Mặc dù sau khi năng lượng bùng nổ của Kim Woo-jin đã ổn định, cậu ta vẫn ngủ mà chưa có dấu hiệu tỉnh lại.
Mãi đến khi trôi qua cả một ngày thì cậu ta mới mở mắt....
"Ưm...."
Vào khoảng năm giờ sáng, Kim Woo-jin rên rỉ tìm nước uống.
Tôi vẫn ngồi yên bất động tại chỗ khi chờ đợi cậu ta tỉnh dậy, bèn đưa một ly nước ấm tới miệng cậu ta.
Kim Woo-jin nhận lấy nước và uống như một chú chim non đang được bón thức ăn mà chẳng biết người cho là ai, bỗng mở đôi mắt vẫn đang nhắm nghiền lên nhìn tôi.
"....!Han Yi-gyeol?"
"Ồ."
Kim Woo-jin mang một vẻ ngạc nhiên, khi giật bắn mình.
Tôi đặt cốc nước đã cạn xuống bàn bên và ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường.
"Đây là...."
"Phòng bệnh của Hội đấy.
Cậu đã ngủ được hai ngày rồi."
"Hai ngày lận á? Làm sao mà...."
"Tôi nghe rằng cậu đã ngã gục sau khi xong cuộc phẫu thuật.
Cậu không nhớ hả?"
"Ngất đi à...."
Có lẽ là do Kim Woo-jin vừa mới tỉnh dậy nên đầu óc vẫn còn mơ hồ.
Trầm ngâm một hồi, cậu chàng mới lắp bắp, bối rối nói.
"Cơ thể tôi....!có hơi nóng.
Tôi nghĩ đó chỉ là cảm lạnh thôi...."
Sau khi ngây người nhìn tôi một lúc, cậu ta cau mày rồi liền nắm lấy vai tôi.
"Cậu có bị thương ở đâu không? Cậu vẫn ổn đấy chứ? Cậu cứ vậy mà chảy máu không ngừng thôi— tôi đã sợ sẽ có chuyện gì đó xảy ra trước khi kịp tới được bệnh viên....!"
"Tôi không sao, nên là hãy bình tĩnh đi."
Cặp mắt Kim Woo-jin đỏ bừng như thể chúng có thể sẽ khóc bất cứ lúc nào.
Bàn tay đang giữ chặt lấy vai tôi cũng run lên.
Nó cho biết là cậu ta đã lo lắng cho tôi nhường nào đến mức khiến nguồn năng lượng của cậu mất kiểm soát thế này.
Tôi nghĩ chắc cậu ta sẽ còn lo hơn nếu chỉ đi an ủi thôi, vậy nên tôi vừa cởi cúc áo vừa nói thật bình tĩnh.
"Đây, tự mình xem đi.
Không để lại sẹo luôn đúng không?"
Tôi cởi hết cúc áo để lộ ra bên hông bị thương.
Kim Woo-jin chớp chớp mắt vài lần khi nhìn chăm chăm vào người tôi, khẽ chạm nhẹ qua thắt lưng tôi thật cẩn thận.
"Giờ thì cậu đã hài lòng chưa?"
"....Ừm."
Khi đó Kim Woo-jin mới thở phào nhẹ nhõm.
Tôi cài cúc áo lại rồi nói.
"Cậu còn đáng quan tâm hơn cả tôi đấy.
Cơ thể cậu sao rồi?"
"Không sao hết.
Nói đúng hơn là nó có vẻ nhẹ hơn trước."
Có lẽ là không nhận thấy năng lượng của bản thân đã thay đổi, Kim Woo-jin nghiêng đầu với vẻ khó hiểu.
Không cần phải tóm ngay lấy đứa nhóc vừa mới tỉnh dậy này rồi tuôn ra một tràng giải thích phức tạp đâu.
Khi đứng dậy khỏi chỗ ngồi, tôi dùng lực đẩy vào vai Kim Woo-jin.
Kim Woo-jin một lần nữa bị đẩy nằm xuống, ngước mắt lên nhìn tôi.
"Ngủ nữa đi.
Sáng mai tôi sẽ quay lại cùng với Min Ah-rin- ssi.
Có thứ cậu cần phải biết....!Sắp tới cậu sẽ bận rộn lắm đấy."
"Sao thế? Có chuyện gì hả?"
"Khi cậu tỉnh dậy tôi sẽ giải thích cho."
Năng lượng mất kiểm soát của cậu ta đã ổn định lại, nhưng vẫn cần phải nghỉ ngơi do cơ thể đã gượng ép quá rồi.
Thấy chưa này, cậu ta hẳn là đã rất mệt, Kim Woo-jin thả lỏng toàn bộ cơ thể mà không kháng cự.
Cậu chầm chậm nhắm mắt lại vài lần rồi lại mở ra.
Cậu ta ngập ngừng rồi mới lên tiếng.
"Han Yi-gyeol."
"Sao thế?"
"Là lỗi của tôi...."
Sao tự nhiên lại đi xin lỗi vậy trời? Tôi nhìn lại cậu ta mà chẳng thể đáp lại một lời nào cho hợp lý, nhưng Kim Woo-jin vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh vậy mà nói tiếp.
"Cái câu hỏi ở cổng kia.
Xin lỗi cậu."
"Không sao đâu.
Cái đấy cậu không cần phải xin lỗi đâu."
Xin lỗi không phải là điều cậu nên làm.
Ngay cả khi cậu có thất vọng đi nữa, thì bản thân tôi vẫn sẽ không thay đổi quyết định của mình.
"Trước đây, tôi muốn biết những gì cậu đang che giấu...."
"...."
"Còn giờ thì ổn rồi.
