Ngày hôm sau, Triệu Đại Vĩ và Tiền Mỹ Lâm đi trên đường cùng với nhau, trong thoáng chốc đã thu được những ánh nhìn đầy kính nể của mọi người xung quanh!
Người dân ở nông thôn đặc biệt ngưỡng mộ những đại lão có thể lên TV.
Không thể nghi ngờ, việc khách sạn Thiên Duyệt của Triệu Đại Vĩ được lên TV cũng đồng nghĩa với việc Triệu Đại Vĩ được lên TV.
Bởi vì như thế, sự ngưỡng mộ của mọi người dành cho Triệu Đại Vĩ, cao hơn trước kia rất nhiều!
Tiền Mỹ Lâm cũng không xem TV thường xuyên.
Nhưng khi cô ấy nghe thấy mọi người xung quanh tiến lên nói chúc mừng, còn nói cái gì đó về quảng cáo khách sạn, nên cô ấy cũng không kiềm được mà chú ý một chút.
Kết quả đúng là thấy được khách sạn Thiên Duyệt quảng cáo trên TV.
Điều mà Tiền Mỹ Lâm để ý, không phải là khách sạn Thiên Duyệt tốt đến đâu, mà là người phụ nữ xinh đẹp trên quảng cáo kia là ai.
“Cô gái kia xinh đẹp đến như vậy, Đại Vĩ cũng sẽ thích cô ấy hay sao?”
Tiền Mỹ Lâm nghĩ nghĩ: “Nếu như chị là đàn ông, nhất định chị cũng sẽ rung động! Cô ấy xinh đẹp đến như vậy, là đàn ông chắc đều sẽ thích cô ấy đúng không?”
Triệu Đại Vĩ thấy Tiền Mỹ Lâm có chỗ khác thường, anh hỏi lại: “Chị dâu à, chị sao vậy?”
Tiền Mỹ Lâm xua tay, đáp: “Không có gì.”
“Nhất định là có chuyện!” Triệu Đại Vĩ chắc chắn, trong lòng Tiền Mỹ Lâm đang bận tâm điều gì đó.
Gương mặt xinh đẹp của Tiền Mỹ Lâm ửng đỏ, cô ấy nói: “Chị chỉ đang cảm thấy, cô gái trong quảng cáo kia thật đẹp, hơn nữa khí chất cũng cao quý.
Nếu như cô gái đó làm vợ của chú, nhất định sẽ khiến cho nhiều người ngưỡng mộ.”
Thật ra, lời của cô ấy cũng chỉ là nói bóng nói gió mà thôi.
Triệu Đại Vĩ cười nói: “Người mà chị đang nhắc đến chính là chị Diễm Hồng đó.
Cô ấy thật sự rất xinh đẹp, nhưng đó chỉ là trên TV, những hình ảnh đó được được qua chỉnh sửa rồi.
Chị nhìn hình ảnh của mình qua camera đi, không phải cũng đẹp như thiên thần hay sao?”
“Chị cũng không có được khí chất như cô ấy.” Tiền Mỹ Lâm cảm thấy bản thân mình không so được với Phan Diễm Hồng.
“Người đẹp vì lụa, nếu như chị mang bộ quần áo giống như của cô ấy vào, nhất định sẽ rất đẹp, cũng rất có khí chất.”
Tiền Mỹ Lâm nghe Triệu Đại Vĩ nói đến đỏ bừng mặt, cô ấy vội nói: “Chú đừng khen chị nữa, chị dâu của chú nào có xinh đẹp như lời chú nói.
Lại nói, Đại Vĩ, nếu như chú thích cô gái kia, vậy thì theo đuổi đi.
Một cô gái đẹp như vậy, đến cả chị dâu cũng động lòng!”
Triệu Đại Vĩ cười nói: “Tôi lại động lòng với chị dâu hơn!”
Phụt!
Những lời này cho Tiền Mỹ Lâm một đòn ngay tim, khiến cho Tiền Mỹ Lâm xấu hổ không chịu được.
…
Bởi vì Triệu Đại Vĩ đã cho Vương Đại Trụ tạm dừng công việc đưa hàng, cho nên hôm nay Triệu Đại Vĩ lái chiếc xe ướp lạnh ra, tự mình đi đưa hàng.
Nhân tiện cũng chuẩn bị thông báo tuyển dụng tài xế lái xe.
“Triệu tổng!”
Các nhân viên hậu cần tại phòng bếp phía sau khách sạn Trường Ca Thái Vi, khi nhìn thấy người đưa hàng đến hôm nay lại là Triệu Đại Vĩ, tất cả đều bị dọa sợ!
“Triệu tổng, tại sao hôm nay ngài lại tự mình đưa hàng đến vậy, sư phụ Vương đâu rồi?” Nhân viên công tác tò mò hỏi.
“Tôi giao cho Đại Trụ làm công việc khác, sau này sẽ đổi thành người khác giao hàng đến đây.
Hôm nay là bởi vì vẫn chưa tìm được người thích hợp, cho nên tôi tự mình đưa hàng đến.”
“Thì ra mọi chuyện là như vậy.” Đối với chuyện Triệu Đại Vĩ tự mình giao hàng, mọi người cảm thấy rất thú vị.
Xem như cho mọi người một niềm kinh hỉ lớn, tất nhiên, cũng có thể là kinh hãi.
Sau khi đưa hàng đến cho ba khách sạn, Triệu Đại Vĩ liền chuẩn bị đến trung tâm môi giới việc làm, xem thử có ai muốn nhận làm tài xế chuyên trách vận chuyển hàng hoá hay không.
Triệu Đại Vĩ lái xe ướp lạnh đi, trên đường đến trung tâm môi giới việc làm.
Đột nhiên!
Đằng trước xuất hiện một cô gái, dường như cô ấy không nhìn thấy xe hắn, bỗng nhiên chạy nhanh lại phía xe hắn.
Cũng may tính cách của Triệu Đại Vĩ tốt, nếu không sẽ như mấy ông tài xế già chửi ầm cả lên, hỏi thăm cả dòng họ tổ tông của cô gái đó.
Triệu Đại Vĩ vội vàng đạp phanh, còn liên tiếp nhấn còi.
Lúc này cô gái trước mặt mới như bừng tỉnh, giật mình bước lùi về phía sau.
Cô ấy còn cúi đầu với Triệu Đại Vĩ, miệng thốt ra tiếng xin lỗi nho nhỏ.
Tuy rằng Triệu Đại Vĩ ngồi trong xe không nghe thấy được, nhưng dựa theo khẩu hình miệng, anh cũng nhìn ra được cô ấy đang xin lỗi.
Cô ấy lùi ra sau, Triệu Đại Vĩ tiếp tục lái xe tiến về phía trước.
Nhưng lại gặp phải đèn giao thông.
Nhìn vào kính chiếu hậu, Triệu Đại Vĩ nhìn thấy một người đàn ông