Yến Hàn trầm mặc nhìn y không nói lời nào..
Thấy vậy, vẻ mặt Cố Thâm càng thêm bất an, nuốt nuốt nước miếng hỏi: "Làm sao vậy? Nháo ra chuyện lớn rồi hả? Sẽ không phá hỏng kế hoạch chứ??"
Ra vẻ nghiêm trang, mặt không đổi sắc.
Đây cũng là lần đầu tiên Yến Hàn biết kỹ năng diễn xuất của Omega tinh vi đến vậy, nếu không phải bộ dạng y phá cửa rồi đứng nghiến răng nghiến lợi, thì có lẽ Yến Hàn đã thật sự tin.
Nhưng là sắc mặt Omega thật sự rất khó coi, hắn mấpmáy môi, lựa chọn diễn theo y: "Không biết, lúc tôi tới thì không thấy cậu đâu nữa, đợi lát nữa tôi kiếm người hỏi giúp cậu."
"Được, cảm ơn ông chủ, tôi đi trước đây." Cố Thâm cười xong, mở cửa ra một cái khe hở, nghiêng người chen vào rồi nhanh chóng đóng cửa lại.
Động tác rất mau nhưng vẫn làm cho một ít tin tức tố thoát ra, mùi hương quả chín ngọt ngào lại ấm áp.
Yến Hàn nhấp môi, đột nhiên muốn ăn đường.
Trong phòng, Cố Thâm dựavào cửa, chờ đến khi tiếng bước chân bên ngoài dần dần đi đi, y mới thở phào nhẹnhõm, vội vàng tìm hệ thống xóa sạch mùi tin tức tố.
Đây cũng là lần đầu tiên y ngửi được mùi tin tức tố của Alpha khi còn đang thanh tỉnh, chỉ tiếc đã bị trộn lẫn với mùi hương của mình cho nên ngửi cũng không rõ, chỉ có thể cảm nhận được một chút hơi ấm nhàn nhạt.
Giống như mặt trời vào mùa đông, một thứ ấm áp hoàn toàn tương phản với bản thân hắn.
Rất ngoài ý muốn.
Chờ trong phòng được quét dọn xong, Cố Thâm nằm ở trên giường nghỉ ngơi một ngày, ngày kế lại khôi phục như bình thường, cũng có sức lực tìm hậu mãi.
Y tìm thấy Yến Hàn, hỏi trước: "Không phát sinh chuyện gì chứ?"
Yến Hàn đã thay đổi khuôn mặt, vị trí là một phụ tá đắc lực của Điên lão nhị, rấtđược coi trọng, lại còn được cấp cho một phòng làm việc nhỏ, lúc Cố Thâm tới tìm thì hắn đang chờ người dọn bữa sáng lên: "Ăn chưa?"
"Tôi ăn rồi."
"Lại ăn thêm chút đi."
"......"
Đồ ăn nhìn có vẻ ngon hơn của y rất nhiều, Cố Thâm do dự một chút, vẫn cầm lấy chiếc đũa ngồi xuống ăn thêm mấy miếng.
Lúc này Yến Hàn mới nói với y: "Tôi hỏi một chút rồi, không phát sinh chuyện gì, bọn họ cũng không biết."
"À." Cố Thâm nháy mắt ngồi thẳng, buông chiếc đũa nghiêm túc nói: "Có phải hôm trước anh đưa thuốc giả cho tôi không? Hôm đó tôi vừa tiêm thuốc xong liền phát tình, rốt cuộc thì đây là thuốc ức chế hay thuốc dụ phát tình??"
Yến Hàn ngước mắt nhìn y một cái: "Không phải cậu không nhớ rõ chuyện tối qua sao?"
Cố Thâm trấn định nói: "Đúng là tôi không nhớ rõ chuyện sau khi phát tình, nhưng chuyện thuốc ức chế là trước khi tôi phát tình, cho nên vẫn là do anh mà ra!"
Cái này đúng là không thể nào phân rõ, Yến Hàn gật đầu, mặt không đổi sắc nói: "Đúng vậy.
Là do tôi kêu cậu tiêm, nhưng tôi chỉ đứng dưới lập trường có lợi cho đồng minh mới nhắc nhở cậu.
Dưới suy nghĩ này tôi càng không thể cho cậu thuốc giả, bằng không đây chính là hại người hại mình đúng không? Chuyện này dưới bất kỳ góc độ nào cũng đều là trăm hại không có lời, thế thì việc gì tôi phải làm?"
Cố Thâm suy đoán: "Có thể là do anh cũng bị lừa hay không, hoặc là do trong quá trình vận chuyển bị người đánh tráo?"
"Lô hàng này là do thủ hạ của tôi tự mình mang về." Yến Hàn cũng không cùng y quanh co nữa, nói thẳng: "Cậu hoài nghi thuốc có vấn đề, thì tôi cũng hoài nghi có phải có chỗ nào không đúng đây, tối qua tôi đã cố ý liên hệ bác sĩ để hỏi, bác sĩ nói loại tình huống này chỉ có 2 trường hợp mới có thể xảy ra."
