Tiểu Ma Phi Của Minh Đế

Chương 379


trước sau



Cửu U Huyền vừa mới trị liệu ổn thỏa cho Tiểu Tước và Tiểu Điền xong thì mấy người còn lại trong Lâm Gia tới thông báo đã chôn cất tử tế cho phụ thân Tiểu Tước và nãi nãi Tiểu Điền.

Chỉ có điều, xác của Ngự Linh Lăng cũng đã biến mất.

Cửu U Huyền lập tức đi tới chỗ nàng đã giết chết Ngự Linh Lăng, đúng như lời bọn họ nói xác của nàng ta thật sự đã biến mất.

Đây thật sự là tin nàng không thích chút nào.

Một người phàm đến ngay cả Thiên Đạo như nàng cũng mất đến gần một trăm năm mới có thể giết mà bây giờ lại không thấy xác đâu.

Không cần nói cũng biết là do ai làm.

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nàng đã tạo kết giới toàn bộ quanh Lâm Gia, chỉ cần một dao động nhỏ thôi nàng cũng có thể phát giác ra.

Có thể qua mắt nàng một cách thần không biết quỷ không hay ngoại trừ Ám Đế ra thì còn ai vào đây?
Giờ thì nàng đã hiểu vì sao mà năm đó toàn bộ Thiên Đạo hợp lực lại cũng không thể nào đem hắn giết được hoàn toàn mà cũng chỉ có thể đem hắn phong ấn xuống phía dưới Quang Giới.

Thực lực của Ám Đế mạnh hơn nàng tưởng, bản thân vẫn đang bị phong ấn mà vẫn có thể hành sự thế này đúng là kẻ thù nguy hiểm.

Ngón tay Cửu U Huyền khẽ chạm xuống nơi xác Ngự Linh Lăng nằm trước đó, trong đôi mắt lóe lên tia tinh quang, chuyển hướng bước tới khóm hoa mẫu đơn gần đó.

Vừa giơ tay lên, có thứ gì đó bay giờ trong khóm hoa mẫu đơn lên tay nàng.

Là một hình nhân bên trên có dán một từ giấy đề ba chữ Ngự Linh Lăng.

Nếu nàng đoán không nhầm, Ám Đế đã sử dụng một tuyệt kỹ có tên Dịch Hoán.

Dùng một con hình nhân dán tên một người lên đó, sau đó thi pháp liền có thể khiến cho vị trí của hình nhân và người ghi trên đó bị hoán đổi.

Không phải là nàng không cảm nhận được có người tới mà là Ám Đế sử dụng thuật Dịch Hoán đem xác Ngự Linh Lăng đi.

Ám Đế cần xác Ngự Linh Lăng là có âm mưu gì nữa đây? Chắc chắn là không phải chuyện gì tốt đẹp.

Kết giới dao động, Cửu U Huyền ngẩng đầu lên, bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước mắt.

Bắc Chi Hạc tới, nàng có hơi bất ngờ, nhưng thật

đúng lúc nàng có chuyện nhờ hắn.


"Chi Hạc, ngươi có thể giúp ta trông chừng Tiểu Tước và Tiểu Điền không?"
Cửu U Huyền trực tiếp vào thẳng vấn đề.

So với việc lòng vòng, vào thẳng vấn đề vẫn hơn.

Tất nhiên và nàng không ép buộc, hắn muốn hay không nàng không ép.

"Được!"
Bắc Chi Hạc lập tức đồng ý không nghĩ nhiều.

Cửu U Huyền mỉm cười nói một câu cảm ơn.

Khi nàng vừa mới quay người lại, hắn bỗng nhiên nói một câu.

"Bây giờ ta muốn cạnh tranh công bằng với Hàn Dạ Minh liệu có còn kịp hay không?"
Hắn nhận ra, âm thầm thích nàng thật sự là sai lầm.

Chính vì sai lầm này mà bị một người đến sau cướp mất!
Cửu U Huyền lúc đầu hơi ngẩn người, đôi mắt cụp xuống, hàng lông mi che đi tâm tư.

"Chi Hạc, đừng khiến ta khó xử có được không?"
"Ngươi đang khuyên ta nên từ bỏ sao?"
Bàn tay nàng nắm chặt lại, rồi thở dài một hơi.

Quay người lại đối mặt trực tiếp với hắn.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

"Ngươi xứng đáng yêu một người tốt hơn ta! Ngươi nên yêu một người yêu ngươi thật lòng, chứ không phải yêu một người vô tâm như ta.

Ta biết không nên khuyên ngươi từ bỏ chuyện gì, bởi vì ta không có quyền can thiệp vào cuộc đời của ngươi.

Nhưng mà ta chưa có ý định rời bỏ hắn, cho dù có ý định đó đi chăng nữa thì ta cũng sẽ không mở lòng thêm bất cứ lần nào.

Một lần là đủ!"
"Vậy nếu hắn phản bội ngươi thì sao?"
"Trên đời này không có nếu.

Hắn thật dám làm vậy, ta sẽ đích thân giết hắn, hủy hoại linh hồn hắn, đem hắn đầy vào âm tỳ địa ngục chịu sự thống khổ!"
Nàng thừa nhận sự chiếm hữu của bản thân đối với một thứ gì đó thật sự rất lớn.

Thứ gì không đoạt được thì người khác cũng đừng hòng có được.

Bao gồm cả tình yêu của một người cũng vậy.

Nàng đã không có được thì đem nó hủy diệt, như vậy nàng không có người khác cũng đừng mong!



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện