Diễn đàn ẩn danh của trường múa A nhanh chóng trở nên nổi tiếng với một bài đăng mới, sau đó liền hot.
[Cập nhật một xíu, trưa nay lúc 12 giờ rưỡi, trong siêu thị ở trường nhìn thấy một đại soái ca, có ai có phương thức liên lạc không aa? Treo thưởng lớn đây ~~~]
[1l:Nhìn lần đầu, wtf, đẹp trai; nhìn lần hai, wtf, tiểu ca ca đang nhìn cái gì vậy???]
[l:hot hot hot, lz đây là tìm người hay tìm thù, soái ca chết tại chỗ? ? ?]
[17l:Dù soái ca có sở thích đặc biệt nào, tôi cũng chịu luôn! Hu Hu Hu, khí chất với khuôn mặt này là không có đối thủ mà.]
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
[4l:lz đừng tìm nữa, khả năng cao là tiểu ca ca mua cho bạn gái rồi, hu hu hu thành đôi rồi.]
[55l:lz Như này không thấu nào gì hết, sao lại zoom cái kệ hàng đó chứ.]
[69l:Khoan nói đến việc tìm, tôi đoán có lẽ soái ca hận không thể rời xa thế giới xinh đẹp này rồi.]
[……]
Chưa hết một buổi nghỉ trưa mà bài đăng được truyền với tốc độ chóng mặt, vẫn có có xu hướng tăng lên.
Đến cuối cùng, các cư dân mạng siêu phàm đã kết nối thành công toàn bộ sự việc [anh chàng đẹp trai bí ẩn lục tung siêu thị để mua một túi băng vệ sinh lớn rồi bỏ trốn].
Ngoài thân phận còn là một câu đó ra thì nhìn chung cư dân mạng đã đào ra được hết.
Ngón tay Tô Niệm Niệm lướt qua điện thoại, chột da nuốt cơm trong miệng xuống.
Là cô có lỗi với Bùi Ngôn Khanh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Cậu nhỏ của cậu vừa mới nói, buổi chiều anh ấy phải mở buổi diễn thuyết?”
Sở Ninh đồng tình gật gù: “Đúng vậy.”
Tô Niệm Niệm khựng lại một giây, “Cậu cảm thấy, tớ nên làm thế nào để khéo léo nói với anh ấy sự thật này.”
Sở Ninh thở dài ra, vỗ vai Tô Niệm Niệm: “Tớ cảm thấy, cậu nên cuốn gói chạy đi.”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Cậu nhỏ của tớ sống chừng ấy năm, hôm nay có lẽ khiến cậu ấy khó mà quên được.”
Tô Niệm Niệm nghiêm túc lắc đầu: “Lỗ Tấn tiên sinh từng nói, dũng sĩ chân chính là người dám đối mặt với cuộc đời thảm khốc.”
Anh nhất định có thể vượt qua.
-
Vào buổi chiều, trong giảng đường của trường múa A, Tô Niệm Niệm kéo Sở Ninh trốn trong giảng đường, chờ buổi diễn thuyết bắt đầu.
Không khí xung quanh rất phức tạp, cái gì cũng có.
Tô Niệm Niệm âm thầm đếm thời gian, đã bắt đầu cảm thấy ngại ngùng thay cho Bùi Ngôn Khanh.
Hai người sinh viên nữ bên cạnh đang lướt trên diễn đàn.
Tô Niệm Niệm căng tai lên nghe.
“Soái ca thần bí đó tìm ra chưa?”
“Vẫn chưa á.”
“Vẫn chưa? Cả cư dân mạng không…..”
“Wtf!”
“?”
Chính vào lúc này, Trần Trạch nói qua loa: “Tiếp theo, xin mời diễn giả chính của buổi diễn thuyết hôm nay của chúng ta, giám sát viên tiến sĩ của Khoa Y Đại học A, bác sĩ chính khoa phẫu thuật chỉnh hình của Bệnh viện trực thuộc Đại học A…”
Balabala, trong khoảng thời gian này, có một danh sách lớn sơ yếu lý lịch và thành tích, phải mất gần hai phút trước câu cuối cùng: “Xin nhiệt liệt vỗ tay tán thưởng, hoan nghênh giáo sư Bùi Ngôn Khanh của chúng ta đến làm hướng dẫn viên cho trường múa A! "
Cùng lúc đó, trên sân khấu đèn đuốc sáng trưng, ấm áp màu vàng cam ánh sáng chiếu xuống, rơi xuống chính giữa sân khấu trên đỉnh đầu của người đàn ông, Bùi Ngôn Khanh chậm rãi đứng dậy và cúi đầu chào khán giả.
Ngoại hình xuất chúng lộ ra một cách hoàn toàn, làn da nam nhân trắng nõn lạnh lùng, tư thế điềm đạm khiêm tốn, thân hình cao lớn đứng đó tựa như một vị thần trong thần thoại phương Tây.
Tô Niệm Niệm thậm chí còn nghe thấy tiếng hít thở từ xung quanh, với sự ngỡ ngàng không thốt nên lời.
Giọng nói của Bùi Ngôn Khanh rất bình tĩnh, gật đầu với bên dưới hội trường: “Các bạn sinh viên, tôi là Bùi Ngôn Khanh.” Giọng nói anh nhàn nhạt, ôn hòa: “Không dám nói đến mức hướng dẫn, chỉ hi vọng thông qua những chia sẻ hôm nay, giúp các bạn có những phòng ngừa, chuẩn bị tốt cho cuộc sống học tập trong tương lai, con đường múa nhảy thuận buồm xuôi gió.”
Quân tử như ngọc, ngoài lạnh trong ấm.
Chắc chắn, vẻ ngoài điển trai và chính nghĩa của anh, tất cả những người đang ngồi ngáp, nói chuyện và chơi điện thoại di động đều bị anh thu hút, và có một tràng pháo tay như sấm trong hội trường.
Ngoại hình của anh quá nổi bật, gây ấn tượng mạnh về thị giác, sau một hồi chờ đợi, các bạn học sinh lướt mạng dần nhận ra đây chính là anh chàng đẹp trai thần bí mua sỉ băng vệ sinh trên diễn đàn? !
Tô Niệm Niệm chột dạ nhìn xung quanh, có không ít người đang bàn tán, xì xầm, cô ngại ngùng co chân lên, nhéo Sở Ninh một cái, che mặt nói: “Tớ thấy có lỗi với anh ấy.”
Một tên tuổi chói lọi như vậy mà phải chịu nỗi hàm oan này.
Bùi Ngôn Khanh điều chỉnh ppt mà anh đã làm cả đêm, vừa định lên tiếng thì bên dưới đột nhiên trở nên ồn ào, anh hơi cau mày, “Nếu có vấn đề gì thì đợi một lát nữa hỏi cũng không muộn.”
Thái độ của anh không coi là quá hà khắc, nhưng lại mang đến một áp lực vô hình, trong hội trường đột nhiên im lặng.
Giọng nói của Bùi Ngôn trầm và dễ chịu, suy nghĩ của anh đặc biệt rõ ràng, những bài giảng y học nhàm chán do anh ấy giảng sẽ khiến bạn bất giác muốn nghe.
Tô Niệm Niệm chống cằm, nhìn chằm chằm vào đôi lông mày gây thương nhớ của Bùi Ngôn Khanh, và đột nhiên nghe thấy tiếng thì thầm của cô gái phía sau.
“Chuyện lạ có thật nha, tớ vậy mà lại nghiêm túc lắng nghe một buổi diễn thuyết y học.”
“Tớ cảm thấy thầy lợi hại quá đi, khuôn mặt này đẹp như vẽ vậy, hu hu hu trên đời này còn có một thiên thần như vậy sao.”
“Ban nãy Trần Trạch nói anh ấy bao nhiêu tuổi chứ? Kết hôn chưa? Cậu cảm thấy tớ có cơ hội không?”
Tô Niệm Niệm: ! ! !
Bùi Ngôn Khanh đúng là kẻ đánh cắp trái tim mà!
Cô hơi nghiêng đầu nhìn vào ánh mắt của người nữ sinh phía sau, nghiêm túc nói: “Anh ấy 36 tuổi, có cả con luôn rồi.”
Nữ sinh phía sau đau khổ chớp mắt, “Thế anh ấy….li hôn chưa?”
Tô Niệm Niệm: “….”
Cô không chút biểu cảm nói: “Vợ chồng ân ái, như cây liền cành.”
Buổi diễn thuyết hai tiếng, Bùi Ngôn Khanh từ tốn không gấp, gần như không nói câu nào thừa thãi, chia nhỏ những luận điểm chính ra nói.
Nói xong, anh hít một hơi thật sâu, nhìn xuống phía dưới nói: “Hôm nay điều tôi cần nói chính là những thứ này, mọi người còn có câu hỏi gì không?”
Liên tục có người giơ tay hỏi, Bùi Ngôn Khanh trả lời từng câu một.
Ban đầu vẫn chỉ là những câu hỏi nghiêm túc, đến sau đó từ từ chuyển hướng/
Phía trước có mấy sinh viên nữ to gan đứng lên, cười híp mắt huơ huơ điện thoại: “Giáo sư Bùi, không biết đã đọc qua diễn đàn của trường chúng em chưa ạ.”
Bên dưới đột nhiên vang lên tiếng cười sôi nổi.
Khóe mắt của Bùi Ngôn Khanh giật giật, “Nói thế nào?”
Sinh viên nữ vừa