Ôm lấy cổ Vô Thường Hy, nhìn hắn cái kia lo lắng vẻ mặt, mặc dù chân rất đau nhưng Tô Hoàng Nguyệt trong lòng lại vô cùng vui vẻ
"Ngươi lúc nãy ra tay cũng quá mạnh đi, hắn sẽ không có sao chứ?"
"Hừ, ta cảm giác vẫn có điểm nhẹ a, nếu bồi thêm một cước phế hắn một cái chi ta mới thấy hợp lý đâu"
Khó chịu bĩu môi, Vô Thường Hy vẫn có chút không vừa lòng.
Làm hắn tiểu bạn gái bị thương nặng như này, cái kia gia hoả tốt nhất là phế mới đáng.
Biết hắn không vui, Tô Hoàng Nguyệt liền có chút muốn cười, dùng tay bóp bóp hắn đang cong lên cái mỏ
"Được rồi, ta không sao mà"
Nhìn lại đối phương chỗ bị thương, nhìn đối phương mặt cười, Vô Thường Hy liền cắn lấy tay nàng khiến Tô Hoàng Nguyệt giật mình rụt tay
"Hỗn đản, ngươi làm cái gì đâu"
"Hừ, ai bảo thương nặng vậy vẫn còn sính cường, bầm tím một mảnh còn bảo không sao?"
"Ta còn không phải muốn an ủi ngươi đi"
Trong lúc nói chuyện, hai người cũng đã tới phòng y tế.
Mà lúc này bên trong phòng y tế đang vắng người, nguyên nhân rất đơn giản, có người đã gọi y tế tới xem thương thế cho Tô Hoàng Nguyệt, nhưng Vô Thường Hy lại bế nàng tới phòng y tế dẫn tới hai phe liền không chạm mặt.
Đặt Tô Hoàng Nguyệt lên giường, Vô Thường Hy nhanh chóng xem xét Tô Hoàng Nguyệt vết thương, nhìn đã tím bầm đầu gối, hắn liền vô cùng đau lòng.
Thấy vậy, Tô Hoàng Nguyệt lần nữa an ủi
"Thật sự không sao mà, đợi vài hôm sẽ đỡ thôi, ngươi không cần lo lắng a"
"Ta làm sao có thể không lo lắng a, nếu ta có thể sở hữu một loại chữa trị hệ dị năng thì thật tốt"
Nói nói, hắn còn vuốt ve Tô Hoàng Nguyệt bầm tím địa phương, giống làm vậy sẽ khiến nàng hết đau dường như.
Nhưng mà điều thần kỳ lần nữa phát sinh, dưới tâm tình chập chờn, cùng ý muốn mãnh liệt, trong Vô Thường Hy cường đại lực lượng liền có biến hoá, một loại ẩn chứa to lớn sinh cơ lực lượng liền xuất hiện trong cơ thể của hắn dưới tâm tình ba động cùng ý niệm dẫn dắt hội tụ trên bàn tay khiến bàn tay Vô Thường Hy toát ra nhè nhẹ lục quang.
Bị cái này lục quang bao phủ đầu gối, Tô Hoàng Nguyệt liền có một loại tê tê dại dại cảm giác, vô cùng thoải mái và thư thái, đau nhói địa phương cũng dần dần tan biến.
Đợi khi lục quang dập tắt, Tô Hoàng Nguyệt đầu gối thương đã biến mất
Một màn này khiến Vô Thường Hy và Tô Hoàng Nguyệt đều vô cùng kinh ngạc
"Lại nữa!"
Đưa bàn tay ra trước mặt, Vô Thường Hy đã không biết nói gì, mặc dù hắn sớm phát hiện mình năng lực chính là dựa trên hoàn cảnh cùng tâm tình ba động dẫn tới việc giác tỉnh bất kỳ một cái gì dị năng, nhưng như này cũng quá!.
làm khó người đi
Hắn cái kia chưởng khống độc tố dị năng còn chưa kiểm soát được 1% đâu lại tới cái này, dù nó giúp hắn chữa khỏi mình bạn gái thương thế nhưng cũng mẹ nó gia tăng hắn chưởng khống sức mạnh độ khó a.
Mẹ nó, từng cái một cũng đã tốn của hắn vài đêm vào không gian thức hải để luyện tập mới có thể chưởng khống chưa tới 1% độc tố dị năng, giờ còn thêm mặt hàng này, đây là muốn hắn dành toàn bộ thời gian ngủ mơ để luyện tập a.
Thật tm khó chịu!!!
Không để ý tới Vô Thường Hy suy nghĩ, Tô Hoàng Nguyệt vẫn đang kinh ngạc nhìn xem đã khỏi hẳn chân thương
"Thật thần kỳ a, đây lại là của ngươi cái mới năng lực sao?"
"Ân, mới thức tỉnh a".
Trả lời, Vô Thường Hy có chút bất đắc dĩ
"Tại sao ta có cảm giác ngươi dị năng giống khởi nguồn của mọi dị năng một dạng, thỉnh thoảng lại thức tỉnh một cái, thỉnh thoảng lại thức tỉnh một cái, sau này sẽ không thức tỉnh cái gì ba đầu sáu tay a"
Vô Thường Hy:"!.
"
Bất đắc dĩ nhún vai, Vô Thường Hy cũng không biết nói gì hơn
"Ta cũng rất khổ tâm a, bây giờ lại phải tìm cách chưởng khống mấy cái này mới lực lượng"
Cho hắn cái liếc mắt, Tô Hoàng Nguyệt cũng có chút im lặng
"Ngươi đừng có ở đó mà than thở, người khác muốn cũng không được đâu"
"Ta thật không muốn mấy cái này dị năng a, cho ta tới cái gì 1 giây biến học thần dị năng mới tốt a"
Tô Hoàng Nguyệt:"!.
"
"Mơ đi ngươi, cái này chỉ có cải thiện não bộ của ngươi mới có hy vọng, còn không thần năng cũng không giúp được ngươi chứ đừng nói dị năng"
Vô Thường Hy:"! "
Tâm tắc a!!!
Nếu Vô Thường Hy biết nguyên nhân khiến mình não bộ có điểm chưa phát triển hoàn toàn là do Trắng đã đoạt hết hắn phần này ưu thế sẽ là cái gì phản ứng.
Chắc là sẽ lại muốn đem đối phương đè xuống đất ma sát a, dù đó có là ước mơ xa vời.
Tại lúc cả hai đang nói chuyện, nhân viên y tế cũng đã quay trở lại, đi theo còn có Trương Nham.
Biểu thị y tá vào xem xét thương thế cho Tô Hoàng Nguyệt, Trương Nham liền ra hiệu Vô Thường Hy qua một bên
Đi ra ngoài phòng y tế, ngồi xuống ghế đá dưới gốc cây to gần đó, Trương Nham liền nhìn Vô Thường Hy, có điểm bất đắc dĩ.
"Ngươi hôm nay thật là!.
náo có điểm lớn a, đối phương đang muốn gọi phụ huynh đâu"
"Vậy cũng coi là lớn, ta còn muốn bồi gia hoả đó thêm một cước đâu"
Trương Nham:"! "
"Hơn nữa, so bối cảnh ta còn chưa sợ qua ai, xem hắn lão cha lợi hại hay ta lão cha lợi hại"
Trương Nham:"!.
"
Tiểu tử này nói sao có chút giống ăn chơi phá phách thiếu gia nhà giầu dáng vẻ a
Vỗ vỗ vai Vô Thường Hy, Trương Nham liền nhếch môi nói
"Đi, ta cũng chỉ nói như vậy, lần sau bình tĩnh chút, không cần thiết động tay động chân, khác có nhà trường cùng ngươi lão cha giải quyết, động tay chân như vậy sẽ rất dễ ảnh hưởng tới ngươi, dù sao ngươi vẫn là cái học sinh, đặc biệt ngươi cái này quái lực, cẩn thận hơn vẫn nên"
Nghe những lời này, Vô Thường Hy có chút kinh ngạc, nhưng hắn cũng không phản bác, để lộ một chút hắn bí mật khiến mọi người nghĩ hắn sở hữu lực lớn hơn người bình thường cũng tốt, như vậy sau này hắn cũng dễ hành động hơn.
"Được rồi, đừng ngồi ở đó, mau vào xem ngươi bạn gái nhỏ, ta cần đi giúp ngươi xử lý chuyện này"
"Đa tạ lão sư!"
"Không có gì, ngươi cứ cố gắng không để điểm thi cuối kỳ dưới 80 điểm là ta đã rất mừng"
"Vậy cho ta rút lại lời cảm tạ"
Trương Nham:"! "
Định đứng dậy Trương Nham liền xuýt chút nữa làm cái ngã quỵ.
Khoé miệng co dật, hắn liền cho tiểu tử này một cái khinh bỉ ánh mắt sau đó rời đi.
Hắc hắc cười một tiếng, Vô Thường Hy liền đi vào xem xem mình tiểu bạn gái có thật hay không đã hoàn toàn khỏi hẳn.
Xác định đối phương đã không có chướng ngại phía sau, hắn mới yên tâm.
Quả nhiên cái này dị năng không làm hắn thất vọng.
Nghỉ ngơi một lúc, hai người liền đi tới phòng hiệu trưởng để giải quyết hôm nay sự tình.
Đi tới hiệu trưởng phòng làm việc lúc, hắn liền gặp người quen
"Lưu thúc, sao ngươi lại ở đây?"
Nhìn trước mắt nam tử, Vô Thường Hy có điển kinh ngạc
Một bên Tô Hoàng Nguyệt cũng vội vàng hướng đối phương vấn an
"Lưu thúc hảo!"
Thấy hai người, Lưu Minh liền mỉm cười đi tới cả hai phía trước
"Tô tiểu thư hảo, ngươi lão cha vẫn khoẻ chứ"
"Ân ân, lão cha ta vẫn rất khoẻ, vẫn thường xuyên chạy khắp nơi làm nghiên cứu a"
"Vậy thì tốt"
Cười cười, hắn mới nhìn sang một bên Vô Thường Hy
"Ha hả, nhìn thấy ngươi Lưu thúc rất ngạc nhiên sao?"
