Tình Yêu Hữu Danh Vô Thực

Chương 18


trước sau


Giản Ngưng thức dậy, mặc quần áo cẩn thận.

Cô hỏi đi hỏi lại người giúp việc xem có biết con trai cô ở đâu không.

Nhưng nhận lại được chỉ là ánh mắt kinh ngạc của đối phương, cũng không giống bộ dáng giả vờ không biết.

Xem ra Cố Trường Dạ vẫn chưa mang Tiểu Địch về đây.

Cũng đúng, hắn trước nay chưa từng coi nơi này là nhà, như thế nào sẽ để con hắn ở chỗ này.

Cô suy nghĩ Cố Trường Dạ sẽ làm gì với Tiểu Địch, Tiểu Địch là con hắn, hắn không thể tàn nhẫn, thằng bé đã lớn như vậy, nó nhận thức được… Nhưng có gì mà hắn không dám làm…
Người giúp việc hẳn đã đổi hết một lượt, cô nhìn không có lấy một gương mặt quen.

Tại năm cô “gặp chuyện không may”, Cố Trường Dạ ngoại trừ quản gia, đều đuổi tất cả đi.

Hắn tức giận, hết lần này tới lần khác không có cách nào để giải toả.

Hắn hận bọn họ, vì sao thấy cô ở trong phòng lâu vậy, vì sao để cô chảy máu nhiều như vậy, lại vẫn không có người nào phát hiện ra?
Cố Trường Dạ không mất trí nhớ, hắn nhớ mình đã gào thét thế nào đối với mấy người giúp việc kia.

Hắn trả tiền cho bọn họ để làm gì, làm sao có thể không chú ý đến Giản Ngưng như vậy? Mỗi khi nhớ lại những lời này, ngực hắn liền toả áp lực lợi hại, khiến hắn phải há mồm thở dốc, một lúc lâu mới hồi phục được.
Giản Ngưng không biết những điều này.

Cô nhìn những gương mặt mới, không có quá nhiều cảm giác.

Thay đổi cũng tốt, ít nhất cũng khiến cô tạm không nghĩ đến những gì đã trải qua.

Cô có một thời điểm, mãi mãi cũng không muốn trở về…
Cô đi dạo xung quanh, hết thảy đều không thay đổi, bất kể là bố cục hay cách trang hoàng.

Cô vốn cho là, sau khi cô rời khỏi, hắn hoặc đem nơi này bán đi, hoặc là cải tạo triệt để lại một lần.


Nơi này là ác mộng của cô, dĩ nhiên cũng không phải kí tức tốt đẹp gì đối với hắn.
Giản Ngưng đứng trên bậc thang, chuẩn bị xuống lầu, lại nhìn thấy Cố Trường Dạ đang ngồi ở sofa đọc báo.

Cô dừng một chút, dùng tay phải bóp tay trái, cảm giác đau đớn truyền đến, không phải ảo giác.

Cảnh tượng này quá giống với cảnh tượng trước kia, giống như đã xảy ra vô số lần.
Lúc ban đầu nếu cô nhìn thấy hắn ở nhà, sẽ vui sướng chạy tới.

Cầu thang bằng gỗ sẽ truyền đến tiếng nhẹ nhàng của bước chân, liên tiếp mà êm tai.

Sau đó thì sao? Cô nhìn thấy hắn ở nhà, thật là ngoài ý muốn, hắn vẫn còn nhớ có một nơi thế này sao?
Cô không thể không thở dài một chút, lập tức bước xuống.
Cố Trường Dạ nghe được tiếng động, hạ tờ báo trong tay, đứng lên đi đến bàn ăn.
Giản Ngưng nhìn người giúp việc lần lượt mang bữa sáng lên, lại nhìn thoáng qua đồng hồ, đã hơn mười giờ.

Hắn sao bây giờ mới ăn điểm tâm, chẳng lẽ vì muốn đợi cô? Cô không khỏi tự giễu, cô trở nên quan trọng như vậy từ bao giờ…
Cố Trường Dạ đã ngồi xuống, bữa sáng cũng đã dọn xong.

Vài người giúp việc đều nhìn Giản Ngưng, ý bảo cô nhanh nhanh ngồi xuống.

Đại khái cũng biết nam chủ nhân tính tình không tốt, hi vọng hết thảy đều vừa ý hắn.
Giản Ngưng đứng vài giây, lúc này mới đi tới ngồi xuống.
Cô nhìn đồ ăn trước mặt mình, không muốn ăn, “Không sợ tôi lãng phí đồ ăn?”
Cố Trường Dạ đang dùng cơm ngẩng đầu lên, “Dù sao cũng không phải lần đầu tiên em lãng phí.”
Giản Ngưng dùng thìa khuấy loạn bát cháo nóng, không muốn nhiều lời.