Dù cậu có làm gì....!Thì tôi vẫn sẽ luôn ở bên cậu."
Những lời nói ngắc ngứ còn có chút trẻ con ấy.
Tôi nghẹn ngào với những cảm xúc mà thậm chí tôi không thể xác định được.
"Hãy để tôi được ở bên cạnh cậu, Han Yi-gyeol."
Tôi nở một nụ cười cay đắng với Kim Woo-jin, người đang khẩn cầu nhìn tôi, khi đang đắp chiếc chăn bông lộn xộn lên đến ngực.
Ánh bình minh xanh thẳm khẽ chiếu lên gương mặt của Kim Woo-jin.
Không hề có một câu trả lời nào, tôi quay người và rời khỏi phòng.
- ------------------------
"Hay lắm.
Năng lượng của cậu ấy đã hoàn toàn trở lại bình thường rồi.
Giờ chúng ta có thể thư giãn được rồi."
Min Ah-rin đang nắm lấy tay Kim Woo-jin để kiểm tra năng lượng cho cậu ta, khi cô phấn khởi nói vậy.
"Tôi là hạng A á...."
Sau khi nghe tôi và Min Ah-rin giải thích, Kim Woo-jin vẫn không thể tin được vào những gì cậu ta đã nghe.
"Cậu có hẹn với bên trung tâm kiểm định đấy.
Rồi cậu sẽ hiểu rõ hơn về năng lực của mình thông qua đợt kiểm định thôi."
"Đây là trường hợp biến đổi cấp hạng đầu tiên ở Hàn Quốc đấy....!Có lẽ giới truyền thông cũng sẽ kéo quân tới đó thôi."
Thực ra, có khả năng nó sẽ thành cả một cuộc náo động luôn ấy, chứ chẳng còn dăm ba cái tin truyền thông kia nữa đâu.
Cậu ta thăng hẳn hai hạng liền từ hạng C lên hạng A mà, thế nên sẽ không có chuyện nó sẽ chỉ dừng lại ở một hay hai tờ báo đâu.
"Dù sao thì đó cũng là điều đáng để ăn mừng.
Xin chúc mừng, Woo-jin- ssi."
"Được rồi.
Giờ đây cậu đã là hạng A, năng lực của cậu cũng sẽ thay đổi, thế nên cậu có thể ngừng lo lắng về việc bị kẹt mãi ở cái mác kẻ vô dụng rồi."
Min Ah-rin và tôi lần lượt nói vậy khi Kim Woo-jin thì hơi cúi đầu xuống mím chặt môi mình.
Cái này là biểu hiện của Kim Woo-jin mỗi khi cậu ta đang xấu hổ đây mà.
"À! Chúng ta vẫn còn thời gian mà, vậy sao cậu không thử làm này làm nọ chút đi, thử xem xem năng lực của cậu ra làm sao ấy?"
Min Ah-rin vỗ tay hào hứng nói vậy.
"Nếu cậu sử dụng năng lượng của mình, thì sẽ kích hoạt được năng lực của cậu.
Tôi tò mò quá.
Cậu thấy sao?"
Tôi cũng gật đầu.
Có vẻ Kim Woo-jin cũng có chung suy nghĩ đó, với vẻ mặt ngại ngùng khi cậu ta giải phóng năng lực của mình.
"Hử?"
Có thứ gì đó mờ mờ ảo ảo bên cạnh Kim Woo-jin.
Như thể đang nhìn vào một màn hình có chất lượng đường truyền kém vậy, nhìn thoáng qua thì hình dạng lập lòe kia trông khá giống với Kim Woo-jin.
"Kim Woo-jin, dùng nhiều năng lượng hơn nữa đi."
"....Như này á?"
Tôi vừa dứt lời, cậu ta đã đẩy nhiều năng lượng hơn và hình dạng kia cũng trở nên rõ ràng hơn trước.
Min Ah-rin ngạc nhiên thốt lên.
"Có đến hai Woo-jin- ssi!"
Một Kim Woo-jin khác được tạo ra bằng năng lực của Kim Woo-jin, đang ngẩn ngơ nhìn tôi.
Còn Kim Woo-jin thì đang hoang mang khi nhìn thấy bản sao của chính mình.
"G-Gì thế này?"
"Nó giống như một bản sao khác của cậu vậy? Hoặc là cậu có thể sao chép được mọi thứ chăng"
Dù thế nào thì Kim Woo-jin được tạo ra trước mặt tôi này cũng khá thú vị đấy.
Tôi tiến lại gần để nhìn kỹ hơn, nhưng tôi chẳng tìm ra điểm khác biệt nào với người thật cả.
Ngay cả nốt ruồi dưới lông mày bên phải cũng y vậy.
"Cậu phải đi kiểm định để tìm hiểu thêm rồi.
Nhưng nhìn thế này cũng không tệ lắm đâu."
Thấy Min Ah-rin nói vậy, tôi nhìn bản sao Kim Woo-jin, khi cậu ta hơi đỏ mặt và ngập ngừng vòng tay qua thắt lưng để ôm tôi.
Do đây là một hành động mà Kim Woo-jin hàng thật sẽ không bao giờ làm, nên tôi đã để yên vậy, nhưng Kim Woo-jin lại sửng cồ nhảy cẫng lên.
"Thằng khốn này đang làm cái trò gì thế hả?"
Quaoo.
Hoàn toàn bị kinh ngạc trước sự hung dữ của Kim Woo-jin, đang không ngừng chửi mắng cái người trông y hệt bản thân kia, thậm chí còn gọi cậu ta là thằng khốn nữa này.
Không thèm đếm xỉa tới người thật còn đang sửng cồ lên kia, bản sao