Bạch Tiểu Cốc nằm sấp xuống, Tào Kính thò qua lầm bẩm:
“Sao học thần lại tới lớp chúng ta?”
“Không phải cậu ta là thí sinh đạt điểm tối đa của các môn sao?”
“Chẳng lẽ xạo?”
“Hay học mấy ngày ở lớp A rồi phát hiện mình không theo kịp?”
“Hay không vượt qua sát hạch của lớp A?”
“Không thể nào, nếu không vượt qua sao tới lớp A được?”
Trước kia Bạch Tiểu Cốc không cảm thấy Tào Kính ồn ào, hiện tại lại thấy phiền vô cùng.
Tào Kính hỏi những câu y không biết, trong khi y cũng muốn biết đáp án.
Từ lớp B đến lớp A là vinh hạnh, từ lớp A đến lớp B thì… E rằng người có tự tôn cao sẽ thôi học.
Trái tim Bạch Tiểu Cốc sinh đau, niềm vui khi thấy Tần Cửu Khinh vơi hơn nửa.
Chủ nhiệm lớp đang suy nghĩ chỗ ngồi cho Tần Cửu Khinh, đúng lúc bắt gặp Tào Kính trắng trợn trò chuyện với Bạch Tiểu Cốc.
Hai đứa trẻ có vấn đề này! Trong mắt còn có chủ nhiệm như ông không!
Lão Ngụy tức giận: “Tào Kính!”
Tào Kính câm miệng, ngơ ngác ngẩng đầu.
Lão Ngụy chỉ vị trí bên cạnh cậu ta: “Em qua đó ngồi.
”
Tào Kính: “???” Tại sao cậu ta phải qua bàn trống ngồi? Cậu ta và Cốt ca rất hợp nhau, không muốn tách ra đâu.
Chủ nhiệm lớp đã ngỏ lời: “Tần Cửu Khinh và Bạch Tiểu Cốc là hàng xóm đúng không? Em ngồi bên cạnh em ấy được không? Hai đứa có thể hỗ trợ lẫn nhau.
” Với học sinh ngoan, lão Ngụy như một ngọn gió xuân ấm áp.
Tần Cửu Khinh đáp: “Vâng ạ.
”
Bạch Tiểu Cốc: “!”
Tào Kính khóc lóc nhìn Bạch Tiểu Cốc: “Cốt ca… có phải cậu cũng không nỡ rời xa tớ không? Cậu đừng khóc, tớ cũng không nỡ…”
Bạch Tiểu Cốc hoàn hồn nhìn cậu ta, môi mỏng giật giật.
Tào Kính: “?”
Thảo tinh thất hồn lạc phách đánh chết cũng không tin Cốt ca nói ra chữ “cút”!
Sao có thể? Cậu ta mới là bạn thân nhất của Cốt ca, cậu ta mới là bạn cùng bàn vào sinh ra tử của Cốt ca, Cốt ca không phả loại tra nam chỉ thấy người mới cười nào nghe người xưa khóc!
Tào Kính hoài nghi thảo sinh…
Tần Cửu Khinh ngồi xuống, Bạch Tiểu Cốc thay đổi vị trí nằm, coi như không thấy hắn.
Tần Cửu Khinh cũng không nói chuyện với y, tập trung sắp xếp đồ của mình.
Không bao lâu sau, di động trong túi quần của Tần Cửu Khinh rung lên, hắn cong môi, lấy di động ra.
Đại Cốt:【Cậu làm sao vậy?】
Tần Cửu Khinh hỏi lại:【Hửm?】
Đại Cốt:【Sao cậu lại tới lớp B!!!】
Ba dấu chấm than đủ thấy y khiếp sợ nhường nào.
Tần Cửu Khinh gõ:【Không theo kịp tiến độ lớp A.
】
Đại Cốt:【???】
Tần Cửu Khinh suy nghĩ một chút, lại nói:【Còn bị cô lập.
】
Khung chat bên kia lặng thinh, Bạch Tiểu Cốc quay đầu, con ngươi xám nhạt nhìn chằm chằm hắn.
Tần Cửu Khinh nhìn lại y, lông mi hơi rũ, khóe miệng là ý cười xán lạn.