Cô bây giờ rõ ràng đã ở thế yếu, không nên làm hắn không thoải mái.

Thế giới này căn bản không công bằng, nghĩ thế này cô sẽ không cảm thấy khó chịu nữa.
“Khi nào thì cho tôi gặp Tiểu Địch?” Cô nhìn hắn, cố gắng không để lộ cảm xúc, nhưng trong mắt vẫn không giấu được vài tia khát vọng nổi lên.
Cố Trường Dạ nhìn chằm chằm bát cháo trước mặt cô, không nói một lời.
Giản Ngưng không có được câu trả lời như ý muốn, chỉ có thể vùi đầu ăn cháo.


Nhìn thái độ hắn, chỉ sợ nếu cô còn bệnh, hắn sẽ không để cô thấy Tiểu Địch.

Cô nhất định phải thật khoẻ mạnh, cũng là muốn cho con trai cô thật khoẻ mạnh.
Cô đẩy nhanh tốc độ ăn, Cố Trường Dạ nhìn cô vài lần, mới chậm rãi khôi phục sắc mặt bình thường.
Đang ăn, đột nhiên điện thoại reo, tiếng chuông điện thoại phá vỡ bầu không khí yên lặng kì lạ.

Cố Trường Dạ liếc di động của mình, lập tức ra bên ngoài nghe.

Giản Ngưng nhìn bóng lưng hắn, thẳng đến khi thân ảnh hắn biến mất.

Không bao lâu sau truyền đến tiếng chạy xe, hắn đã ra ngoài, hơn nữa không nói bao giờ trở lại.
Giản Ngưng cắn cắn môi, hắn định thế nào với cô?
Cô thật sự không dám đi quấy nhiễu hắn, lấy tính cách của hắn, có lẽ thật sự sẽ không để cô gặp Tiểu Địch.

Cô nhìn cháo, lại bảo người giúp việc lấy cho cô thêm một bát.

Cô muốn ăn nhiều một chút, bồi dưỡng thân thể thật tốt, mới có thể đối chọi với tương lai.

Cô sẽ không ngã xuống, tuyệt đối không.
Cố Trường Dạ lái xe vào bệnh viện, Kỷ Bách Hiên đã chờ ở nơi đó, thấy Cố Trường Dạ xuống xe, lập tức tiến lên đón.

Cố Trường Dạ sắc mặt đông lạnh, nhìn thấy Kỷ Bách Hiên, lập tức mở miệng, “Đã xác định chưa?”
Kỷ Bách Hiên sắc mặt cũng không quá tốt, “Ngày mai sẽ mời chuyên gia tốt nhất cả nước đến kiểm tra chính xác một lần.”
Cố Trường Dạ rất nhanh ổn định lại bước chân.

Kỷ Bách Hiên nói như vậy, có lẽ kết quả đã xác định rồi.

Bệnh viện của bọn họ nguyên bản là bệnh viện tư nhân, đều tập trung nhân tài cũng như phương tiện y học hiện đại nhất.

Kỷ Bách Hiên nói muốn mời chuyên gia, bất quá là để hắn chuẩn bị tâm lí mà thôi.
Kỷ Bách Hiên đón nhận ánh mắt Cố Trường Dạ, đem văn kiện xác nhận DNA đưa cho hắn.

Cố Trường Dạ lắc đầu, không cần nhìn.

Từ khi biết được Giản Ngưng có một đứa con trai, hắn chỉ biết, vậy nhất định là

con trai của hắn.

Sở dĩ hắn muốn giám định DNA, bất quá là để cho những người bên cạnh hắn yên tâm, tránh sau này cảm thấy hoài nghi.
Kỷ Bách Hiên đành phải cất văn kiện đi.
Cố Trường Dạ đứng dựa vào tường trong thang máy, không khỏi thất vọng nhắm mắt lại.
Hắn vốn cho là, trời xanh sẽ không bao giờ dồn con người ta đến đường cùng.

Thời điểm năm năm trước, hắn đã chậm rãi cảm nhận được, cô đối với hắn thay đổi.

Loại si mê trong ánh mắt ngày càng ít đi, nụ cười đơn thuần tốt đẹp cũng không xuất hiện.

Hắn mỗi khi nhìn thấy cô cười đều căm hận, mà khi cô không cười nữa, hắn lại như vậy không thoải mái.
Cô thích đứa trẻ như vậy, khi đó hắn nghĩ, nếu cô thực sự sinh nó ra, cô nhất định sẽ không bỏ đi đâu được, cuộc đời từ nay về sau đều bị hắn khống chế.

Nhìn cô, tâm tình hắn sẽ không quá tốt.

Nhưng khi cô rời đi, hắn mới phát hiện, ngay cả tâm tình hắn cũng đều không có.
Loại khó chịu này, ngày ngày ám vào thức ăn đến mặn chát.

