Hai người hú hồn một phen.
Họ đứng bên tấm bình phong một lúc, đợi Chu Kiều Nguyệt đến.
Diễn viên ưu tú vốn có dáng đi uyển chuyển lại vội vàng lao vào trong phòng, thấy Thịnh Tuy bình yên vô sự mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Ba người về gian bên cạnh ngồi, mỗi người ôm nỗi lòng riêng, lắng nghe tiếng hát dưới lầu.
Chu Kiều Nguyệt gọi tạp vụ đổi thức uống trong ly, lấy nước ấm thấm họng.
Thịnh Tuy biết cổ họng của hắn rất quý giá nên anh cố ý gọi một ấm trà hoa cúc.
"Nhị gia vẫn là một người biết đau lòng cho người khác." Chu Kiều Nguyệt gõ quạt cái có cái không: "Nhóc Duy Tri có thể ở bên cạnh cậu cũng là may mắn của cậu ta."
Thịnh Tuy lắc đầu: "Là may mắn của tôi."
Bạch An Hiền nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn họ đầy quái lạ, nhưng anh không nghĩ nhiều, tiếp tục rót đầy trà cho Chu Kiều Nguyệt.
Chu Kiều Nguyệt "chậc chậc" hai tiếng: "Thực ra có một chuyện tôi tò mò đã lâu."
Thịnh Tuy rất đỗi ngạc nhiên: "Hử?"
"Tôi luôn cảm thấy cậu mà tôi quen biết không phải một người dễ kích động." Chu Kiều Nguyệt diễn đạt rất cẩn thận, sợ nói sai khiến cả hai người đều chán ghét: "Nhưng phản ứng lần này của cậu khiến tôi cảm thấy...!rất không giống cậu."
Một tay Thịnh Tuy gác trên tay vịn, nhàn nhã kẹp điếu thuốc nhưng không đốt: "Ý là?"
Chu Kiều Nguyệt dứt khoát nói rõ: "Dù sao cứ gặp phải chuyện có liên quan đến nhóc kia là cậu lại mất bình tĩnh.
Tôi đã muốn hỏi từ lâu, rốt cuộc cậu với cậu ta..."
Thấy dáng vẻ muốn nói nhưng do dự của bạn già, Thịnh Tuy hiểu ý, anh thoải mái thừa nhận: "Khó đoán lắm à?"
Chu Kiều Nguyệt hít sâu một hơi: "Hiểu rồi."
Bạch An Hiền tò mò nhìn trái ngó phải: "Hiểu thứ gì cơ?"
Chu Kiều Nguyệt không để ý anh, hắn hỏi tiếp: "Cậu nhóc với cậu thì sao?"
"Chắc là..." Thịnh Tuy nhớ đến dáng vẻ vừa mềm lòng vừa xấu hổ của Quý Duy Tri, nét mặt khó kìm được trở nên dịu dàng hơn: "Không căm ghét tôi như tôi tưởng tượng."
Chu Kiều Nguyệt gật đầu: "Thế thì tốt."
Thịnh Tuy cúi đầu, giấy cuộn thuốc lá trong tay anh đã cong queo nhăn nhúm.
"Hai người đang nói gì thế? Đừng gạt tôi ra mà!" Bạch An Hiền nghe không hiểu, anh liên tục cắt ngang.
Chu Kiều Nguyệt quả thực cạn lời, hắn trợn trắng mắt, trỏ Thịnh Tuy: "Nhị gia, thích." Rồi lại chỉ ra bên ngoài cửa: "Nhóc Duy Tri."
"?!?!"
Suýt nữa Bạch An Hiền đã bị sặc nước mà chết.
May sao đại sứ thấy nhiều biết rộng, nếu không anh ta cũng kinh ngạc đến độ nuốt cái ly xuống luôn.
Anh lại nhìn hai người đang ngồi một cách hết sức điềm tĩnh.
Nhất thời Bạch An Hiền không biết là do anh ngạc nhiên quá hay là hai người còn lại chẳng lấy làm lạ gì nữa.
"Là kiểu thích giống tôi nghĩ hả?"
"Chẳng lẽ còn kiểu thích nào khác?" Chu Kiều Nguyệt không vui.
"Đợi chút, để tôi từ từ..." Chu Anh Hiền nhéo nhân trung của mình, hít thật sâu mấy lần.
Hai người kia phải khó khăn lắm mới xoa dịu quan hệ được.
Bạch An Hiền không từ bỏ: "Không phải, cậu, cậu bắt đầu từ khi nào? Cậu nhóc biết bao nhiêu?"
"Yên tâm, tôi không cầm thú như thế." Thịnh Tuy nở nụ cười cay đắng: "Sau khi rời Bạc Thành tôi mới phát hiện...!Dường như nỗi luyến tiếc của tôi với em ấy hơi nhiều quá mức."
Nỗi ân hận và không cam lòng từ trước đến nay chưa từng xuất hiện đan xen vào nhau.
Sau lúc ấy, ván đã đóng thuyền.
"...Haizz." Bạch An Hiền không biết phải an ủi thế nào, mặt buồn rười rượi: "Có phải cậu vẫn chưa nói với Duy Tri không?"
Thịnh Tuy lắc đầu.
Bạch An Hiền vỗ vai Thịnh Tuy, khá có nghĩa khí nói: "Không sao, dù sao cậu cũng trở về rồi.
Đúng lúc này cậu nhanh chóng nói rõ đi, biết đâu sẽ thành công."
Chu Kiều Nguyệt không nghe nổi nữa, nhìn anh cứ như nhìn tên đần.
Hắn cầm quạt gõ nhẹ lên đầu Bạch An Hiền một cái: "Cái đầu óc này của cậu thi vào cục Ngoại giao kiểu gì vậy? Cậu quên chuyện nhà họ Quý rồi à?"
"Ừ nhỉ mẹ nó, Duy Tri vẫn chưa biết gia đình cậu ta...!Haizz." Bạch An Hiền nhớ đến chuyện này thì lại nhéo chỗ hổ khẩu: "Chuyện quái gì cũng tụ ở đây! Nhị gia, cậu theo đuổi người ta sao mà khó khăn thế."
"Không liên quan gì đến gia đình em ấy.
Những chuyện đó em ấy luôn muốn biết, chỉ là vẫn chưa đến lúc mà thôi." Thịnh Tuy thở dài, thờ ơ ngước mắt nhìn chằm chằm đèn pha lê, giọng nói tựa như rất xa: "Tôi không muốn nói ra nhanh như thế, chỉ vì...!em ấy tốt quá."
Tốt đến nỗi anh không dám đến gần.
Nếu là hai năm trước, Thịnh Tuy có thể thẳng thắn vô tư nói với cậu một câu "Thích em".
Yêu thì yêu, không yêu thì tiếp tục kề vai chiến đấu, chẳng có gì ghê gớm.
Nhưng bây giờ...
Nhị gia nhà họ Thịnh khét tiếng, ngay cả anh cũng xem thường bản thân.
Chu Kiều Nguyệt không muốn nghe anh tự xem nhẹ mình, hắn nói với vẻ trêu chọc: "Không sao, dù gì mấy anh đây bị mắng còn nhiều hơn cả cậu, có chúng tôi ở cạnh, bảo đảm sẽ tôn lên vẻ cao nhã đặc biệt của cậu."
"Biến đi." Thịnh Tuy bất lực, duỗi nắm tay trống không huơ huơ một cái.
Bạch An Hiền vẫn tâm niệm vấn đề tình cảm của Thịnh Tuy: "Nhị gia, vụ cá cược giữa cậu và Duy Tri vẫn tính hả? Nếu cậu nhóc có thể không so đo thật, tôi cảm thấy chuyện này vẫn có hy vọng đấy!"
"Tôi cũng không biết có tính hay không." Thịnh Tuy nghĩ.
Chuyện vừa nãy nào phải cá cược, anh giống như chơi trò con nít với bé con vậy, không chừng ngày nào đó Quý Duy Tri sẽ nuốt lời.
"Nếu không tính thì phải làm sao?!" Hôm nay Bạch An Hiền đã chịu k1ch thích nên anh nói nhiều vô cùng.
"Tôi còn làm gì được nữa?" Thịnh Tuy cử động gân cốt ở vai, khẽ cười rồi nói: "Tiếp tục dỗ dành thôi."
Chu Kiều Nguyệt mãi không lên tiếng, nghe đến đây thì cười gượng: "Sao tôi thấy cậu rất hưởng thụ nhỉ?"
"Ừ, rất hưởng thụ." Thịnh Tuy tháo rồi lau kính, chân kính tựa như vô tình chỉ về phía đại sứ Bạch: "Nếu không thì cậu cũng theo đuổi một người thử xem sao?"
Quạt của Chu Kiều Nguyệt thoáng trượt đi: "Thôi khỏi không cần, cậu tự chơi đi."
*
Quý Duy Tri không biết mình đang bị thảo luận, cậu giữ gương mặt lạnh lùng về phòng ngủ.
Vì cậu vừa mới tốt nghiệp, thời gian nhậm chức lại cận quá, vậy nên cậu vẫn chưa kịp chuyển ra khỏi ký túc xá trường quân đội, vẫn ở chung phòng với Ôn Thiệu Kỳ.
Cậu chủ nhỏ Ôn đang nhắm mắt dưỡng thần,