay, chúng tôi chỉ có thế dùng phương pháp châm viêm, miễn cưỡng làm chậm việc tăng nhiệt độ của họ, đồng thời truyền dịch bổ sung cho họ, phòng ngừa bởi vì mất nước quá độ nên bị biến chứng!”
“Xem ra tinh huống của bệnh nhân, so với sự tưởng tượng của tôi còn muốn nghiêm trọng hơn.” Vùng lông mày của Trương Văn Trọng không khỏi nhíu lại, hỏi: “Trong số bệnh nhân bị sốt cao, có người nào còn ý thức rõ ràng không?”
“Có.” Nhạc Tử Mần gật đầu đáp.
Trương Văn Trọng lập tức nói: “Đi, đưa tôi qua xem thử.”
‘Tốt, mời đi theo tôi.” Nhạc Tử Mần cũng không có bất luận điều gì do dự xoay người dẫn Trương Văn Trọng đi vào một phòng bên trong.
Làm Trương Văn Trọng có chút ngoài ý muốn chính là bệnh nhân trong phòng này không phải ai khác, mà chính là Đàm Thanh.
Nhưng nghĩ lại, Trương Văn Trọng cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, bởi vì Đàm Thanh là một võ giả địa cấp đỉnh kỳ, thân thể trạng huống so với người binh thường sẽ mạnh hơn một chút.
Lúc này dù bị sốt cao ảnh hưởng, nhưng vẫn còn có thể bảo trì thanh tỉnh.
Trong phòng bệnh, ngoài trừ Đàm Thanh đang nằm truyền dịch trên giường, trên người cắm ngân châm, còn có cha mẹ nàng ở đó.
Nhìn thấy Trương Văn Trọng đi vào, trên mặt bọn họ lộ vẻ vui mừng.
Y thuật của Trương Văn Trọng bọn họ đã từng nhìn thấy qua, nguyên bọn họ đang lo lắng vì căn bệnh sốt cao của con gái, bây giờ nhìn thấy Trương Văn Trọng