Đáy mắt Trầm Tu Cẩn hiện lên vẻ kinh ngạc... Chuyện đã đến mức này cô ta còn phải cố gắng duy trì tôn nghiêm sao?
Cũng đúng, cô là Giản Đồng mà, người phụ nữ này từ trước đến giờ cả người khoe khoang kiêu ngạo, ngay cả lúc tỏ tình bị hắn cự tuyệt cũng không bị tổn thương chút nào.
Trầm Tu Cẩn nhanh như chớp nắm lấy cằm tinh xảo của cô.
"A.. Đau" Cái tay nắm cằm kia, giống như là kiềm sắt, ở trên cằm Giản Đồng lại càng dùng lực như là muốn bóp vỡ nó, Giản Đồng đau đến mức nước mắt tràn ra.
Thế nhưng đối phương một chút cũng không thương tiếc, càng ngày càng dùng sức bóp cằm cô "Ai có thể nghĩ đến giấu sau khuôn mặt xinh đẹp này là lòng dạ ác độc?"
"Tôi thật sự không hại Vi Trà" Giản Đồng cắn môi, sắc mặt trắng bệch vì đau "Anh không thể cứ vậy đem tôi vào tù được, không có chứng cứ"
"Không, tôi có thể" Trầm Tu Cẩn cười lạnh, từng chữ từng câu tàn nhẫn nói "Vậy thì Giản Đồng Giản tiểu thư, sau này mời cô ở trong này vui vẻ hưởng thụ cuộc sống ngục giam" Trầm Tu Cẩn buông cằm cô ra, xoay người vẫy vẫy tay, đi thập phần tiêu sái.
Hắn đang trả thù cô. Mặt Giản Đồng trắng bệch, một chữ cũng không nói được.
Ngục giam phụ nữ không bình yên như ngoài mặt. Đêm đầu tiên vào ngục, lúc đang ngủ Giản Đồng bị người ta vặn tay.
"Các người muốn làm gì?" Giản Đồng đề phòng nhìn những bạn tù không có ý tốt đang vây quanh mình "Các người đừng làm loạn, nếu không tôi sẽ gọi cai ngục"
Những nữ phạm nhân xung quanh nghe lời cô nói, không những không sợ, nhìn nhau rồi ha ha cười lớn. Một người dẫn đầu trong đám chỉ thẳng mặt Giản Đồng "Mày nói gì? Gọi cai ngục? Ha ha ha, tao không nghe nhầm đấy chứ? Mày muốn gọi cai ngục?" Đang nói chuyện, một tát nhanh chứ chớp vào mặt Giản Đồng "Gọi sao, mày không phải muốn gọi cai ngục sao?"
Giản Đồng bị một tát này khiến cô gót chân cô đứng không vững, lỗ tai ong ong.
Giản Đồng một tay đỡ tường, khó khăn đứng vững, thời điểm mọi người không tưởng tượng được đột nhiên động thủ.
"Bốp"
Một tát này rơi xuống, phòng giam bỗng chốc im lặng, ai cũng không nghĩ tới người đàn bà yểu điệu này có can đảm phản kích.
Người phụ nữ cường tráng bị Giản Đồng đánh khiến ả nổi điên, mắt đỏ hét lên "Đệt, con nhóc chết tiệt này đánh tao, các chị em, đánh cho tao! Đánh tàn phế cũng được, dù sao Trầm tiên sinh phân phó nên không gần khách khí, dạy con khốn này thật tốt, chỉ cần không chết là được"
Giản Đồng khiếp sợ, sự đau đớn từ trái tim lan ra cả người! Trầm Tu Cẩn! Trầm Tu Cẩn! Trầm tiên sinh phân phó... Trầm Tu Cẩn!
Hai tay chân Giản Đồng đều run rẩy, tim lạnh như đóng băng!
Khó trách, động tĩnh lớn như vậy cũng không thấy cai ngục đến. Khó trách, xung quanh những nữ phạm nhân này cũng không hề sợ hãi!
Ngẩng đầu nhìn về phía người xung quanh, cô đứng lên co người chạy về phía cửa ngục, siết chặt song sắt bảo hộ trên cửa lớn tiếng cầu cứu "Ngươi đâu! Đánh người. Cứu mạng, người đâu" Biết rõ sẽ không có cai ngục đến, nhưng cô vẫn cứ cầu cứu trong vô vọng.
Cô đang đánh cược, đánh cược Trầm Tu Cẩn không để cho những nự phạm nhân này thật sự "chiếu cố" mình, cho dù khả năng này cực kỳ nhỏ... Cô cũng còn có thứ để ảo tưởng - Trầm Tu Cẩn với Giản Đồng cô không ra tay quá tàn nhẫn, vẫn lưu lại cho cô một đường sống.
"A.." Tóc bị ai đó dùng lực kéo xuống, cô bị kéo lảo đảo ngã xuống đất như chó ăn phân. Giản Đồng chưa từng chật vật đến như vậy!
Một giây kế tiếp, Giản Đồng bị người lôi tóc kéo lên, vừa đánh vừa đạp, nhếch nhác rên rỉ trên đất.
Giản Đồng không còn mong đợi gì về Trầm Tu Cẩn lưu lại đường sống cho mình.
Cô không kêu, mặc cho những người này đấm đá, bên tai chỉ còn tiếng cười vui sướng.