"Không có, chỉ là không phải ngươi đang chăm sóc lão bà cùng mới ra đời tiểu gia hoả sao? Vậy mà vẫn có thời gian thay ta lão cha tới đây"
Chẹp chẹp miệng, Vô Thường Hy có điểm hiếu kỳ
"Có ta nhạc mẫu cùng lão mẹ lên chăm sóc cho thằng bé cùng tiểu Nhu nên ta cũng không có gì quá nhiều việc để làm, vì vậy ta mới đi làm lại sớm hơn dự định, tiện thể hôm nay Vô tổng bận bàn việc với đối tác, vì vậy ta cũng thay hắn tới đây"
"Nói gì thì nói, ngươi làm rất đúng, lão cha ngươi cũng rất hài lòng, là ta, ai dám tổn thương ta người yêu ta cũng sẽ giống ngươi"
Vừa nói, hắn còn vừa ý vị thâm trường nhìn Tô Hoàng Nguyệt khiến nàng có điểm đỏ mặt
Mà Vô Thường Hy đã đắc ý vô cùng.
"Còn phải nói, ta làm ra việc chưa bao giờ vô lý"
Lưu Minh:"!.
"
Tô Hoàng Nguyệt:"!.
"
Cái này thì không ai dám tiếp lời gia hoả này, dù sao mọi người đều sợ bị sét đánh, chỉ có gia hoả này gia mặt dầy mới không sợ nói phét bị sét đánh
Lắc đầu bất đắc dĩ, Lưu Minh cũng không biết nói gì, mình cái này chủ tịch Vô thị tập đoàn nhi tử, tương lai Vô thị sản nghiệp người cầm lái ngoại trừ tinh ranh và nhạy bén hai cái này ưu điểm ra, còn lại đều là khuyết điểm, đặc biệt cái kia có điểm vấn đề não mạch.
Còn nhớ, lần đầu gặp tiểu tử này, hắn liền bị đối phương lời nói cho khiếp sợ tới
"Lão cha, người này có điểm nham hiểm a"
Lúc đó một cái 9 tuổi hài tử nói vậy, còn nói chúng hắn tim đen bảo sao hắn không khiếp sợ.
Tuy nhiên đối phương kế tiếp lời nói càng khiến hắn chấn kinh và mộng bức
"Ta nghĩ người này rất hợp đi đóng vai ác trong phim hoạt hình thiếu nhi"
Đúng là cha nào con đấy, lão cha nhạy bén từ nhìn người cho tới thương trường, nhi tử thì càng xuất sắc, mọi lĩnh vực đều vô cùng nhạy bén ngoài học tập.
Để mà nói, nếu Vô Thường Hy thêm học tập tốt điểm này, sợ là tương lai Vô thị tập đoàn có khả năng trong tay đối phương đi tới cao hơn tầng thứ a.
Thở dài, Lưu Minh liền vỗ vai Vô Thường Hy
"Không cần vào hiệu trưởng phòng làm việc nữa, ta đã giải quyết xong, gia hoả kia phụ huynh cũng đã tự nhận yếu thế, rồi quyết định cho con mình chuyển trường, ngươi cũng không cần để ý thêm"
"Hắc hắc, đa tạ Lưu thúc"
"Không có gì"
"Đúng rồi, cả nhà ta dự định tới nhà ngươi chơi, thăm Nhu di cùng đứa nhỏ, ngươi sẽ không bất tiện chứ?"
"Haha, không ngại không ngại, Vô tổng cùng phu nhân có thể đến ta rất vui vẻ, chắc hẳn tiểu Nhu cũng rất nguyện ý"
"Còn ta thì sao?"
Chỉ chỉ mình, Vô Thường Hy có điểm mong đợi
Từ trên xuống dưới nhìn hắn một lượt, Lưu Minh liền lắc đầu
"Vì ta thằng nhóc tương lai tính cách suy nghĩ, vẫn là để nó cùng ngươi ít tiếp xúc thì hơn"
Vô Thường Hy:"!.
"
Xem mình tiểu bạn trai cái kia mộng bức biểu lộ, Tô Hoàng Nguyệt liền không kìm được bật cười
"Không muốn ta tới ta càng phải tới, ta sẽ giúp Nhu di dậy thằng bé thành ưu tú hài tử"
Lưu Minh:"!.
"
!.
Một đường nói chuyện, mấy người cũng đã ra khỏi trường.
Lên xe, hướng Vô Thường Hy nhìn lại, Lưu Minh liền mở miệng
"Ta dự định qua siêu thị một chuyến, lúc đó sẽ đi qua nhà ngươi, cần ta đưa hai đứa về sao?"
"Khỏi a Lưu thúc, ta muốn cùng A Nguyệt dạo phố một lúc"
"Vậy được rồi, vậy ta đi trước, tạm biệt"
"Bái bai Lưu thúc"
Nhìn đi xa chiếc xe, Vô Thường Hy cùng