Edit: Huyendrm
Beta: Kẹo Hạnh Nhân
-
Hôn sự của Trà Trà và Vu Cố ván đã đóng thuyền, chỉ chờ định ngày.
Trước kia Trà Trà chính miệng nói với Thẩm Chấp rằng, khi cô kết hôn sẽ không mời hắn.
Thẩm Chấp nhìn tấm thiệp mời, thật ra trong lòng cũng không có nhiều cảm xúc lắm.
Giống thứ cảm giác chua xót thường dâng lên, nếm nhiều cay đắng cũng trở thành thói quen rồi.
Hắn như không có việc gì thu liễm nụ cười nơi khoé môi, còn giống như không quan tâm mà nhận xét một câu: “Chữ viết trên thiệp mời cũng không tệ lắm.”
Nhan Tuệ không nhìn ra suy nghĩ của con trai, thuận miệng ứng phó nói: “Đúng vậy.”
Đường nét sắc bén, nước chảy mây trôi.
Nhan Tuệ lấy lại thiệp mời, cứng nhắc chuyển sang chuyện khác: “Cơm tối con muốn ăn gì?”
“Không có món gì đặc biệt muốn ăn.”
“Vậy để mẹ bảo dì giúp việc làm cho con chút đồ ăn thanh đạm của Hàng Châu.”
“Được.”
Thẩm Chấp mất khẩu vị, ăn vài đũa đã ngừng.
Trên bàn cơm, Thẩm Chấp hiếm khi đươc cha hỏi có dự định gì cho tương lai.
Muốn ra nước ngoài đào tạo sâu hơn hay tiếp tục làm ở công ty.
Từ sớm Thẩm Chấp đã phải học lên thạc sĩ và tiến sĩ, nhưng hắn chọn từ bỏ.
Sau khi vào năm nhất đại học, Thẩm Chấp đã bắt đầu theo cha học xử lý công việc ở công ty.
Mấy trưởng bối ở công ty không phải là đèn cạn dầu, thấy tuổi hắn nhỏ nên tưởng dễ bắt nạt, ở trong tối ngáng chân hắn không ít lần.
Ai mà biết Thái Tử của công ty hàng không là một người cứng rắn.
Trong vài tháng ngắn ngủi đã xử lý toàn bộ người từ trên xuống dưới.
Thay đổi phong cách làm việc trước kia.
Dù tuổi còn nhỏ nhưng đã có thể một mình đảm đương một phần công ty.
“Con tiếp tục làm ở công ty.”
“Cũng tốt, như vậy ta cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.”
Thẩm Chấp vâng một tiếng, sau đó gương mắt lên, con ngươi đen tuyền: “Không lâu nữa, con có thể sẽ xin nghỉ một thời gian.”
Nhan Tuệ nghe xong ý cười trên mặt càng rõ.
Cảm thấy con trai muốn xin nghỉ để nghỉ ngơi hoặc đi ra ngoài chơi, đây là điều không thể tốt hơn, bà nói: “Tùy con, muốn nghỉ bao lâu cũng được, trước mắt việc ở công ty cứ để đó.”
Mặt Thẩm Chấp giãn ra: “Vâng, được.”
Nhan Tuệ lại hỏi: “Con muốn đi đâu?”
Thẩm Chấp nói: “Một thị trấn nhỏ.”
Hắn không nói tên, không nói địa chỉ cụ thể nên Nhan Tuệ cũng không hỏi nữa.
*
Học kỳ hai của năm cuối cấp kết thúc là gần cuối mùa xuân.
Trà Trà cuối cùng đã hoàn thành bài luận văn tốt nghiệp đầu tiên của mình.
Sau khi giao nó cho giảng viên của cô, thì nhận được những lời nhận xét tỉ mỉ rườm rà.
Trà Trà lại bắt đầu chặng đường sửa luận văn không lối về của mình, thấy ngày bảo vệ(*) càng gần, cô rất lo lắng.
(*) Bảo vệ ở đây là bảo vệ luận văn, tức quá trình tiến hành trình bày, thuyết trình, phản biện trước một hội đồng chấm luận văn tốt nghiệp.
Phiên bản sửa đổi của bài luận văn đều bị giảng viên đánh trượt.
Trà Trà không màng ngày đêm tra tư liệu và số liệu, đến nằm mơ cũng là đang viết luận văn.
Làm việc trên máy tính đến hai giờ sáng cũng chưa xong, đôi mắt đau xót, nhỏ rất nhiều thuốc nhỏ mắt cũng vô dụng.
Vu Cố tắm rửa xong, nằm trên giường đợi cô một lúc lâu cũng chẳng thấy người.
Anh bất đắc dĩ thở dài hai tiếng, xuống giường đi dép lê đến thư phòng.
Qua khe cửa thấy đèn còn bật, mày nhíu lại, đẩy cửa ra, giọng nói trong trẻo mượt mà nói: “Vẫn chưa xong à?”
Trà Trà ghé vào bàn máy tính sắp ngủ, cô dụi mắt, bóng người dần dần rõ ràng.
Cô vừa chán nản lại mệt mỏi, giọng nói buồn ngủ lười biếng, "Chưa có xong."
Vu Cố đi đến sau lưng cô, quét mắt nhìn màn hình máy tính: “Còn thiếu nhiều không?”
Mái tóc đen nhánh như tơ của thiếu nữ thả sau lưng.
Cô lười biếng ghé mặt vào bàn, ánh sáng trên màn hình chiếu vào gương mặt phấn nộn của cô, cô híp mắt: “Còn thiếu rất nhiều.”
Vu Cố nhìn qua luận văn của cô.
Anh nhẹ nhàng đặt tay lên trên bàn tay cô, di chuyển con chuột lên xuống: “Những chỗ đánh dấu là chỗ cần sửa tiếp sao?”
Trà Trà sống không còn gì luyến tiếc gật đầu.
Nằm trên bàn lười biếng nâng trán lên nhìn, buồn bực không chịu nổi: “Đúng vậy, phải sửa tất cả.”
Cô lười nhác ngẩng đầu vừa vặn nhìn thấy cằm anh.
Đường cong bên dưới hoàn mỹ, yết hầu gợi cảm.
Anh bình tĩnh, ánh mắt chăm chú nhìn màn hình máy tính, nói: “Viết không tệ, sao lại phải sửa nhiều như vậy?”
Trà Trà nói: “Giảng viên muốn em bình xét vào loại luận văn tốt nghiệp ưu tú, nên yêu cầu tất nhiên cao một chút.”
Vu Cố thuận tay xoa đầu cô: “Em ngủ trước đi, anh giúp em sửa.”
Trà Trà do dự: “Như vậy không tốt lắm đâu?”
Vu Cố đã chuẩn bị trả lời: “Nghỉ ngơi đi.”
Trà Trà quả thật rất mệt, sửa đến hoa mắt.
Cả quyển luận văn cô cũng sắp thuộc hết, cô nhường ghế dựa bảo: “Em cùng anh làm.”
Trong thư phòng có sô pha chuyên dùng để nghỉ ngơi.
Trà Trà nằm trên sô pha, so với lúc nãy đã bớt buồn ngủ hơn.
Cô chống cằm, híp mắt nhìn người đàn ông đang làm việc ở trước bàn.
Tốc độ đánh chữ của anh rất nhanh, lúc đeo kính khi làm việc trông rất chuyên nghiệp.
Trà Trà nằm trên sô pha được một lúc thì mí mắt nặng dần, nghe tiếng gõ bàn phím của anh dần chìm vào giấc ngủ.
Vu Cố thay cô sửa xong luận văn, cúi đầu nhìn thời gian ở góc phải màn hình máy tính, đã 5 giờ sáng rồi.
Nắng sớm xuyên qua màn lụa chiếu vào thư phòng, Vu Cố lưu lại luận văn rồi đóng máy tính, đứng dậy duỗi eo.
Tầm mắt nhìn về cô gái đang nằm ngủ say đến ngọt ngào trên sô pha.
Nhẹ tay ôm cô vào trong ngực, đặt ở trên giường trong phòng ngủ rồi ôm eo cô ngủ bù.
Vu Cố có một tiết chính vào lúc 10 rưỡi sáng.
Anh ngủ không bao lâu, hơn 9 giờ đã rời khỏi giường, rửa mặt thay quần áo.
Trước khi ra khỏi nhà còn dành thời gian làm cho Trà Trà một phần bữa sáng đơn giản.
Khi vào lớp, phòng học lại chật cứng người.
Dù các sinh viên đều biết vị đàn anh dạy thay này đã có bạn gái, thậm chí đã mua phòng cưới rồi, nhưng vẫn không thể ngăn các cô nhiệt tình đến học.
Thầy giáo lớn lên đẹp trai như vậy chính là cảnh đẹp ý vui.
Huống chi Vu Cố giảng bài so với giảng viên cũ thì dí dỏm hài hước hơn, bọn họ lại càng dễ hiểu hơn.
Hơn nữa học trưởng cũng không điểm danh và độ khó của bài kiểm tra cuối kỳ từ trung bình trở lên.
Giảng bài tốt, lại dễ tính, cơ bản sẽ không phải thi lại.
Trừ những cô muốn thu hút sự chú ý của Vu Cố bằng việc thi lại, những người khác chỉ cần tập trung nghe giảng, đều có thể đạt được thành tích tốt trở lên.
Vu Cố lấy lại tinh thần, đôi mắt mệt mỏi quá độ, sau khi đeo kính thì càng khô khốc, còn hơi đau.
Anh xoa xoa giữa mày, dừng chốc lát, biểu cảm trên mặt khôi phục như thường, bắt đầu giảng bài tiếp.
Sau khi Trà Trà tỉnh dậy thì đến trường học.
Vu Cố vừa tan lớp, cô đã đem luận văn được sửa tốt cho giảng viên hướng dẫn xem.
Trà Trà nói: “Giảng viên của em bảo luận văn gần như hoàn thiện rồi.”
Vu Cố nhếch khóe miệng lên: “Chuyện tốt nha.”
Trà Trà vừa vui vẻ vừa bất an: “Anh nói xem có thể bị phát hiện là anh giúp em sửa không?”
Vu Cố bảo cô yên tâm, anh nói: “Sẽ không, anh cũng không sửa nhiều lắm, chỉ là đổi chút thôi.”
Trà Trà nhón chân ôm cổ anh, hôn khóe miệng anh một cái: “Tối hôm qua chắc anh mệt lắm? Trưa nay em mời anh ăn cơm chỗ ngon nhé.”
Vu Cố thuận thế ôm eo cô, cúi đầu ngậm lấy môi cô, cạy hàm răng hướng vào bên trong thăm dò, khiến người trong lòng mễm nhũn mới bỏ qua, anh nói: “Được, muốn ăn gì?”
Trà Trà nghĩ rồi nói: “Chúng ta đi ăn lẩu đi.”
Vu Cố không có ý kiến gì, nhưng đang giờ cơm, nhà hàng trong và ngoài trường đều cần xếp hàng chờ số.
Vận may hai người không tệ, đợi năm phút thì đến lượt.
Hôm nay Trà Trà rất vui, gọi một nồi lẩu uyên ương.
Cô không ăn được cay nhưng lại thèm mùi cay, ăn hai xâu lẩu cay đã ứa nước mắt, liên tục uống nước, miệng sưng lên.
Vu Cố buồn cười, đưa thêm nước cho cô: “Em vẫn nên ăn lẩu không cay đi.”
“Em no rồi.”
Cay no rồi.
Hiện tại cô không có lớp học, nên bắt đầu đi tìm việc.
Nộp hồ sơ ở mấy công ty có danh tiếng, nhận được mấy thông báo đến phỏng vấn không tệ lắm.
Cô ăn trưa xong, ba giờ phải đi công ty quốc tế Vãn Giang phỏng vấn.
Vu Cố lái xe đưa cô đi, xe dừng ở bãi đỗ xe dưới lòng đất, anh thành thật ngồi ở ghế lái đợi cô.
Trà Trà thay trang phục công sở, mái tóc mềm mại vuốt gọn sau đầu làm lộ ra chiếc cổ mảnh khảnh.
Cô tô son màu trà sữa, nháy mắt với Vu Cố: “Em như vậy có ổn không?”
Vu Cố gật đầu: “Rấy xinh đẹp.”
Trà Trà nắm nắm tay, có chút lo lắng lẫn hồi hộp: “Em đi đây.”
“Cố lên.”
Trong lòng Vu Cố thật ra rất mâu thuẫn, một bên cảm thấy cô đi phỏng vấn cũng khá tốt, không đi làm cũng không sao.
Một bên khác lại không nỡ cô vừa tốt nghiệp đã bắt cô ở nhà.
Xí nghiệp lớn nổi tiếng nên sinh viên hàng đầu đến phỏng vấn ngồi đầy phòng chờ.
Trà Trà và người phỏng vấn hẹn nhau lúc ba rưỡi.
Cô cầm ly nước vừa nãy lễ tân đưa, thất thần nhấp hai ngụm.
Không lâu sau, cô nghe thấy tiếng gõ cửa.
Trợ lý phỏng vấn mở cửa phòng chờ, quét qua đám người trong phòng một vòng nói: “Cô Trà Trà có ở đây không? Đến lượt cô.”
Trà Trà buông ly nước, khẩn trương lo lắng đứng lên, nhịp tim đập nhanh hơn, bùm bùm nhảy loạn.
Cô hít thở sâu hai cái rồi đi theo trợ lý vào phòng phỏng vấn.
Ba người phỏng vấn, ngồi giữa là một người phụ nữ trung niên dáng vẻ nghiêm túc khó nói chuyện.
Đối phương lật lại sơ yếu lý lịch của cô, sau đó nhìn mặt cô thật kỹ để đánh giá, bà nói: “Cô Sở, chúng tôi đã xem qua, hồ sơ của cô thật không tệ.”
Trà Trà ngồi ngay ngắn ở vị trí đối diện họ.
Mặc dù trong lòng cô rất lo lắng, nhưng ngoài mặt cô vẫn bình tĩnh, không hề tỏ ra rụt rè hay xấu hổ.
Người phỏng vấn mỉm cười, hỏi thêm một số câu hỏi chuyên môn về vị trí và hỏi một số vấn đề không có trong bản lý lịch.
Trà Trà không hoang mang trả lời từng câu.
Người phỏng vấn nâng cổ tay lên, nhìn thời gian trên đồng hồ, rồi hỏi hai vấn đề cuối cùng: “Xin hỏi với công việc trong tương lai cô có dự định gì không?”
Trong đầu Trà Trà trống rỗng vài giây, nghỉ một lát, cô nghĩ ra câu trả lời, lời ít ý nhiều: “Phát huy chuyên môn của mình, xác định mục tiêu chức nghiệp của bản thân, thăng chức tăng lương.”
Người phỏng vấn hỏi câu cuối cùng: “Trên lý lịch viết cô chưa lập gia đình, vậy là hiện tại cô vẫn độc thân sao?”
Trà Trà lắc đầu: “Không phải.”
Bà lại hỏi: “Mấy năm tới cô có ý định kết hôn sinh con không?”
Trà Trà nghĩ rồi nói: “Sắp kết hôn nhưng chuyện sinh con thì tùy vào duyên phận.”
Đối phương nhướng mày cười cười, tỏ vẻ hiểu rõ.
Ngón tay nhẹ gõ mặt bàn, đầu ngón tay vừa vặn dừng ở trên sơ yếu lý lịch của cô: “Cô về trước đi, có tin tức chúng tôi sẽ thông báo sau.”
Trà Trà nói: “Được, cảm ơn.”
Hôm nay cô đi giày cao gót, không dám đi nhanh vì sợ ngã.
Lúc cô đi vào thang máy đến bãi đỗ xe thì nhìn thấy rất nhiều người ở trong phòng chờ phỏng vấn.
Lý lịch mỗi người đều ưu tú, cô thật đúng là không nắm chắc phần thắng.
Trở lại trong xe, Trà Trà thuật lại những vấn đề người phỏng vấn hỏi cô với Vu Cố.
Cô có chút bực bội: “Bình thường bảo em về nhà chờ tin, cuối cùng cũng không có thông báo.”
Vu Cố thay cô thắt đai an toàn rồi khởi động xe, dẫm chân ga nói: “Cũng chưa chắc.”
Tâm tình của anh không tệ.
Phỏng vấn không thành cũng khá tốt.