Cố Thâm đột nhiên có loại dự cảm xấu.
Yến Hàn còn ở nhìn y chằm chằm, bởi vì quá mức chuyên chú nên khó tránh phải có vài phần công kích tính.
Hắn nói: "Tình huống đầu tiên là bởi vì cậu đã cùng bạn lữ có độ phù hợp quá cao đánh dấu, cho nên tuyến thể bài xích tạo thành thế bắn ngược, dẫn tới phát tình."
"Còn loại thứ 2 là do cơ thể cậu chưa kịp tiến hóa cho nên chưa thể thích ứng với kiểu thuốc mới này.
Nhưng mà bác sĩ nói tình huống này rất ít xảy ra, dù sao thì nhân loại cũng là tiến hóa từng bước một, cũng không có bao nhiêu người có thể sống lâu đến vậy, đúng không?"
Cố Thâm: "............"
Lần đầu tiên y cảm thấy, đã đánh giá thấp người này.
Bất tri bất giác đã lột sạch 2 cái áo choàng của y, hơn thế nữa còn ở chỗ này bắt y chọn một cái.
Cố Thâm cười cười, có chút ngượng ngùng: "Thật không dám giấu giếm, tôi thất học không hiểu mấy cái đó."
Yến Hàn: "......"
Yến Hàn bị bộ dạng chơi xấu của y làm cho tức đến bật cười: "Tôi thấy sinh hoạt hàng ngày của cậu rất tốt."
Cố Thâm làm biểu tình tiếc nuối: "Đúng vậy, lấy cái chỉ số thông minh này của tôi cũng chỉ kiếm đủ tiền để sinh hoạt mà thôi, lại cao thâm hơn chút liền không được."
"Cậu như vậy khiến tôi có chút hối hận khi hợp tác đó."
"Tôi cho phép anh giải tán ngay bây giờ."
"Vậy thì không được, lỡ cậu vì tiền phản bội tôi, đem tin tức bán cho phía đối diện thì phải làm sao? "
"Mua bán không thành nhưng còn tình nghĩa, làm sao tôi có thể làm chuyện thất đức thế được."
"Khó mà nói."
"......"
Hàn huyên nửa ngày hai người ai cũng đều không chiếm được chỗ tốt, vừa vặn có người tới đây đưa tin tức, Cố Thâm nhân cơ hội rời đi chỗ khác, tâmtình thay đổi hẳn.
Không thể ngờ được, cái vị Alpha này cư nhiên luôn ở bên người y, đã thế còn giả dạng thành một O có mùi hương hoa hồng để quan sát y.
Nếu đã có mở đầu hoàn mỹ như này, Cố Thâm có thể tin tưởng đối phương có quan tâm tới y.
Nhưng là hiện tại......! Nghĩ lại ngày đó ngay lúc đối phương kháng cự, không, nghĩ lại thì hôm đó đối phương bị ngôn ngữ kích thích mới động thủ.......!Lúc ấy Cố Thâm hoài nghi đối phương đang thầm nghĩ cách trùm bao tải đem y ném ra ngoài không gian như đang ném rác rưởi.
Chẳng lẽ toàn bộ kế hoạch lần này là vì chỉnh chết y? Đem y kéo vào xoáy nước chiến tranh??
Hình như không phải không có khả năng.
Cố Thâm càng nghĩ càng cảm thấy nguy hiểm đợi chờ, nắm chặt thời gian tìm hiểu cách nào đi liên minh, ít nhất trước khi giải tán y còn có thể chuẩn bị.
Cũng không biết có thể chạy trước khi lấy được tiền không nữa.
Khoan đã, cái Quang não này cũng là do hắn đưa.......!Dùng quang não hắn đưa để giữ tiền hình như cũng có chút nguy hiểm, cố tình lúc trước vì để trốn Tiền Lão Tam nên không thể dùng lại Quang não cũ, ít nhất trước khi kế hoạch kết thúc không thể dùng.
Cố Thâm nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy sự tình càng ngày càng không cong, còn không bằng yên tĩnh chờ đợi xem đối phương muốn làm gì.
Nếu đối phương vì kế hoạch mới phải kìm chế, thì y cũng có thể vì tiền mà ở lại thêm mấy ngày.
Nếu đối phương muốn đem y tiến vào vòng xoáy của chiến tranh, thì y sẽ giả chết để đào tẩu.
Nếu đối phương thích y......!A, làm sao có thể, lấy đâu ra nhiều nếu như vậy.
Cố Thâm suy nghĩ cẩn thận, khi đối mặt với người nào đó cũng sẽ càng thêm trấn định, cứ cắn chết chính mình là thất học, không hiểu được những việc thâm sâu như vậy, còn thâm sâu đến trình độ nào thì do y quyết định.
Cái năng lực thích ứng này làm cho Yến Hàn cũng phải vì y mà vỗ tay.
Bất quá, thời gian để cho hai người thử nhau không nhiều.
Kế hoạch đã được định