Thẳng đến một ngày, hắn ngay cả vị mặn của đồ ăn cũng không cảm nhận được…
Cố Trường Dạ đẩy cửa phòng bệnh, thằng bé nằm trên giường lập tức ngồi dậy, mở to hai mắt nhìn hắn.

Cố Trường Dạ đánh giá thằng bé.

Tiểu Địch chỉ bốn tuổi, mà nghe lão Thất nói qua, nó từ lúc bị bắt lên xe, cũng không khóc chút nào, chỉ trầm mặc.
Lão Thất cảm thấy kì quái, vì thế hỏi thằng bé, có sợ hay không.

Thằng bé nói sợ, nhưng nó biết, mẹ rất nhanh sẽ tìm đến, mẹ sẽ không bỏ lại nó.
Cố Trường Dạ đến bên giường bệnh, chống lại ánh mắt của Tiểu Địch.

Nghĩ nghĩ, vẫn là vươn tay xoa đầu Tiểu Địch, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt nhỏ của Tiểu Địch.
“Có sợ không?” Cố Trường Dạ đột nhiên mở miệng.
Tiểu Địch nhìn hắn trong chốc lát, “Sợ? Sợ thì ích gì.”
Thanh âm Tiểu Địch rất nhẹ, quật cường nhìn người đàn ông trước mặt.

Ông chú này nhìn qua thân thể rất cường tráng, tư thái kiên nghị.


Tiểu Địch không thấy được cảm giác an toàn, nhưng nó biết mình không ghét chú.
“Mẹ nói không phải tất cả mọi người đều có thể làm một cây đại thụ che trời, có thể tự bảo vệ trước giông bão.

Nếu ta chỉ là một bụi cỏ nhỏ, che ngăn không nổi bão táp, vậy hãy để bão táp quật đổ ta, sau đó đứng lên, như cũ sinh trưởng.” Thanh âm ngây thơ vang lên giữa phòng bệnh.
Không phải tất cả mọi người đều có thể làm người mạnh.

Tính cách cô vốn yếu đuối như vậy, người ngoài mắng, cũng chỉ có thể chấp nhận.

Cô chống lại không được, chỉ biết sợ.

Cô không có bản lĩnh, không hô phong hoán vũ được.

Việc cô có thể làm, chỉ là bảo toàn tính mạng, làm cho mình ngày càng cứng cỏi lên thôi.
Cố Trường Dạ nhẹ nhàng cắn môi dưới, Giản Ngưng đã phải đối mặt với bao nhiêu điều không như ý, mới có thể dạy con trai lý luận như vậy.

Hắn giống như đang nhìn thấy con người cô trước kia, đau liền kêu, mệt mỏi liền nói, hi vọng tất cả mọi người đều ở bên cô.
Từ khi nào, cô càng ngày càng làm cho người ta cảm thấy xa lạ?
“Vậy bây giờ còn sợ không?” Cố Trường Dạ vuốt gương mặt tươi tắn, cố cười.
Tiểu Địch ngoan ngoãn lắc đầu, “Không sợ.”
Cố Trường Dạ lúc này mới chính thức nở nụ cười, “Vì sao?”
“Chú là người tốt, cho cháu khám bệnh.” Tiểu Địch rung đùi đắc ý, nói, “Mẹ nói nếu ai đối tốt với mình, phải nhớ kĩ.”
Cố Trường Dạ ngồi xuống cạnh giường, “Mẹ còn nói gì nữa?”
“Mẹ nói nếu ai đối với mình không tốt, thì quên đi.

Nhớ những điều tốt, cuộc sống mới vui vẻ được.”
Cố Trường Dạ nghe Tiểu Địch lẩm bẩm, hồi lâu mới hỏi, “Vậy mẹ có nhắc đến ba con bao giờ không?”
Tiểu Địch thu lại nét cười, hơi thương cảm lắc đầu.
Cố Trường Dạ rất rõ ràng, Giản Ngưng chắc chắn sẽ không nhắc tới hắn.

Nhưng nghe được sự thật từ chính miệng con trai nói ra, vẫn không nhịn được than nhẹ một tiếng.
“Con cũng không hỏi sao?” Cố Trường Dạ bất giác nghe được thanh âm mềm mại của mình.
Tiểu Địch gật đầu, “Nếu con hỏi, mẹ nhất định sẽ rất đau lòng.

Con không muốn mẹ đau lòng.”
Cố Trường Dạ ôm Tiểu Địch vào lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Tiểu Địch, “Có muốn gặp mẹ không?”
Tiểu Địch giãy ra khỏi lòng Cố Trường Dạ, đầu tiên là gật đầu, trầm mặc hồi lâu, lại lắc đầu, “Không… muốn.”.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện