Ngày còn ngồi trên ghế nhà trường, Tầm Phương vô cùng tâm đắc với truyện thơ Truyện Kiều.
Trong đó có hai câu trác tuyệt như thế này:
"Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu.
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ."
Vô cùng phù hợp để diễn tả tình trạng hiện tại.
Một người lo lắng đứng bên ngoài, một người co ro chịu đựng sự giày vò của nỗi buồn, thất vọng, lo sợ.
Bão lòng anh cuồn cuộn hơn sóng dữ, cột gió cao thổi bay những hy vọng mong manh còn sót lại, đưa anh đến thế giới lạnh lẽo, từng chút từng chút nhấn chìm anh xuống hố đen vô tận.
Tầm Phương tựa cả người lên cửa, nhìn bóng lưng ai đó chằm chằm.
Dù dì Thông đang nói chuyện cùng mình, cô vẫn không rời mắt khỏi anh.
"Đã hai tiếng rồi phải không Phương? Để vậy không phải cách hay đâu con.
Hay là để dì vào đó khuyên nó."
Tầm Phương lắc đầu, nói rằng: "Không ổn đâu dì.
Hiện giờ anh ấy vẫn chưa hết giận, bây giờ dì vào đó chưa chắc gì anh ấy nghe đâu."
"Vậy, vậy bây giờ phải làm sao?" Dì Thông sốt ruột, đi đi lại lại trước cửa phòng.
Tầm Phương kéo tay áo, ngăn bà tiếp tục di chuyển, bằng không, e là cô sẽ ngất xỉu vì chóng mặt.
"Dì đừng lo, con sẽ đứng ở đây trông anh ấy."
Nhìn vào ánh mắt kiên định và thái độ cứng rắn của cô đã phần nào san sẻ đôi chút lo lắng trong lòng dì Thông, trước khi rời khỏi tầng hai, dì nắm chặt tay Tầm Phương, đôi mắt già nua bừng lên tia sáng vui mừng.
Nhân lúc cô vẫn chưa hiểu gì, dì cất bước xuống cầu thang, trả lại không gian tầng hai rộng lớn cho hai người trẻ.
Tầm Phương nhìn bàn tay vừa được dì Thông nắm, đảo mắt liếc sang người đàn ông trong phòng, khó tránh khỏi phút giây mủi lòng.
Trước đó không lâu, anh vẫn đang vui vẻ kể cho cô nghe rất nhiều chuyện riêng tư của mình, mà đoán chắc rất ít người được biết.
Trước đó không lâu, anh vẫn miệt mài vẽ lên ngày mai tươi sáng trong trí tưởng tượng.
Niềm vui hiếm hoi khó có được chỉ vì một cú điện thoại nhanh chóng tan thành mây khói.
Đúng sáu giờ sáng ngày hôm nay, chuông điện thoại trong phòng khách nhà Dĩ Lâm reo lên inh ỏi.
Khi đó, dì Thông bận rộn làm bữa sáng trong bếp, Thanh Vân dọn dẹp lầu một, Tầm Phương quét dọn phòng khách, vì vậy, trọng trách nhận cuộc gọi đến thuộc về cô.
Loa điện thoại vọng ra tiếng nói khẽ khàng có phần mệt mỏi của ông ngoại Dĩ Lâm.
"Cháu ngoại tôi đã dậy chưa dì Thông?"
Tầm Phương cười, thầm ngưỡng mộ tình cảm ông cụ dành cho đứa cháu trai yêu quý.
"Là con, Phương đây ông ơi! Anh Lâm chưa dậy, chừng nào anh ấy dậy con sẽ bảo anh ấy gọi lại cho ông nhé."
Ông ngoại Lâm bỗng cười phá lên.
Ông nói: "Không cần đâu, ông gọi để thông báo tin vui đó mà."
"Tin vui gì vậy ông?"
Tầm Phương bất ngờ, trong suy nghĩ dấy lên nghi hoặc lớn liên quan đến Dĩ Lâm.
Quả nhiên, câu trả lời của ông cụ hoàn toàn trùng khớp với suy đoán của cô.
Tầm Phương kết thúc cuộc gọi, hớt hải vọt lên tầng hai, chẳng màng đến gõ cửa hay phép lịch sự gì đó mà kéo người đang ngủ trên giường ngồi dậy.
Cô vỗ bộp bộp lên mặt anh, miệng không ngừng gọi.
"Anh Lâm, anh Lâm! Dậy đi, dậy đi!"
Dĩ Lâm mê man ậm à ậm ừ, hai mắt nhắm tịt, giọng nói khi ngái ngủ hệt tiếng lợn kêu.
"Ờ ờ...!Dậy rồi."
Sau đó, anh ngáp một cái rõ to rồi ngã xuống giường tiếp tục ngủ, nhưng Tầm Phương nào tha cho anh dễ dàng thế.
Cô nghiến răng, nắm tai trái của anh hét lớn vào.
"Con heo kia dậy đi!"
Tiếng hét rất lớn, mơ hồ đâm xuyên qua màng nhĩ chạy thẳng lên não bộ.
Dĩ Lâm choàng mở mắt, bên tai chỉ nghe thấy tiếng ù ù như radio không bắt được tần số.
"Cái gì vậy Phương?" Anh che tai mình, vừa buồn ngủ vừa sợ.
"Chuyện lớn rồi." Cô thản nhiên ngồi xếp bằng trên giường, tiện tay ôm gối nằm của Dĩ Lâm vào lòng.
"Chuyện lớn gì mà không đợi tôi thức dậy rồi nói được à?" Dĩ Lâm tựa lưng lên đầu giường, cơn buồn ngủ biến mất tăm.
Trên trán hiện rõ tám chữ Tôi ngu rồi! Tôi chả hiểu gì cả.
Tầm Phương tường thuật nguyên văn câu nói của ông ngoại cho anh nghe, lầm rầm bên tai:
"Chuyện lớn lắm, tôi không thể chờ anh thức dậy rồi nói được."
Dù cô nói nhiều bao nhiêu, mặt Dĩ Lâm vẫn chỉ tồn tại trạng thái duy nhất, là đơ.
Không chỉ mặt, ngay cả cơ thể anh cũng đơ cứng như tượng gỗ, chỉ có trái tim đập thình thịch trong lồ ng ngực báo hiệu sự sống vẫn đang tồn tại.
Anh đỏ mắt, thấp giọng hỏi Tầm Phương.
"Có thật là ông tôi đã nói như vậy không?"
"Thật." Sợ anh không tin, cô chậm rãi nhắc lại: "Ông cụ nói phía bệnh viện vừa thông báo người nhà của một bệnh nhân chết não đồng ý hiến tạng cho những bệnh nhân khác.
Ông còn nói, ngày mai hãy đưa anh Lâm đây đến bệnh viện khám mắt để đủ điều kiện ghép giác mạc."
Chính tai nghe tin vui này tận hai lần, Dĩ Lâm vẫn chưa thể chấp nhận nó, anh đặt tay lên ngực mình tự trấn an bản thân, nhiệt độ cơ thể mỗi lúc một nóng lên.
Đây có lẽ là tin tức anh muốn nghe nhất trong năm, cũng là cơ hội mà anh hằng đêm ao ước.
Không ai biết được trong sáu tháng qua, anh đã sống khổ sở bao nhiêu, việc này giống như ai đó dùng chiếc lồ ng cứng cáp giam giữ thân xác mình.
Dù anh kháng cự ra sao, lấy hết sức lực phán tan chiếc lồ ng kia thế nào, những việc đó tựa như công Dã Tràng, đừng nói là thoát khỏi, ngay cả tổn hại lồ ng giam anh vẫn chưa thể làm được.
Cho đến tận hôm nay, khi Tầm Phương nói anh sắp nhìn thấy thế giới này lần nữa, lồ ng sắt đã hoàn toàn biến mất trong đời anh, mảng đen phía trước được thay thế bằng thảo nguyên rộng lớn và bầu trời xanh ngắt.
Đây là lần đầu tiên