Bạch Tiểu Cốc: “…” Có chỗ nào giống bị cô lập!
Bạch Tiểu Cốc tiếp tục gửi WeChat:【Cậu cười nhiều hơn với họ còn sợ bị cô lập?】
Tần Cửu Khinh đáp một chữ: 【Không.
】
Bạch Tiểu Cốc: “…”
Rất nhanh sau đó y nhìn thấy tin nhắn tiếp theo của Tần Cửu Khinh:【Bọn họ không xứng.
】
Nhìn chằm chằm bốn chữ này, mặt Bạch Tiểu Cốc bốc hơi: Cái gì, cái gì bậy bạ thế!
Y bỏ di động xuống, nằm xuống ngủ.
Không phải muốn ngủ lắm, chỉ là không dám nhìn ai thôi.
Bạch Tiểu Cốc mơ màng ngủ mất, chẳng những thế mà còn nằm mơ suốt một tiết.
Trong mơ có một cung điện lạnh lẽo, trong điện tuyết bay khắp nơi, ngoài điện nở đầy hoa hải đường trắng, nam nhân cao lớn mặc một bộ trường y đen đang khoanh tay đứng đó, lạnh nhạt cô thanh, tựa như vạn vật thế gian chỉ là một con kiến.
Một tiểu bạch cốt như ngọc xuất hiện giữa biển hải đường.
Nam nhân rũ mi, như sương tuyết hòa tan, trong mắt đen tràn đầy nhu tình ấm áp, khóe miệng nhếch lên làm trời đất trở nên rực rỡ, vạn vật bừng bừng sức sống.
Tiểu bạch cốt ngửa đầu nhìn hắn, trong trẻo nói: “Chủ nhân!”
Bạch Tiểu Cốc bừng tỉnh.
Từ nhỏ y đã mơ thấy cảnh tượng này, y biết mình là bộ xương khô kia, nhưng y chưa bao giờ thấy rõ dáng vẻ của người trong mộng.
Lần này…
Y đã nhìn thấy.
Người nọ và Tần Cửu Khinh giống nhau như đúc!
Một viên phấn bay tới, giáo viên tiếng Anh gọi: “Bạch Tiểu Cốc!”
Bất ngờ là viên phấn không trúng đầu Bạch Tiểu Cốc, nhưng lúc này Cốt ca vẫn chưa hoàn hồn, sao thành tiết tiếng Anh rồi, không phải mới rồi là tiếng ngữ văn à?!
Giáo viên tiếng Anh: “Đọc lại câu tôi vừa nói.
”
Bạch Tiểu Cốc: “…”
Một ngón tay khớp xương rõ ràng dừng trên sách giáo khoa tiếng Anh, Bạch Tiểu Cốc học không giỏi những môn khác, nhưng vì từng ở nước ngoài nên tiếng Anh không tệ…
Y khẽ hít một hơi, đọc theo chỉ dẫn của Tần Cửu Khinh.
Giáo viên tiếng Anh nhướng mày: “Ngồi xuống nghe giảng bài!”
Bạch Tiểu Cốc vội gật đầu: “Vâng.
” Coi như tránh được một kiếp.
Bởi vì chuyện này, Bạch Tiểu Cốc cố gắng nghe giảng hết giờ tiếng Anh, đến toán học thì chịu không nổi nữa.
Không phải y mệt mà là giáo viên quá biết cách thôi miên.
Không ngủ mới lạ!
Chỉ cần Tần Cửu Khinh nghiêng đầu là có thể thấy cái đầu gật gù của Bạch Tiểu Cốc, hắn viết một tờ giấy rồi đưa cho y: 【Ngủ đi.
】 Chữ giống như người, lạnh lùng du dương, đường nét sắc bén.
Bạch Tiểu Cốc ngẩn ra.
Tần Cửu Khinh lại viết: 【Tôi không nói với chú Tần.
】
Bạch Tiểu Cốc quay đầu trừng hắn.
Tần Cửu Khinh chớp mắt với y.
Bạch Tiểu Cốc: “…” Quay đầu, nằm xuống, che lỗ tai!
Chớp mắt cái gì, lông mi dài quá không mở nổi à!
Đáng sợ chính là Bạch Tiểu Cốc ngủ không được, thậm chí còn có thể nằm nhoài nghe giảng, kỳ diệu hơn là cái hiểu cái không.
Học sinh ngoan cũng có thể truyền nhiễm?
Mẹ nó điêu thật!
Tần Cửu Khinh tới lớp B, Bạch Tiểu Cốc không có lý do kéo dài khoảng cách với hắn, ngược lại các bạn học cách y tám trăm mét.
Bởi vì bên cạnh có tảng băng tự nhiên, Bạch Tiểu Cốc cũng bị “cô lập”, y không thích ư?
Hầy, còn rất vui vẻ, vui vẻ xưa nay chưa từng có.
Chớp mắt, hơn hai tuần trôi qua, các học sinh chuẩn bị bước vào cuộc thi tháng đầu tiên sau khi khải giảng, Bạch Tiểu Cốc học thêm thế nào không nhắc tới, nhưng rất gắn bó keo sơn với bạn cùng bàn.
Tào Kính tóm được cơ hội gặp Bạch Tiểu Cốc: “Cốt ca, lâu rồi cậu không để ý đến tớ!”
Bạch Tiểu Cốc: “…”
Tào Kính u oán nói: “Cũng không cùng bọn tớ chơi bóng.
”
Bạch Tiểu Cốc hắng giọng, chột dạ: “Bận học.
”
Tào Kính: “??”
Bạch Tiểu Cốc không tự nhiên nói: “Lớp mười hai rồi, phải học một chút.
”
Tào Kính không thể tin nổi: “Cốt ca, nếu cậu bị uy hiếp thì hãy chớp mắt một cái.
”
Bạch Tiểu Cốc đập đầu cậu ta một cái: “Chớp mắt cái quỷ, ông tự nguyện!”
Tào Kính: “Hu hu!”
Cốt ca thay đổi rồi, Cốt ca bị học thần dạy hư rồi!
Đuổi Tào Kính đi, di động Bạch Tiểu Cốc rung lên, y lập tức lấy ra, nhấn vào WeChat.
Nhìn thấy ID tràn đầy hơi thở trẻ trâu, khoé miệng khó áp chế giương lên.
Tịch: 【Đồ ăn trong nhà không còn nhiều, tan học đi siêu thị không?】
Bạch Tiểu Cốc cẩn thận gõ: 【Được.
】
Tịch: 【Muốn ăn cải trắng luộc.
】
Bạch Tiểu Cốc mỉm cười: 【Phiền chết, không làm.
】
Tịch: 【 Muốn ăn.
】 Phía sau còn kèm theo meme đáng yêu.
Bạch Tiểu Cốc run rẩy: 【Phiền quá.
】
Tịch: 【Vậy…】
Bạch Tiểu Cốc không đáp lại, chỉ là sau khi tan học hai người cùng đi siêu thị, y lại chọn tất cả những nguyên liệu làm món kia.
Tần Cửu Khinh mỉm cười: “Không phải ngại phiền sao?”
Bạch Tiểu Cốc trừng hắn: “Có phải cho cậu ăn đâu.
”
Tần Cửu Khinh: “Chú Tần không thích ăn cải trắng.
”
Bạch Tiểu Cốc: “Tôi thích ăn!”
Tần Cửu Khinh cười không nói.
Ở chung lâu rồi, Bạch Tiểu Cốc cũng hiểu Tần Cửu Khinh hơn, tên này đâu chỉ kén ăn, trước khi gặp y, căn bản là bị bệnh kén ăn.
Hứa Nặc vô cùng cảm kích Bạch Tiểu Cốc, nhiều lần lén nói với Bạch Tiểu Cốc: “Tiểu Cửu không thích ăn cơm từ nhỏ, bác sĩ cũng quan sát rất lâu, nói là tâm lý có vấn đề, trị mãi không hết…”
Hiện giờ trái lại không trị tự hết, chỉ cần là món Bạch Tiểu Cốc làm, hắn đều ăn sạch.
Hệt như trước giờ đều chờ Bạch Tiểu Cốc làm