“ồ! gia nguyệt.” - chính nam ồ lên bất ngờ: “em biết anh chuẩn bị đi ra hay sao mà đứng sẵn ở đây đợi thế?
cả đỗ thiếu gia cũng đợi cùng sao, cảm ơn đỗ thiếu gia quan tâm nhé!”
“anh nam!” - gia nguyệt phú bà sững sờ rồi lạo thẳng đến ôm chầm lấy hắn, nước mắt không không chế được tràn ra: “sao anh bây giờ mới ra, làm em lo muốn chết."
vừa rồi không hiểu sao nghe đỗ hoàng khoa nói chính nam đã bỏ mình đi, gia nguyệt phú bà cảm thấy cực kỳ khó thở, giống như có thứ gì đó bóp nghẹt trái tim mình, trong lòng ngoại trừ nghĩ tới tìm chính nam để biết rõ câu trả lời thì không suy nghĩ được bất kỳ vấn đề gì khác.
“thì bây giờ anh mới thi xong chứ sao.” - chính nam vỗ về gia nguyệt phú bà: “không khóc, không phải anh ở đây rồi sao. về nhà anh nấu đồ ăn ngon cho em, không khóc, không khóc!”
“anh đáng ghét!” - gia nguyệt phú bà đỏ bừng mặt đẩy chính nam ra, tự mình lau nước mắt: “làm như em là con nít, lúc nào cũng dùng đồ ăn dụ dỗ em.”
“được a." - chính nam nhún vai, một bộ không sao cả: "em không thích thì thôi, anh tự làm, tự ăn một mình.”
“anh dám!” - gia nguyệt phú bà lập tức xù lông: “anh dám lén lút ăn một mình, em… em… em mặc kệ anh.”
…
gặp hai người quấn vào một chỗ anh anh em em xem mình như không tồn tại, đỗ hoàng khoa cực kỳ gai mắt, nhưng nhìn thấy trang phục và huy hiệu của chính nam hắn lại không dám nói gì.
“không được, phải tranh thủ trốn khỏi đây trước khi hắn phát hiện ra mình.” - đỗ hoàng khoa nhìn xung quanh rồi lén lút đi từng bước nhẹ nhàng.
hắn muốn trốn nợ.
“đỗ thiếu gia!” - chính nam cười như không cười lên tiếng: “cậu muốn đi đâu sao? nhân dịp mới chính thức trở thành cấp 1 luyện dược sư, tôi muốn mời cậu đi ăn mừng cùng tôi và gia nguyệt.
đỗ thiếu gia có thể nể mặt hay không a?”
“khốn nạn!” - đỗ hoàng khoa khựng người lại, cái cổ cứng ngắc quay lại, cười như mếu nói: “nam… nam công tử, hôm nay tôi có việc bận, hẹn anh khi khác có được hay không?”
“hả? cậu nói cái gì tôi nghe không rõ?”
“tôi nói là tôi có việc bận…”
“trước đó, trước đó kìa.”
“nam công tử…”
“gia nguyệt, em nói hay quên có phải là bệnh hay không?” - chính nam cúi đầu hỏi gia nguyệt phú bà: “anh nhớ trước khi anh vào phòng khảo thí anh có cùng đỗ thiếu gia đây có cái “thỏa thuận” nho nhỏ mà nhỉ?”
gia nguyệt phú bà lập tức hiểu ý chính nam: "“có! có! em còn nhớ là đỗ thiếu gia còn phải gọi anh một tiếng “đại ca” nếu anh thành công trở thành cấp 1 luyện dược sư đây.
đỗ thiếu gia, anh không phải muốn nuốt lời chứ?”
cô bé chớp đôi mắt to "ngây thơ" nhìn về phía đỗ hoàng khoa.
“hai người…” - đỗ hoàng khoa cắn nát cả hàm răng.
mất mặt là một chuyện, nhìn hai người tâm đầu ý hợp, phu xướng phụ tùy càng làm hắn nộ từ tâm ra.
“hai người đừng ép người quá đáng, nên nhớ ông nội tôi…”
“dừng!” - chính nam lên tiếng ngắt lời đỗ hoàng khoa: “đỗ thiếu gia, chúng ta đều là người trưởng thành, có một số chuyện cậu nên hiểu, làm đàn ông nói được thì phải làm được.
cậu cũng là cấp 1 luyện dược sư, ra ngoài đường cũng là người trên người, danh dự cậu để đâu, ngạo khí cậu để đâu khi cứ đụng chuyện là cậu mang ông nội ra làm lá chắn.
không phải tôi hỗn hào nhưng ông nội cậu không thể vĩnh viễn che gió, chắn mưa cho cậu được, một ngày ông nội cậu không còn ở trước mặt cậu, chẳng lẽ cứ đụng chuyện là cậu quay đầu chạy? hay trốn sau lưng cha? hay là… núp dưới váy vợ?
cậu thật sự muốn trở thành người như vậy a?”
không để cho đỗ hoàng khoa có cơ hội phản bác, chính nam tiếp tục nghiêm giọng răn dạy: “chuyện này từ đầu tới cuối đều là cậu sai, bây giờ cậu thua rồi lại muốn trốn nợ sao?
đỗ thiếu gia, tương lai cậu còn có thể là gia chủ của một cái đỗ gia lớn như vậy, còn có thể là dược vương, dược tôn thậm chí dược thần, cậu không thể để người đời mang vết nhơ hôm nay ra để bôi đen cậu chứ?”
"tôi..."
đỗ hoàng khoa sững sờ, muốn phản bác nhưng không biết bắt đầu từ đâu, cuối cùng chỉ có thể ỉu xìu, thấp giọng nói: “đại ca.” - rồi quay đầu chạy thật nhanh vào sâu trong công hội.
nhìn bóng lưng mập mạp của đỗ hoàng khoa vừa chạy vừa lau nước mắt, chính nam thở dài, lắc đầu: “hi vọng cậu ấy có thể trưởng thành sau lần này. sống sung sướng, hạnh phúc quen cho nên sợ sóng gió a.”
nói, hắn quay sang gia nguyệt phú bà: “chúng ta về thôi.”
gia nguyệt phú bà mắt đầy ngôi sao nhỏ, ríu rít: “anh nam vừa rồi thật đàn ông, thật cao lớn!”
“cái gì!?” - chính nam giọng khó chịu: “ý em nói anh từ trước giờ không phải đàn ông?”
“không phải!” - gia nguyệt phú bà tưởng chính nam không vui liền quýnh lên: “ý em không phải như vậy, em chỉ là…”
nói được một nửa, gia nguyệt phú bà thấy chính nam đang cười hài hước nhìn mình thì biết ngay là mình bị trêu chọc. cô bé giận dỗi dậm chân: “chết chính nam! thối chính nam! bản tiểu thư không đi, anh thích thì về một mình đi, hừ!”
chính nam cười lớn rồi hơi cúi người xuống, một cái công chúa ôm bế bổng gia nguyệt phú bà lên, nói: “em không về cũng được, anh mang em về.”
“aaaa…” - gia nguyệt phú bà la lên hoảng sợ, chốc lát, mặt cô bé hóa thành đỏ bừng, liên tục giãy dụa: “thả em xuống! thả em xuống! em tự đi được, mau thả em xuống…”
chính nam không nghe mà cứ như vậy vừa cười vừa