Dật Tinh Vọng gõ số lên màn hình, hiện lên một khung chat với tên người nhận là Dop.
Dop nhận được tin cũng vội vã trả lời
"Z, ổn không đấy"
"Chẳng ổn, nhờ cậu một việc"
"Được, nói đi, bổn thiếu gia sẽ hạ mình giúp"
"Điều tra xem gần đây có mối giao dịch nào đáng ngờ không, tập trung vào nhà họ Duẫn trước tiên, sau đó hẳn mở rộng phạm vi"
"Ok, nghỉ ngơi cho tốt.Chuyện này để tôi giải quyết"
"Ừm, cảm ơn"
"Không cần khách sáo làm gì"
....
Dật Tinh Vọng cảm thấy hơi váng đầu, có một số chuyện không phải suy đoán là được.
Nếu thực sự Dop không tìm ra hung thủ thì phiền rồi, lần 1 sẽ có lần 2.
Biết đâu lần 2 rút kinh nghiệm hại còn nặng hơn lần trước...Âyyy, cậu xuyên vào đây là để sống đến đủ thọ, chứ đâu phải để chết sớm.
Đến chiều hôm đấy thì Dật Bất Ôn đến, mang thức ăn còn nóng trong bình giữ nhiệt để lên bàn, cất giọng chất vấn
"Tại sao trước lúc ăn uống không để ý gì thế, không biết bản thân bị dị ứng xoài à"
"...Anh nhớ được à"
"Có thể không nhớ sao, mày đã náo một trận rõ to ngày trước còn gì"
"..." có chút tuổi thân, nhưng cũng xen lẫn vui mừng
"Lại đây ăn" Dật Bất Ôn miệng thì cọc cằn khó chịu, nhưng tay vẫn thoăn thoắt dọn thức ăn ra bàn cho cậu.
Lúc đi còn mang theo cả tấm thảm giữ nhiệt khiến dì Lưu còn tưởng có trộm đến nhà.
Dật Tinh Vọng bước xuống giường, nhàm chán ngáp ngáp, giọng cậu đã có lại, nhưng vẫn khàn khàn, nghe kì lạ chết được
"Anh cũng ăn với em đi" thấy người ta loay hoay vì mình mà chẳng nhẽ không mời
"Coi như mày biết điều" Dật Bất Ôn ngồi xuống trong đôi mắt mở to của Dật Tinh Vọng
*Thật sự ăn à*
"Nhìn cái gì, nhìn tao cũng không no lên được đâu, lo mà ăn đi"
"Ò"
Ậm ừ một tiếng rồi tập trung vào ăn uống, ăn xong thì trời cũng vào đêm, sao trời sáng rõ lấp lánh.
Dật Tinh Vọng vỗ vỗ cái bụng căng tròn nhoẻn miệng cười, khóe mắt câu lên trông vô hại hết nấc.
Dật Bất Ôn thế mà động lòng rồi, hắn giọng một cái, giọng điệu nhẹ hơn mấy phần bảo
"Lo mà nghỉ ngơi, sáng mai về nhà"
"Cảm ơn anh"
"Đừng nói mấy lời ghê tởm thế"
???
*Đồ khó ở*
Sau khi Dật Bất Ôn trở về, cậu lấy điện