Vu Cố thấy cô mặt mày ủ rũ, lại làm bộ làm tịch an ủi cô: “Không sao, nếu không tìm được công việc thích hợp, tạm thời anh vẫn nuôi nổi em.”
Lông mày Trà Trà nhăn thành một nắm: “Câu hỏi cuối cùng của người ta có phải sợ em vừa vào làm không bao lâu sẽ sinh con?”
Vu Cố cũng tự hỏi một phen: “Cũng có thể.”
Trà Trà tức giận bất bình nói: “Em cũng không phải loại người như vậy.”
Vu Cố thuận theo lại dỗ cô: “Đúng đúng, em không phải vậy.”
Sự tức giận của Trà trà hạ xuống, cô tự an ủi nói: “Nhưng cũng không sao, em còn có hai công ty yêu thích có thể phỏng vấn.”
Vu Cố dịu dàng bảo: “Không cần gấp gáp, từ từ tìm.”
“Sao em có thể không nôn nóng được? Toàn ký túc cũng chỉ có mình em chưa có việc.”
“Hay em cùng anh làm nghiên cứu?”
Trà Trà lắc đầu: “Em lại không có học nghiên cứu sinh.”
Mỗi khoa có thể bảo vệ nghiên cứu quan trọng [???]
Vu Cố cố ý thay đổi đề tài: “Tối nay đến nhà em ăn cơm?”
Hiện tại anh nghiễm nhiên coi mình thành người nhà của Trà Trà.
Đến nhà cô ăn ké không phải lần một lần hai.
Anh còn vô cùng lễ phép, mỗi lần ăn xong đều đến phòng bếp phụ rửa chén.
Trà Trà quả nhiên bị anh dời đề tài: “Được nha, hôm nay mẹ em mới mua tôm mới.”
Trên đường trở về, điện thoại cô nhận được email từ công ty cô vừa phỏng vấn kia.
Mở email ra, câu đầu tiên là---- thật đáng tiếc, cô không thể vào vòng phỏng vấn thứ hai.”
Tâm trạng Trà Trà lập tức rớt xuống đáy vực.
Vu Cố dừng xe ở đầu hẻm, vào cửa hàng tiện lợi mua kẹo que vị dâu tây, lột vỏ đút miệng cô: “Ăn chút ngọt sẽ có thể quên đi những việc không vui.”
Kẹo que bị cô cắn rồm rộp, trong miệng nếm vị ngọt, tâm trạng liền tốt hơn, nắm ngón tay anh lắc qua lắc lại.
*
Đêm trước khi Trà Trà thi biện hộ.
Dù Giang Thừa Chu không tình nguyện thì ngày đính hôn của Vu Cố và Trà Trà đã định ra.
Thứ bảy ngày mười bốn tháng sáu, trời nắng.
Thiệp mời Vu Cố viết trước kia cuối cùng cũng có tác dụng.
Những chữ viết trên thiệp mời đỏ rực vẫn còn rõ ràng như cũ.
Anh lại mất mấy giờ, đem thời gian còn trống trên thiệp điền đầy đủ, chờ mực khô sẽ phát đi.
Trà Trà đặt thiệp mời trên sô pha, có một loại cảm giác không chân thực, cô ngây ngốc hỏi: “Chúng ta thật sự sắp đính hôn sao?”
Vu Cố ngồi bên cạnh cô, cười nói: “Là thật.”
Trà Trà ôm một chồng thiệp mời vào ngực, khóe mắt đuôi lông mày đều tràn ngập ý cười: “Ngày mai chúng ta sẽ phát thiệp mời.”
“Được.” Vu Cố lại nói: “Anh cố ý xin nghỉ hai ngày, ngày mai đi phát thiệp mời, ngày mốt đi mua nhẫn.”
Mắt Trà Trà sáng rực lên, nhảy người xuống ôm lấy anh.
Vu Cố dang tay tiếp được cô, hai người không để ý hình tượng ôm nhau ngã vào sô pha.
Trà Trà nói: “Em muốn đeo nhẫn kim cương.”
“Được.”
“Em còn muốn một đôi giày cao gót thủy tinh như công chúa.”
“Đều mua cho em.”
“Anh cũng không có bao nhiêu tiền, để em trả trước đi, chờ anh có tiền thì trả lại em sau.”
Vu Cố sờ mặt cô,