"Lục Mẫn Nhi! Em làm loạn đủ chưa???"
"Ngao Dịch Vũ anh nói yêu thương tôi bây giờ cô ta mới bị tát một cái đã đau lòng rồi à?".
Mẫn Nhi hơi giật mình chân cũng mất đà lùi về sau nhìn hắn ánh mắt hụt hẫng...cô vốn nghĩ tình cảm của hắn là chân thành nhưng cũng chỉ là nhất thời!...!
"Vậy mà tôi còn cất công làm cơm cho anh bây giờ hộp cơm này thì còn ý nghĩa gì nữa".
Hộp cơm trên tay Mẫn Nhi theo lực mà rơi xuống sàn đồ ăn cũng văng hết ra
"Hoá ra anh không muốn nghỉ thêm ở nhà cùng tôi là đến đây gặp người cũ?"
"Mẫn Nhi cô suy nghĩ một chút đi.."
"Tôi không nói với chị bớt cho mồm vào chuyện của người khác! Muốn ve vãn ai nói đi tôi giúp chị?!".
Mẫn Nhi ánh mắt sát khí nhìn Tuệ Minh
"Cô đừng có quá đáng như thế.."
"Tuệ Minh 1giây để cô ra khỏi đây!!!".
Hắn đau đầu khi phải đứng giữa cái tranh chấp của hai người, Mẫn Nhi nói vậy còn kéo Kiều An đến đây có lẽ chuyện hắn chưa nói cũng đã biết rồi
"Vũ...chúng ta là bên làm ăn đó".
Tuệ Minh bị hắn xua đuổi nhưng cũng mặc kệ
"Hoài Vĩ hủy hợp đồng đi! Nói với họ tiền bồi thường sẽ chuyển ngay cho họ".
Ngao Dịch Vũ chuyển ánh mắt qua Hoài Vĩ
"Sếp..hợp đồng lớn nhất từ trước đến giờ luôn đó..tiền bồi thường cũng không hề nhỏ.."
"Cô Mẫn Nhi có thể...".
Hoài Vĩ cũng không dám nghe lời hắn chuyện này...bồi thường công ty sẽ nguy cơ không trụ được lâu, biết là cô tức giận nên hắn làm vậy nên lại nhìn sang cô cầu cứu
"Mau làm đi! Tuệ Minh cô đi được rồi".
Hắn không đủ kiên nhẫn mà nhìn Hoài Vĩ, hợp đồng lớn thật nhưng người hắn yêu quan trọng hơn nhiều
"Vũ anh sẽ phải nhanh đến tìm em thôi".
Tuệ Minh tức giận rồi bỏ đi, không ngờ hắn lại làm như vậy thật
Mẫn Nhi một mực im lặng không thèm nói gì với hắn nhìn hắn đang cúi người thu dọn đồ ăn bị văng dưới sàn cũng kệ không quan tâm ai bảo hắn dám quát cô
"Chấn Nam! Anh định trêu đùa tình cảm của bạn tôi hả?"
"Tôi...xin lỗi nhiều lắm"
"Mẫn Nhi em có giận anh thì cũng nên để hai người họ nói chuyện trước, chúng ta đi chỗ khác nhé"
"Có gì cứ gọi tớ".
Mẫn Nhi ngẫm cũng phải nên mới theo hắn đi ra bên ngoài
"Thấy người mình yêu thân thiết với người khác cảm giác như nào?".
Kiều An nhìn Chấn Nam rồi lại hướng mắt đi chỗ khác
"Anh xin lỗi..."
"Lời xin lỗi này nên chấp nhận nhỉ".
Kiều An cũng không ngờ sau những chuyện này bản thân chỉ nhận lại được những lời xin lỗi từ Chấn Nam, rõ ràng là bản thân đang hỏi Chấn Nam nhưng lại là nói chính mình...!
Thấy Chấn Nam và Tuệ Minh ở gần nhau lại cảm thấy vô cùng đau lòng!
"Anh..."
"Mẫn Nhi đừng giận mà nghe anh giải thích nha".
Hắn ôm chặt lấy người cô để cô nhìn mình không thể nhìn đi phía khác, hắn sai khi mắng cô..hắn không phải bênh Tuệ Minh mà vì sợ chuyện cô đánh Tuệ Minh sẽ bị đồn ra ngoài rồi bị đám Fan không lý trí của cô ta làm phiền thôi
"Giải thích gì nữa? Anh định biện hộ nữa à? Hay là anh giải thích cái quát vừa nãy là anh nhất thời? Hay thực chất mọi thứ là nhất thời???".
Mẫn Nhi lạnh lùng mà đáp trả lại hắn
"Không có cái gì là nhất thời cả, tình cảm là thật lòng!"
"Tuệ Minh rất nhiều Fan nhưng không phải ai cũng tốt nhỡ cái tát bị ra bên ngoài người bị thiệt chính là em"
"Tôi sợ à? Anh thấy không bảo vệ được tôi sao?".
Mẫn Nhi thấy cái suy nghĩ của hắn thật ấu trĩ
"Anh không muốn em bị thương dù là nhỏ nhất!"
"Tôi không thèm tin lời anh nữa đâu".
Mẫn Nhi quay mặt đi chỗ khác lời nói của hắn làm cô mềm lòng rồi nhưng cô không dễ bỏ qua nữa đâu
"Anh xin lỗi!"
"Nếu Kiều An và Chấn Nam có thể rõ ràng Kiều An không buồn bã nữa khi đó sẽ tha lỗi